Bác đã đi thật rồi… Bác Văn ơi…
Bác mãi là Đại tướng Năm Sao của mọi người
Chúng con những cậu lính Cổ thành Quảng Trị
Nhận tin buồn dòng lệ cứ rơi rơi
Con viết những dòng này viếng Cha
Lã chã lệ rơi trên trang sách nhạt nhòa
Nhưng sáng trong vẫn là hình với bóng
Màu xanh lính, Đại tướng của chúng ta
Bác trở về với xóm với làng
Cùng rặng phi lao, cồn cát chang chang
Con đò nhẹ trôi nhặt khoan Nhật Lệ
Lòng Người đi kẻ ở mênh mang…
Nắm đất quê, núm rốn còn trong nớ
Nặng trong lòng nay cùng bác trở vô
Thật vẹn toàn một CON NGƯỜI như bác
Dòng sông Gianh đâu bên lở… bên bồi…
Bác về quê, bác chỉ về quê thôi
Bác mãi mãi sống giữa đất và trời
Bác sống mãi trong lòng người dân Việt
Với một trái tim hồng của bạn và tôi!!!