Hãy viết khi còn trẻ
"Khi còn lại một mình, bỗng nhiên tôi cảm thấy nôn nao xao xuyến vô cùng, ngỡ như mình đang được ngồi giữa đám đông xinh đẹp, tài hoa, nổi tiếng", - một nhà thông thái nào đó đã nói vậy.
Hãy mặc áo trắng vào khi các anh còn trẻ, hãy viết cho nó, cho tuổi thanh xuân.
Tuổi thanh xuân đến với bướm cài trên tóc. Nó là giọng nữ cao trong dàn đồng ca ở trường trung học. Nó đi đôi giày trắng. Chuyện gì đó đã xảy ra... Chuyện gì đó đang xảy ra với cành phi tử...
Đấy, ta rung cây và phi tử tỏa ra lớp bụi màu vàng. Ngày xưa chuyện đó có hay chưa?
Trước mặt trời, trước mặt trời đã bao giờ anh quỳ xuống? Tôi táo gan theo tín ngưỡng đa thần, đã quỳ xuống trên đỉnh cao trắng toát, giữa gió và tuyết. Và mặt trời đã sáng ngời trong mắt người con gái tôi yêu.
Hỡi mặt trời vĩ đại, hãy biết ơn mẹ tôi và cha tôi đã cho tôi trái tim biết yêu. Hãy biết ơn cả mẹ và cha người tôi đang yêu nữa.
Chúng tôi sẽ còn được như thế bao lâu? Chúng tôi sẽ còn được sáng lòng sáng mắt bao lâu? Chỉ trong lúc Grieg còn ca ngợi nàng Solveig thôi ư? Chỉ trong lúc cá hồi lội ngược dòng Amur tới những con suối ở Ussuria và để lại trứng vàng trên cát thôi ư? Chỉ trong lúc đó thôi ư?
Mười ngón tay em trong suốt, anh nhìn qua chúng thấy mặt trời và dòng máu đang náo động. Lớp trứng vàng và đàn cá hồi màu trắng bạc ở trong máu em. Chuyện này còn có thể bao lâu?
Hãy mặc áo trắng vào khi các anh còn trẻ.
Hãy cuốc đất, hãy cuốc đất như chưa từng có ai làm được như các anh.
Mọi sinh vật đều khát thèm hơi ấm. Nhưng không phải ai cũng được cảm và yêu tới tận buổi cuối cùng.
Bàn tay ta nồng ấm, nhưng tay ai đó đang tê tái lạnh.
Ai sẽ tới trước cùng ai?".
Sống đúng mình
Chúng ta là những cái chai dán đầy nhãn trên mình.
Nhìn nhãn, mới nhận ra người. Anh khoác cái áo rộng thùng thình bằng vải gabadin - vậy nghĩa là anh cùng một bọn với ai đó. Ngực và tay anh đầy những hình xăm - với ai đó, anh là người cùng hội. Tóc anh rối bù, ghi ta mang trên tay - điều đó cũng có nghĩa anh cùng nhóm với ai đó. Anh lịch thiệp, với ai đó anh cùng đẳng cấp. Cậu ba que xỏ lá, với ai đó cậu cùng một băng nhóm.
Có những người được nhận ra nhờ bộ quần áo ngoại, nhờ đôi kính râm, nhờ mũ lưỡi trai hay nhờ dây đeo quần… Còn đôi ba người khác được nhận ra nhờ những cái mũ lông đắt tiền mà chúng ta bói cũng không ra.
Nhưng rồi có lúc bạn sẽ lột bỏ tất cả những cái nhãn đó khỏi người và sẽ trở nên trong sạch như thuở ban đầu.
Tôi đã bị hành hạ khá lâu. Tôi đã trót một lần nhận từ tay các anh cái nhãn của mình. Tôi đã nhẫn chịu, ngồi chung bàn với các anh không dám ho he. Tôi sợ lỡ đâu có ai đó cảm thấy tôi thắt cravát thật cẩu thả. Tôi sợ chẳng may khuỷu tay tôi vụng về chạm phải đĩa nộm rau của các anh. Tôi sợ lỡ đâu tôi cài cúc áo không đúng phép tắc (giờ thì tôi đút ngón tay vào khuyết áo thay cho cúc áo).
Hãy khẽ dập chân trái, cậu bé thân mến ơi, và nghiêng mình một chút!
Khi muốn tới mời bạn gái khiêu vũ không được đi ngang qua phòng nhảy. Phải hôn tay phụ nữ.
Đừng cắt ngang lời người khác, hãy tỏ ra chú ý lắng nghe.
Tôi đã cố gắng chú ý lắng nghe. Đã cắn răng nghe. Thiếu chút nữa là tôi đã khóc òa lên. Thật khủng khiếp! Tôi đã không dám đứng dậy bỏ đi. Tôi đã không dám vỗ vai anh ta (lỡ mạnh quá, sái khớp anh ta thì chết!) và bảo: này, ông trẻ, ông toàn nhai lại lời người khác, ông đã đạo chữ hay sao ấy! Tôi sợ nếu biết sự thật anh ta sẽ ngã lăn ra giữa phòng và giãy lên đành đạch như bị động kinh. Tôi sợ không dám mách với anh ta rằng cây sáo của anh ta đã bị dính bột quả rồi - không lẽ khi thổi anh ta không nhận ra điều này?! Tôi đã sợ, đã sợ, đã rất sợ. Nhưng giờ thì tôi nói thẳng: anh hãy cuốn xéo đi mau!
