Nhờ thông thuộc địa bàn và có nhiều mối quan hệ với người dân địa phương từ những ngày còn công tác trong phong trào thanh niên, phụ nữ, trong đó có nhiều người có cảm tình với cách mạng, nhà cửa từng bị địch đốt phá, đi làm ăn buôn bán trong nội thành, thường xuyên đi về giữa vùng giải phóng, ven đô. Tuy nhiên, để trực tiếp tham gia công tác thì không phải người nào cũng dám làm vì ai cũng còn gia đình, người thân, nếu không may bị lộ, bị bắt sẽ không những nguy hiểm đến tính mạng bản thân mà còn ảnh hưởng đến cả những người thân của mình.
Biết gia đình ông Đoàn Văn Nà ở chợ Trung Hòa có cảm tình với cách mạng, lại có nhà ở vùng giải phóng. Nhiều bà con ở chợ cũng là người dân lao động, rất thuận lợi để tổ chức trạm trung chuyển cho người của ta hóa trang ra vào nội thành nên tôi quyết định tiếp cận.
Ông Nà có 4 người con làm thợ may, nhà có xe chở lúa, gạo mua đi bán lại nên nghe lời đề nghị tham gia, ông còn e ngại. Tôi bảo: Nếu người nào cũng sợ giặc như chú thì lấy ai làm cách mạng, ai đánh Mỹ? Sau đó, không những ông Nà tham gia mà còn cho cả con cái đưa thư, dùng xe chở lúa của gia đình, hóa trang đưa cán bộ vượt qua trạm gác của địch. Cứ như thế, tuyến giao liên cho Ban An ninh T4 dần phát triển lên 15 cơ sở, trong đó có 3 trạm trung chuyển như của ông Nà.
Việc OK9 đã banh mạng lưới giao liên thành công ấy giúp tôi nhận ra rằng, dù nhiệt tình với cách mạng người dân đã có nhưng để người ta cùng tham gia thì mình phải là người như thế nào, họ mới tin. Tin rồi thì phải có giải pháp bảo đảm bảo vệ bí mật cho họ. Nếu có chuyện gì xảy ra, mình phải có trách nhiệm như thế nào để họ yên tâm về người ở nhà…
Vì vậy, khi bị địch bắt, bị tra tấn đủ mọi cách nhưng tôi chỉ nung nấu một ý nghĩ: thà mình chết chứ nhất định không khai, không phụ lòng tin của những người mình đã từng mất nhiều công sức thuyết phục làm cơ sở. Không có bằng chứng, địch đưa tôi ra tòa án nhưng chỉ xử được tội gây rối trị an, sử dụng giấy tờ giả với mức án 1 năm 3 tháng tù treo trong khi tôi đã bị giam giữ, tra tấn đến 2 năm