Và người ta tự hỏi, điều gì khiến một HLV nổi tiếng là thận trọng như Loew lại tung ra những phát biểu tự tin, cứ như thể Đức “thắng đến nơi rồi…”?
Nếu nhìn vào 3 trận toàn thắng của Đức ở vòng đấu bảng, thì rõ ràng Loew có quyền tự tin. Ngoại trừ trận ra quân mà mỗi vị trí của Đức dường như đều chưa “nóng máy” (nhưng vẫn may mắn thắng Bồ Đào Nha 1-0) thì ở hai trận còn lại, đoàn quân màu trắng – màu áo của ĐT Đức đều chứng tỏ rất rõ bản lĩnh của mình.
Trận đấu với Hà Lan, Đức dẫn đối phương 2-0, nhưng rồi bị rút ngắn tỷ số xuống 1-2, và đấy là thời điểm mà đã có người lo sợ Đức sẽ bị lật ngược ván cờ. Nhưng không, 20 phút cuối trận – cái thời điểm mà nỗi ám ảnh về một cuộc “lật ngược ván cờ” của Hà Lan không ngừng dâng cao, thì rốt cuộc lại là quãng thời gian Đức bày ra một thế trận căn cơ, chặt chẽ, và đã giữ tỉ số 2-1 cho đến phút thứ 90 một cách rất đàng hoàng.
Cầu thủ Đức (trái) rất tự tin vào một chiến thắng trước Đan Mạch.
Trận đấu cuối cùng với Đan Mạch cũng vậy, Đức lại dẫn trước, và lại bị gỡ hòa 1-1, nhưng sau khi bị đối phương gỡ hòa họ đã xốc lên thi đấu với những mảng miếng tấn công nhịp nhàng, và do đó không những bảo vệ được tỷ số 1-1, mà còn thắng lại 2-1 một cách đầy thuyết phục.
Có một sự thực là sau khi xem Đức ra quân, rất nhiều cựu cầu thủ Đức Đức đã phê phán cách thức tấn công của đội nhà. Theo họ, tiền đạo mũi nhọn Gomez di chuyển quá ít, và quá thiếu hiệu quả. Nhưng đáp lại những chỉ trích đó, bản thân Gomez lẫn HLV trưởng Joachim Loew chỉ giữ một thái độ im lặng, để rồi đến trận thứ hai, khi Gomez ghi cả hai bàn trong trận thắng Hà Lan thì Loew đã nói ngắn gọn rằng: “Những gì diễn ra ở trên sân đã chứng minh tất cả rồi”. Đấy là một chi tiết nữa cho thấy ĐT Đức năm nay rất tự tin vào những “đường binh” của mình, và với một sự tự tin như thế, Loew không ngần ngại cho biết: “Chúng tôi vẫn chưa bộc lộ tất cả sức mạnh của mình trong các trận đấu đã qua”.
Trong khi cả thầy lẫn trò ĐT Đức đều rất tự tin trước trận tứ kết thì đối thủ của họ - ĐT Hy Lạp lại giữ một thái độ thận trọng cao độ. Nếu nhìn lại hành trình vòng đấu bảng, có thể thấy rất rõ rằng Hy Lạp đã chơi tốt dần lên sau từng trận đấu, và quan trọng nhất: ở trận đấu quyết định với ĐT Nga – một trận đấu hoặc có tất cả, hoặc mất tất cả, những chiến binh Hy Lạp đã cho thấy rất rõ bản lĩnh của những cầu thủ dạn dày kinh nghiệm. Bản lĩnh ấy lớn tới mức, HLV Dick Avoccat của ĐT Nga sau đó đã phải thốt lên: “Họ là những bậc thầy trong những trận cầu sinh tử kiểu như thế này”. Rạng sáng mai, Hy Lạp lại bước vào một trận cầu sinh tử với Đức, và sức mạnh của họ sẽ giảm đi đáng kể khi đội trưởng Kragounis không thể ra sân vì lý do thẻ phạt.
Không ai không biết Kragounis chiếm tới 50% sức mạnh của Hy Lạp. Chính Kragounis trong một nỗ lực tột bậc của mình đã ghi bàn thắng quyết định vào lưới ĐT Nga, đưa Hy Lạp vào tứ kết, và cũng chính Kragounis trong những thời khắc gian khó của đội bóng đã cho thấy vai trò thủ lĩnh của mình với việc luôn biết cách xốc dậy cả một đoàn quân.
HLV Santos của Hy Lạp vì thế không ngại ngần thừa nhận: “Vắng Kragounis chúng tôi sẽ vắng đi vũ khí quan trọng nhất mà mình có được”. Tuy nhiên Santos cũng tỏ ra rất kinh nghiệm khi tung ra những phát biểu như những lời khích tướng: “Những gì đã diễn ra cho thấy càng khó khăn cầu thủ Hy Lạp càng thể hiện được sức mạnh của mình. Và bây giờ, trong tình cảnh khó khăn hơn bao giờ hết, chưa biết chừng chúng tôi cũng sẽ thể hiện một sức mạnh lớn hơn bao giờ hết”.
Không khó dự đoán rằng Hy Lạp sẽ đá phòng ngự số đông và đá bằng tinh thần là chính. Nhưng nếu chỉ có vậy xem ra khả năng tạo bất ngờ của Hy Lạp là cực nhỏ.
Và như thế, các fan hâm mộ Hy Lạp có quyền tự hào nếu sau trận tứ kết vào rạng sáng mai Hy Lạp sẽ rời Euro trong tình thế ngẩng cao đầu