Ngồi trước vành móng ngựa sáng 18/3 là một thanh niên còn rất trẻ tên Ngô Minh Luân (SN 1993, ngụ quận Gò Vấp). Ngồi cách Luân một dãy ghế là bị hại Trương Đình Tuấn (SN 1996), từng là bạn bè thân thiết của Luân. Ai ngờ, chỉ vì một mâu thuẫn nhỏ nhặt, Luân gây án với người bạn thân của mình.
Theo cáo trạng, chiều tối 7/8/2011, Tuấn đang ngồi sửa xe trước nhà thì bị một nhóm trẻ đang chơi bóng gần đó đá trúng xe của Tuấn. Tuấn tức giận chửi và đuổi nhóm trẻ này đi. Lúc này, Luân đi ngang qua thấy vậy nên cự cãi với Tuấn rồi cả hai hẹn tối cùng ngày gặp nhau để giải quyết. Tối cùng ngày, Tuấn cùng một số bạn bè ra khu đất trống trước nhà chơi và đợi Luân đến. Khi Luân đến, lời qua tiếng lại, Luân bỏ đi. Lát sau, Luân cầm dao quay lại đâm một nhát vào ngực Tuấn rồi bỏ chạy. Tuấn được đưa đi cấp cứu kịp thời nên thoát chết nhưng vẫn mang thương tích 46%. Sau khi gây án, Luân bỏ trốn, sống lang thang nhiều nơi. Đến giữa tháng 1/2013, Luân bị bắt trong một vụ cưỡng đoạt tài sản học sinh.
Tại phiên tòa xét xử, Luân thành khẩn nhận tội và được Tuấn cùng gia đình bãi nại. Nhớ về giây phút sinh tử của con mình, giờ nghị án, mẹ Tuấn cho biết, hôm đó nghe tin con bị đâm, chị tất tả chạy lên bệnh viện. Đến nơi, chị mới biết con mình bị đâm thủng tim, giờ phải mổ ngay, gia đình phải chuẩn bị tiền, nếu không Tuấn sẽ chết. Buôn gánh bán bưng hằng ngày cũng chỉ đủ ăn, chị phải đi vay mượn nhiều nơi để chữa trị cho con. Hướng ánh mắt về phía mẹ Luân đang ngồi, chị nói tiếp, là hàng xóm láng giềng, thương hoàn cảnh gia đình Luân “mẹ góa con côi” nên chị chỉ yêu cầu Luân bồi thường 10 triệu đồng. Trước phiên tòa hôm nay, chị cũng đã ký giấy xác nhận đã nhận đủ 10 triệu đồng nhưng thực chất mẹ Luân chưa đưa đồng nào, chị chỉ ký để có tình tiết giảm nhẹ cho Luân thôi.
Cũng vì một xích mích nhỏ, thay vì gặp nhau lựa lời nói chuyện nhưng Lê Quang Hậu (SN 1982, ngụ Đồng Nai) dùng dao đâm chết người chỉ trong tích tắc. Theo nội dung vụ án, trong những lần đến Trung tâm tham vấn cộng đồng nghiên cứu HIV ở Bình Thạnh để uống thuốc Methadone (thuốc cắt cơn nghiện, hạn chế lây lan HIV/AIDS - PV) miễn phí, Lê Quang Hậu và vợ Mai Thu Uyên quen biết với vợ chồng Đoàn Đức Anh Quân và Nguyễn Thị Tuyết Trinh. Đầu tháng 8/2013, Uyên nghe thông tin từ một số bạn bè cho biết, Trinh nói vợ chồng mình bán ma túy. Ngày 11/8/2013, khi gặp vợ chồng người bạn ở trung tâm, Hậu và Uyên đề nghị họ ra quán cà phê ở gần đó để nói chuyện phải trái. Tại đây, lời qua tiếng lại hai người đàn bà cự cãi rồi lao vào đánh nhau. Bênh vợ, hai người Ok986 vip Thiên đường trò chơi cũng nhảy vào “tham chiến”. Hậu quả, Quân đã bị Hậu dùng dao đâm chết.
Tại phiên tòa xét xử vào ngày 19/3, bà T. (mẹ nạn nhân) cho biết: Chi phí cho đám tang của con trai lên đến 65 triệu đồng nhưng đến nay gia đình Hậu cũng chỉ mới bồi thường được 10 triệu đồng. Dù vậy, vì tình người tại tòa, nén nỗi đau mất con, người mẹ này vẫn đứng lên xin giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo. Giờ nghị án, chứng kiến cảnh bà khóc than: "Sao con lại giết chết con của bác, Hậu ơi! Dù phải ở tù nhưng con vẫn còn được sống trên đời, còn bác, bác không được nhìn thấy con mình trên đời này nữa…", nhiều người ứa nước mắt.
Ở một vụ án khác, bản án của TAND TP Hồ Chí Minh xét xử vào ngày 11/3 đã tuyên phạt Lê Văn Đức (thầu OK9 đã banh, SN 1974, ngụ quận 4) mức án tử hình về các tội “Giết người” và “Cướp tài sản”. Ngoài hình phạt tù, tòa còn tuyên buộc bị cáo phải bồi thường cho gia đình nạn nhân 93 triệu đồng chi phí mai táng và tổn thất tinh thần.
Nhà Lê Văn Đức và nhà chị Phan Thị Kim Huyền ở gần nhau, Đức thường sang nhà chị Huyền uống cà phê mỗi sáng trước khi đi làm. Thấy hoàn cảnh Đức khó khăn, chị Huyền nhiều lần giúp đỡ, cho Đức mượn tiền trả nợ nhân công. Sáng 4/9/2012, phát hiện nhà chị Huyền đi vắng nên Đức nảy sinh ý định đột nhập vào nhà trộm tài sản. Tuy nhiên, khi Đức đang tìm tài sản để trộm thì cháu cháu Huỳnh Phan Ngọc Duyên (SN 1998, con gái chị Huyền đang học lớp 9) đi dự khai giảng về phát hiện nên đã bị Đức giết chết.
Tại phiên tòa, cả HĐXX và người dự khán xót xa khi chứng kiến nỗi đau mất con của gia đình bị hại. “Chúng tôi chỉ có một đứa con duy nhất vậy mà nỡ lòng nào bị cáo đánh đập, siết cổ dã man đến chết. Bị cáo cũng có con nhỏ nhưng sao bị cáo lại ra tay tàn độc quá vậy…”, cha nạn nhân bỏ lửng câu nói và lấy tay đấm vào ngực một cách đau khổ, nói.
Nỗi đau mất con quá lớn như vậy nhưng chị Huyền cho biết, từ khi vụ án xảy ra đến nay, gia đình bị cáo chưa bồi thường đồng nào cho gia đình chị