- Thưa nhà thơ Anh Ngọc, là người từng tham gia bình luận bóng đá trên truyền hình, trên báo viết, từng xuất bản sách về bóng đá, lại từng có hàng chục bài thơ về trái bóng tròn, ông có thể lý giải một cách ngắn gọn, vì sao bóng đá lại có thể trở thành niềm đam mê bất tận với hàng triệu hàng triệu con người trên hành tinh như vậy?
+ Tôi là một người làm Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP sáng tác văn học, một Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP có tính chất giống như một "trò chơi vô tăm tích". Nghĩa là sự thành công hay thất bại của cái nghề này nó khắc nghiệt ở chỗ, chúng ta không thể nhìn thấy nó trong một sớm một chiều. Đôi khi chúng ta đánh cược số phận mình vào văn học mà không thể biết liệu có vinh quang nào sẽ đáp xuống vai ta hay không. Và bóng đá thì cho chúng ta một cái nhìn ngược lại. Hãy xem một trận bóng đá đang diễn ra. Mặt trời, đèn chiếu sáng, sân cỏ, và hàng triệu đôi mắt dõi theo. Tất cả mọi xúc cảm vui buồn, cái thật hay sự giả dối đều bày cả ra đấy, không thể giấu giếm. Rất công bằng và khách quan. Trong 90 phút thôi, mọi thứ đều nhãn tiền. Không có cái gọi là vinh quang ảo trong bóng đá. Cái thắng - thua trên sân cỏ là không thể ngụy trang hay ngụy biện. Còn trong OK9giaitri đăng nhập, và ngay cả trong thơ ca, có không ít những hào quang giả dối, hão huyền. Hình như vì lẽ cơ bản đó mà bóng đá được đông đảo con người trên hành tinh ưa chuộng. Đó chính là nơi thăng hoa của cái đẹp, là phút giây khiến người ta quên đi mọi cực nhọc của cuộc đời.
- Cảm giác của một nhà thơ khi viết bình luận bóng đá là như thế nào, thưa ông?
+ Rất tự do. Như khi mình làm thơ vậy. Bóng đá nhiều khi là cái cớ để từ đó mình nói được rất nhiều chuyện về cuộc đời.
- Nhìn lại lịch sử, phải đến mùa World Cup 1978 người Việt Nam mình mới thực sự có điều kiện để theo dõi bóng đá quốc tế. Ông còn nhớ tâm trạng của mình khi lần đầu được xem bóng đá trên truyền hình chứ?
+ Tôi không thể nào quên được kỷ niệm lần đầu xem bóng đá trên truyền hình. Nó huyền diệu vô cùng, cứ như là mình đang nằm mơ vậy. Mà hồi đó chúng ta nào có được xem trực tiếp đâu. Phải đến khi World Cup trôi qua mấy chục ngày rồi, đài truyền hình của ta mới có được những băng ghi lại trận đấu gửi về từ châu Âu để phát sóng cho bà con xem. Tivi hồi đó hiếm mà đắt lắm. Nó là một thứ tài sản, rất quý. Tôi phải bán cái xe Honda của mình đi mới mua được cái tivi. Tôi mắc ăngten rồi bật lên, đúng vào lúc đài phát sóng trận chung kết. Ôi trời là sung sướng. Hàng ngàn người trên sân vận động, tiếng hò reo, huyên náo, những ánh đèn máy ảnh chớp lóe trên sân cỏ, các cầu thủ đứng nghiêm trang hát quốc ca...Tôi bị choáng ngợp. Năm đó đội
- Khi truyền hình chưa phát triển ở Việt Nam thì người hâm mộ bóng đá trong nước thường "xem" bóng đá chủ yếu qua sóng đài phát thanh, qua các bài tường thuật, bình luận trên báo viết. Những bình luận viên, bằng một sức mạnh vô hình nào đó, họ có thể dựng lên không khí của cả một trận đấu, khiến cho không ít khán giả nghe đài, đọc báo cảm thấy như mình đang ngồi trước sân vận động vậy. Là người hiểu bóng đá tường tận, ông đánh giá như thế nào về vai trò của các bình luận viên?
