Thà mày cứ ở yên trong rừng già núi thẳm châu Phi, ẩn mình cho kỹ, tránh ống nhòm công nghệ của cánh thợ săn hiện đại, tha hồ vui đời tiêu dao vẫy vùng dọc ngang một cõi. Mày sơ sểnh làm gì, để đòm một phát, thành ngay đống vô tri, được nhồi bông trưng ở lâu đài biệt thự đã là uy nghiêm sang trọng lắm rồi. May mắn thay, mày có cái sừng. Đắng cay hơn cũng bởi tại cái sừng oan nghiệt đó mà dòng giống mày bị truy tìm tận diệt, kéo thêm bao kẻ lao đao khổ ải theo cùng.
Khổ quá đi chứ. Cái sừng của mày rốt cục đã mất tích, giờ không biết chu du tung tẩy phương trời nào. Khá khen cho kẻ làm liều, xông được vào mật thất vốn canh phòng cẩn mật, tha gì không tha lại chọn mỗi… cái sừng. Kẻ tội đồ tinh khôn biết thừa mày được tôn sùng trọng thị, hiểu rõ mày không thuần túy… động vật, mà chính là tài sản, là đẳng cấp đại gia và hiện thân của những lời truyền tai đồn thổi hư thực ngút ngàn.
Mày bí hiểm oai linh, mà chuyện mày bị mất cắp lại chẳng thành sự kiện, cũng thông thường như bao vụ trộm vặt tẹp nhèm khác, dư luận nghe qua dửng dừng dưng và quên luôn tắp lự. Người đời chẳng còn sôi sùng sục lên như đận mấy con voọc quý bị trói chân trói tay phì phèo thuốc lá rồi phanh thây xả thịt, ảnh thì tung lên facebook.
Đụng vào mày là đụng vào Oki9 Sòng bạc trực tuyến, mày được biết bao nhiêu cơ quan tổ chức trong nước, nước ngoài bênh vực bảo tồn. Mày lẽ ra cũng như mấy con voọc đang mang thai kia, bị liệt vào hàng cấm săn bắt, cấm Ok986 vip game hot nhất và cấm cả khoe khoang chiến tích. Nói chuyện Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 sở hữu mày mà cứ thản nhiên như dịp Trung thu lượn phố, lượm về mấy món đồ dân gian đang ngày một khan hiếm, thì ngày tận số của đồng loại mày đang đến rất gần.
Hay tại mày là của nả nhà đại gia, mày đắt giá, mày mang một lý lịch khác thường lẫn tôn quý, mày cao xa quá, phù hoa quá, ai cũng ngại ngần, nên chẳng ai dỗi hơi đi thương vay khóc mướn cái giống mày. Rốt cuộc, mày cũng chỉ là con thú hoang xa lạ. Dại gì mà phải bày tỏ sự phẫn nộ trước cái chết không chính danh của mày, rồi có khi lại chuốc vào mình tai bay vạ gió.
Thôi mặc kệ mày. Đằng nào thì cuộc sống của mày cũng đã tiêu tùng. Một cái sừng dẫu được kính cẩn nâng niu, dẫu quyền phép vô hình cũng không làm nguyên con tê giác là mày sống dậy. Chỉ thấy chạnh lòng cho những cái sừng, đang còn nghênh ngang trên đầu những con tê giác thường ngày thong dong nhàn tản trong tít tắp những cánh rừng. Quy ra tiền nguyên một cái sừng tê, rinh về nhà treo lủng lẳng cho thiên hạ mắt tròn khiếp sợ mà không tai tiếng hệ lụy gì, ở xứ này đại gia vô thiên lủng, thì đồng loại mày còn gánh chịu nhiều nhiều nữa kiếp nhồi bông.
Vậy thì lại khổ thân mày, cái sừng con tê giác…
Ngày bạc, tháng tàn, năm ác…