Mọi thứ được tạo dựng bằng... công nghệ số
Câu chuyện của "Hot boy số 1 Việt Nam" Kenny Sang đến giờ vẫn là câu chuyện nóng bỏng trên tất cả các mặt báo điện tử và các cổng thông tin. Đương nhiên, tính hấp dẫn của câu chuyện đó không cần phải bàn cãi bởi nó...vui và thú vị. Từ những câu nói "bất hủ" của anh chàng này cho tới những diễn tiến mới nhất của sự vụ đều trở thành một chủ đề bàn tán rôm rả trên khắp các diễn đàn đến từng bàn nhậu. Thậm chí, có người còn làm phép tính thử rằng Kenny sẽ cho 2,4 triệu kết quả trên Google sau 0,17, chỉ thua suýt soát Đàm Vĩnh Hưng với hơn 3 triệu kết quả sau 0,26 giây. Thật kinh khủng bởi một bên là ca sĩ với 20 năm làm nghề còn một bên là một hot-boy với hai năm kinh nghiệm "nổ" tưng bừng trên facebook.
Từ hiện tượng của Kenny Sang mới thấy một tâm lí có thật rằng công chúng đang ngày càng thích đọc về những thứ khiến họ tò mò nhiều hơn là những thứ khiến họ thực sự thích thú liên quan đến tài năng hay sự cố gắng của nghệ sĩ. Phải chăng cũng vì thế mà những Ok986 giải trí mỗi ngày ngày càng được dịp nảy nở trên mảnh đất đã quá khô cằn với những lao động nghiêm túc và quá màu mỡ cho những nhảm nhí. Và sẽ chẳng có gì là hồ đồ khi nhận định rằng một phần công chúng, bạn đọc đang chỉ cần những thứ khiến họ cười và hào hứng chờ đợi những diễn tiến tiếp theo để xem nạn nhân của những câu chuyện đó vùng vẫy như thế nào trong "vũng lầy" do chính họ tạo ra.
Công chúng đã có niềm tin rằng Kenny Sang là một thiếu gia và giờ họ cũng có niềm tin rằng Kenny Sang chỉ là một người mạo danh và thích nổ hơn là có tài sản thực trong OK9giaitri đăng nhập như vậy. Đó chỉ là một ví dụ cụ thể để thấy để lấy niềm tin của độc gỉa hiện nay không khó, lấy được cái nhấp chuột của họ cũng không khó miễn sao đó là những câu chuyện giật gân, những bi-hài kịch nhảm nhí và đầy tính "chuyện nhảm lề đường".
Hệ luỵ từ niềm tin dễ dàng
Có những câu chuyện nghiêm túc trong giới showbiz nhưng luôn bị thêu dệt theo một hướng khác hẳn, đầy thị phi và lắm ngờ vực. Tiêu biểu như chuyện mới nhất có một Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức sẵn sàng bỏ số tiền 2 triệu USD để mua lại tác phẩm "Hiệp sĩ mù" của Lưu Huỳnh. Điều đáng nói, doanh nhân đó không phải người hâm mộ của Lưu Huỳnh mà là khán giả của...Đàm Vĩnh Hưng - giám đốc sản xuất của bộ phim. Tất nhiên, câu chuyện này đầy tính nghi ngờ nhưng đó là một câu chuyện có thật của một nữ doanh nhân vì mến mộ Đàm Vĩnh Hưng mà muốn có được một sự hỗ trợ nào đó cho những sản phẩm anh làm ra. Không nói về chuyện nguyên nhân cũng chẳng nói về chuyện động lực, chỉ nói về chuyện hành động thì rõ ràng hành động của người phụ nữ này là cách chi tiêu của một người giàu có muốn làm những điều mình thích, mình muốn và họ hạnh phúc.
Hơn ai hết, ê-kip của bộ phim "Hiệp sĩ mù" sẽ vui mừng vì điều đó nhưng họ không vội công bố quyết định có bán hay không và cũng dè dặt trong chuyện thông báo với truyền thông. Đơn giản bởi ngay khi công bố, sẽ lại là những bĩu môi dè bỉu "làm gì có ai mà dở hơi thế?" hoặc "lại một Ok986 giải trí mỗi ngày PR cho bộ phim". Cần phân tích để thấy với vị trí như Đàm Vĩnh Hưng hoặc Lưu Huỳnh thì mỗi điều họ nói ra đều cần sự cân nhắc bởi nó là danh dự và ảnh hưởng của cả trăm con người và cả danh tiếng mất công bấy lâu bồi đắp của họ hơn là một trò tếu táo. Còn chuyện Ok986 giải trí mỗi ngày để PR bộ phim thì rõ ràng không cần bởi "Hiệp sĩ mù" cũng đã công chiếu được gần 2 tuần để những điều như nói trên có thể tính và ảnh hưởng đến doanh thu của bộ phim. Niềm tin đôi khi khó đi tìm cũng là vì thế.