+ Tôi cho rằng, các bình luận viên bóng đá trên đài phát thanh trước đây như Hoài Sơn, Đình Khải thực sự là những người sáng tác văn học bằng miệng. Đã từng xem bóng đá tại các sân vận động rồi, tôi biết, không phải trận nào cũng hay đâu. Nhưng khi nghe các bình luận viên trên đài thì tôi thấy họ có biệt tài làm chúng ta hứng khởi, sôi sục như thể đang xem trực tiếp trên sân cỏ vậy. Thậm chí họ còn làm cho chúng ta cảm thấy trận đấu hay hơn thực tế nhiều. Tôi cho rằng, bình luận viên bóng đá phải là những người có kiến thức sâu rộng, có vốn từ phong phú, có duyên. Vì họ đóng vai trò như một chiếc cầu nối giữa bóng đá và khán giả.
- Tuy nhiên hiện nay không ít khán giả than phiền về các bình luận viên bóng đá trên truyền hình, về kiến thức cũng như khả năng dẫn dắt công chúng của họ khi tường thuật một trận đấu. Ý kiến của ông thì sao?
+ Vâng, tôi cũng có chung nhận định giống nhiều người là chán. Chán các bình luận viên truyền hình lắm, vì không ít người trong số họ năng lực chuyên môn kém, lại thường nói không chính xác. Đấy là không kể có những bình luận viên còn nói "bậy", nói lan man nữa, làm phiền khán giả, làm hỏng "bữa tiệc" bóng đá thịnh soạn của khán giả. Các đài truyền hình bây giờ thường chuộng các bình luận viên trẻ, nhưng theo tôi bình luận viên bóng đá không cần trẻ, không cần... đẹp mà cần người có kinh nghiệm, có hiểu biết, đưa thông tin một cách chính xác và có khả năng thắp lửa cho khán giả.
- Mê bóng đá như vậy, chắc hẳn ông ít để lỡ cơ hội đến sân vận động xem bóng đá trong nước?
+ Ngày trước, tôi thường xuyên đi xem bóng đá tại sân vận động. Gần như tôi không để lỡ trận nào. Khó đến mấy tôi cũng phải mua vé cho bằng được để vào sân. Thời đó nghèo, có khi tôi phải mang áo bông đi bán để lấy tiền mua vé xem bóng đá. Vui vô cùng. Nhưng bây giờ thì tôi ít đến sân xem, phần vì mình đã có tuổi, sức khỏe kém hơn, phần vì bóng đá của ta bây giờ chán, không hấp dẫn nữa. Cái thời tôi long đong chạy vạy, toát mồ hôi hột để "xoay" cho được một tấm vé vào sân xem bóng đá là thời của nhiều tài năng lắm. Và nó đã qua rồi
- Ngoài bóng đá, còn một niềm say mê vô tận khác của nhà thơ Anh Ngọc mà rất nhiều người biết, đó là nhạc Trịnh. Vậy giả sử đặt ông trước một lựa chọn, hoặc là xem bóng đá, hoặc là nghe nhạc Trịnh, ông sẽ chọn gì?
+ (Cười). Chả lẽ lại có một câu hỏi như vậy sao? Đã là bóng đá rồi thì ông giời cũng thấp xuống nhé. Khi Trịnh Công Sơn còn sống, ông cũng rất mê bóng đá và thường xuyên theo dõi các trận đấu bóng đá đấy. Tôi cho rằng, tất cả những người yêu cái đẹp đều yêu bóng đá. Đùa một chút vậy thôi, chứ đã là tình yêu và đam mê thì rất khó để lựa chọn. Tôi chỉ nghĩ rằng một trận bóng đá thì phải xem ngay, vì nếu không, thời điểm diễn ra của nó sẽ trôi qua. Còn nghe nhạc Trịnh hay làm thơ và đọc thơ thì mình có thể thưởng thức vào thời gian bất kỳ.
- Xin cảm ơn nhà thơ Anh Ngọc