Tôi đã là cái chai xinh xinh lấp lánh nhưng người ta lại dán nhãn lên tôi và thế là nắng không lấp lánh trên thủy tinh của tôi nữa.
Tôi từ từ lột bỏ các loại nhãn khỏi mình. Hiện giờ thì tôi vẫn cảm thấy còn dính dấp chút cồn rán trên da nhưng chẳng bao lâu nữa tôi sẽ hoàn toàn thoát khỏi nó.
Rốn tôi chỉ là rốn tôi thôi, tại sao tôi lại phải cho người ta dán nhãn lên trên đó.
Đứa trẻ khi vừa sinh ra trần như nhộng. Người ta trùm lên đầu nó chiếc mũ màu xanh nhạt nếu nó là con trai, chiếc mũ màu hồng nếu nó là con gái. Mặc dù chẳng cần thế thì ai cũng trông rõ con trai đã có cái cần có của con trai, còn con gái cũng đã có cái cần có của con gái.
Tất cả chúng ta là những cái chai dán đầy nhãn trên mình. Ai cũng bị dán nhãn và sẽ còn bị dán. Đó là tập tục. Đó là thói quen. Đó là nhu cầu Ok9 cab trò chơi casino phổ biến. Nhưng dẫu sao tôi vẫn phải nói về sự cần thiết tất yếu: sự cần thiết phải lột bỏ nhãn đi.
Khi tôi kiệt sức, từ ngữ của em có tới giúp tôi không?
"Tự tầng nào chúng ta đang giao thiệp với nhau? Chúng ta đang trò chuyện với nhau ở tầng nào? Tôi muốn chia các cuộc nói chuyện của chúng ta theo từng tầng một.
Đây là tầng người khiếm thị trò chuyện với người khiếm thị, người câm trò chuyện với người câm, người đang nhai nói với người đang nhai, người đang ngủ nói với người đang ngủ. Những câu chuyện về thời tiết, về bệnh tật, về việc, ái chà chà, thằng cu nhà tôi mới sáng dạ làm sao, và về việc, chao ôi, cái bà hàng xóm Yule thực bậy bạ hết sức!
Tại sao có những người không thể nào trò chuyện cùng nhau, mới lúng búng dăm câu ba điều đã im bặt đi ngay? Sợi chỉ đứt tung. Họ trò chuyện với nhau làm sao nếu ai cũng chỉ biết nói theo cách riêng của tầng mình ở? Thí dụ như một người chỉ quen với ngôn ngữ tầng một, còn người kia thì chỉ biết nói theo cách của tầng hai... Có thể nói gì qua sàn nhà? Có thể nghe thấy gì qua trần nhà?
Đây là tầng trí thông minh sắc sảo đang tọa đàm cùng cái lưỡi mềm dẻo. Tại đây người ta đang đánh pingpông ngôn ngữ. Quả xoáy đòi quả líp. Tại đây người ta giao bóng và đỡ bóng, tiu bóng và cắt bóng cực kỳ khéo léo.
Đây là nơi trú ngụ của những diễn viên thượng thặng môn tung hứng lời và đi trên cầu thăng bằng ngôn ngữ. Tại đây người ta núp sau câu chữ như những nhân vật của Goldoni lẫn sau chậu hoa. Tại đây người ta đang chơi trò bịt mắt bắt dê. Từ ngữ õng ẹo tán tỉnh nhau, các nguyên âm làm duyên làm dáng, các phụ âm bày trò tiêu khiển cho một số quý bà.
Tại đây người ta kể chuyện tiếu lâm. Trong làn ánh sáng kỳ quặc, bức khảm huyền ảo ghép từ các câu chữ sặc sỡ cứ lóng la lóng lánh. Món bích quy gừng này để điểm tâm hay chỉ để trang trí cây thông? Cuộc tọa đàm thực ngọt ngào, nức mùi vani, mùi quế...
Còn trên tầng kia người ta trò chuyện cùng nhau bằng bánh mì. Phải, ngôn ngữ ở đó là bánh mì, được chủ nhân tự tay làm ra. Tự bạn nhào lời và đợi nó lên men. Tự bạn xếp nó lên khay và đặt vào lò.
Phải, bánh hơi bị cháy, lần này bánh hơi bị cháy nhưng trong thùng bột đã nhào vẫn còn nhiều bột, vẫn đang tiếp tục lên men... Lần sau chắc gì sẽ được như thế...
Còn ở đây người ta đang trò chuyện bằng những viên sỏi. Những viên sỏi có thể ném vỡ kính cửa sổ và những viên sỏi có thể dùng để trộn bê tông.
Ngôn ngữ chỗ kia là vải bạt. Để mưa cũng không bị ướt. Còn nếu ở đấy trò chuyện bằng đăngten thì ở chỗ kia người ta trò chuyện bằng kim đan.
... Tất nhiên, những chuyện như trên không ở mọi tầng và thứ tự mọi tầng có lẽ cũng không hẳn như thế. Nhưng lưỡi của ta ơi, mi hãy biết rằng ngôn ngữ, đó là bánh mì và người truyền năng lượng của ta tới cho mi.
Khi tôi kiệt sức, từ ngữ của em có tới giúp tôi không?
Từ ngữ của em có làm cho anh sống lại?