Âm thầm những hoạt động tử tế
Trong khi công chúng đang bị thu hút bởi những câu chuyện đầy màu sắc huyễn hoặc của Kenny Sang thì ở Hà Nôi, nhạc sĩ Quốc Trung và ê-kip đang tập trung cho sự kiện âm nhạc lớn nhất trong năm: Lễ hội âm nhạc Gió Mùa - Moonsoon Festival 2014. Đây là Lễ hội âm nhạc quốc tế đầu tiên tại Hà Nội với sự tham gia của nhiều nghệ sĩ trong và ngoài nước. Sự kiện này là tiêu điểm trong hoạt động kỷ niệm 60 năm giải phóng thủ đô, dự kiến tổ chức thường niên vào tháng 10. Đây sẽ là điểm hẹn cho những người làm nhạc chuyên nghiệp từ nhiều quốc gia trên thế giới.
Trong cuộc họp báo trước đó ở Hà Nội, vị nhạc sĩ nổi tiếng nói thẳng nói thật đã khiễn báo giới "shock" với những phát biểu thẳng thắn của mình. Với vai trò tổng đạo diễn, Quốc Trung cho biết, lễ hội âm nhạc sẽ hướng đến sự văn minh. "Muốn có sự văn minh, trước hết âm nhạc phải đa dạng. OK9giaitri đăng nhập âm nhạc tại Việt Nam đang quá nghèo nàn cả về chất lượng lẫn số lượng và không có sự giao thoa với âm nhạc thế giới", anh nói.
Kenny Sang.
Nhạc sĩ lý giải, một trong những lý do khiến âm nhạc nước nhà tụt hậu là các nghệ sĩ chỉ cố tạo ra những gì khán giả muốn nghe hoặc đã biết thay vì thử sức sáng tạo. "Nó dẫn tới việc có nhiều công nhân âm nhạc hơn là nghệ sĩ", Quốc Trung khẳng định. Theo anh, điều cần làm trước mắt là phải thay đổi nhận thức, tư duy về âm nhạc của công chúng, có như vậy nghệ sĩ mới bắt đầu có áp lực sáng tạo và dũng cảm thử sức với những điều mới, thúc đẩy nền công nghiệp âm nhạc phát triển. Trên tinh thần đó, những dự án mới và phong cách âm nhạc đa dạng sẽ được giới thiệu tới công chúng trong đại nhạc hội. Các nghệ sĩ tên tuổi trong nước như Thanh Lam, Hà Trần... hay các ban nhạc kỳ cựu như Ngũ Cung, Năm dòng kẻ... sẽ góp mặt. Nhiều nghệ sĩ nước ngoài tham gia, đến từ các nước: Đan Mạch, Anh, Pháp, Bỉ, Hàn Quốc, Nhật Bản; trong đó có nghệ sĩ keyboard Martin Hedin đến từ Thụy Điển hay ban nhạc Carpark North và Lulu Rouge của Đan Mạch.
Đó là phát biểu của Quốc Trung, còn tham chiếu từ ý kiến của một đồng nghiệp khác với câu hỏi "những gì đang diễn ra hằng ngày, đang ồn ào khắp nơi có khiến anh mất niềm tin vào những gì mình sẽ làm ra không được công chúng đón nhận bằng những thứ vô giá trị nhưng vẫn đầy rẫy trên mạng?" - nhạc sĩ Huy Tuấn từ chối trả lời. Nhưng, anh cũng không ngại thể hiện quan điểm cá nhân rằng, đã từ rất lâu anh không còn quan tâm đến những câu chuyện như vậy. Anh và cộng sự của mình chú tâm Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 để cho ra những sản phẩm đủ để họ cảm thấy tự hào hơn là dành thời gian cho những thứ như đang thấy hoặc mang đậm tính chất "mua vui" như mọi người vẫn đang quan tâm.
Rõ ràng, trong tất cả các ví dụ đã nêu ra ở trên, có những câu chuyện thừa mứa niềm tin về độ vui thú của nó mặc dù bản thân câu chuyện đó chẳng mang lại giá trị gì trong cuộc sống. Niềm tin được tính bằng sự quan tâm. Còn những câu chuyện thì người trong cuộc lại dè dặt công bố bởi họ biết rằng niềm tin của bạn đọc không đặt vào những điều mà bản thân họ đón nhận còn nhiều ngờ vực, đầy rẫy sự đố kị và lắm hiểu lầm. Và có cả câu chuyện tuyệt nhiên không có chút xíu nào niềm tin từ sự quan tâm của những đối tượng đang quan tâm đến một điều ngược lại với điều họ đang làm, gần như 180 độ. Họ buộc phải bắt mình tự tìm kiếm niềm tin trong những sản phẩm họ làm ra, trong những công chúng đã theo họ bấy lâu nay cũng như trong chính thâm tâm làm nghề của họ rằng những sản phẩm của hôm nay là để cân bằng, trong yếu ớt, với những gì họ đang đọc đang nghe đang thấy nhan nhản khắp nơi.
Vậy, câu chuyện về niềm tin không còn là câu chuyện của riêng ai mà là câu chuyện của số đông. Nếu bạn tin điều bạn đang theo đuổi là đúng, những câu chuyện bạn đang thích thú là những giá trị lớn thì bạn cứ làm, cứ đọc nhưng thay vì dồn 100% niềm tin vào nó thì có thẻ "sẻ" bớt 5-7 phần cho những nghiêm túc và sáng tạo đang diễn ra khắp nơi bởi những con người âm thầm hơn