Với Trần Văn Thành, xã Lăng Thíp, huyện Văn Yên, tỉnh Yên Bái, không ngờ quá khứ đen tối chôn vùi bấy lâu cũng có ngày bị phanh phui. Trong khi đồng bọn trong vụ hiếp dâm phải chui lủi bỏ trốn, hơn 12 năm, Thành vẫn điềm nhiên ở nhà. Tuy nhiên, thỉnh thoảng, Thành vẫn nổi da gà, giật mình thon thót khi bất chợt nhớ về ngày gây tội ác khủng khiếp.
Hôm đó là chiều 29/1/1998 (mùng 2, Tết Mậu Dần), cô bé Nguyễn Thị T mới 14 tuổi, nhà ở xã Châu Quế Thượng, Văn Yên (Yên Bái) đến ga Lăng Thíp đón tàu về ga Trái Hút chơi. Trong khi đợi tàu về, T ra giếng nước phía sau nhà ga để rửa chân tay. Đám trai làng ở gần đó nhìn thấy có cô gái xinh xắn buông lời chọc ghẹo, tán tỉnh. Trời tối dần. Cô gái bị đám thanh niên dùng dao hăm dọa đe nẹt lôi tuột vào phía quãng vắng theo đường mòn ở thôn Đoàn Kết.
Người đã ngấm hơi men, lúc đó Thành ra ga chơi định về nhà thì đứa bạn ghé tai thì thầm: "Thành ơi, bọn thằng Thuận bắt được "con hàng" ngon lắm". Nghe bùi tai, Thành ở lại cùng bọn Thuận. Dục vọng nổi lên, cả bọn đưa cô bé ra bãi cỏ thực hiện hành vi đồi bại. Dù đã cố sức chống đỡ, T không thoát khỏi nanh vuốt của những tên yêu râu xanh. Đau đớn ê chề, cô gái ngất đi, hôn mê bất tỉnh. Khi tỉnh dậy, T trở về tố giác vụ việc với Cơ quan OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á.
Theo lời kể của nạn nhân, Cơ quan OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á nhanh chóng xác định được một trong những hung thủ tên Đức chính là Vũ Văn Đức, nhà ở xã Lăng Thíp. Tuy nhiên, ngay sau khi gây án, Đức đã nhanh chân cao bay xa chạy vào Nam và 5 năm sau, các trinh sát mới tóm được hắn tại TP HCM. Khi bị bắt, Đức ngoan cố không khai ra đồng bọn, chấp nhận chịu án tù chung thân về tội hiếp dâm trẻ em và cưỡng đoạt tài sản.
Trong quá trình lao động cải tạo tại trại giam, sau nhiều ngày suy nghĩ, Đức mới khai ra đồng phạm là Luyện Văn Thuận, người cùng xã. Hóa ra, Thuận cũng bỏ trốn sang Tuyên Quang, thay tên đổi họ, làm lái xe, lấy vợ. Lưới trời lồng lộng, ngày 26/1/2010, sau gần 12 năm lẩn trốn, Thuận bị bắt rồi tới lượt Trần Văn Thành cũng không thoát khỏi vòng bủa vây của các trinh sát.
Mắc trọng tội hiếp dâm, nên hôm ở tòa lúc nào Thành cũng cúi gằm mặt xuống xấu hổ với vợ con. Bị tòa án tuyên phạt mức án 17 năm, Thành vào Trại giam Hồng Ca thụ án. Ăn cơm tù, mất tự do, Thành mới thấm thía về tội ác đã gây ra. Thành hối hận: Giá như em được học hành tử tế, lại không bị ma men xui khiến, có lẽ sẽ không phạm tội. Mang tiếng học hết lớp 4 trường làng nhưng Thành không biết chữ, chỉ biết ký mỗi tên mình. Gia cảnh làm nông vất vả, mẹ Thành phải tần tảo nuôi ba chị em. Thất học, nên cuộc đời Thành cũng chỉ biết quanh quẩn với ruộng nương và lấy cô vợ làm nông. Thu nhập cũng chỉ đủ ăn nên khi Thành vào tù, tất cả gánh nặng nuôi hai đứa con lại trút lên vai vợ.
Cũng chỉ vì rượu đưa lối dẫn đường mà Ngọc Quang Nhắc ở Việt Tiến, Bảo Yên (Lào Cai) đã phạm tội ác tày trời hiếp dâm bé gái mới 10 tuổi. Trông vẻ mặt hiền lành của một thanh niên 20 tuổi, không ai có thể nghĩ rằng, Nhắc có thể đủ can đảm làm cái việc đồi bại đó.
Vào Trại giam Hồng Ca thi hành mức án 14 năm, Nhắc được bố trí làm mi giả.
Lúc bị bắt, người Nhắc vẫn còn hơi men. Cậu ta ăn năn, em đã gây tội ác, làm tai tiếng cho anh chị và gia đình. Hôm tòa tuyên án 14 năm, em thực sự sốc, ngã quị. Nhiều đêm em thức trắng vì tội ác vẫn luôn chập chờn trong từng giấc ngủ. Nhắc luôn tự vấn lương tâm mình, rồi sám hối. Rồi đây, nếu cải tạo tốt, Nhắc cũng sẽ có ngày ra trại trở về làm lại từ đầu nhưng với bé C thì lần bị nạn thời thơ dại mãi mãi là nỗi ám ảnh suốt cuộc đời.
Phiên tòa xét xử lưu động tại xã Vũ Linh (Yên Bình) xét xử 2 vụ án đặc biệt nghiêm trọng là vụ giết người xảy ra đêm 27/1/2009 (mùng 2 Tết Kỷ Sửu) tại xã Bạch Hà, huyện Yên Bình (Yên Bái) đông nghẹt người. Nhiều người xót xa cho những bị cáo trong phiên tòa còn quá trẻ đã phạm tội. Sáng mùng 2 tết, trên đường đi xe máy du xuân, La Văn Long ở xã Vũ Linh va quệt với xe máy của Trần Quốc Tuấn ở Yên Bình. Lúc này, Tuấn đi cùng đám bạn. Vừa uống rượu giao lưu đầu xuân, sẵn chất men nên ai nấy mặt mày đều phừng phừng. Lời qua tiếng lại, hai bên đã xảy ra xô xát.
Một mình không thể chống chọi với đám thanh niên hung hãn, cay cú vì bị dính đòn cảnh cáo chảy máu mồm, Long điện cho anh trai La Văn Liêm bảo Liêm rủ người chặn đường để phục thù. Tập hợp được đám bạn cùng xã là Hà Quốc Tuyến, Vũ Văn Tiêu, Nguyễn Văn Chi, Liêm lấy xe máy chở Tuyến và Tiêu đi trước còn Chi chở Long đi sau. Cả bọn hăm hở lên đường. Trên đường đi, Tuyến vào bếp nhà người chị ở xã Bạch Hà lấy một con dao chuôi gỗ giấu trong người.
Phi xe đến sân bóng xã Bạch Hà, Long phát hiện ra nhóm thanh niên lúc trước vừa xô xát đuổi đánh. Ngay lập tức, Tuyến cầm dao còn Long, Liêm và Tiêu nhổ cọc rào lao vào đánh nhau với nhóm thanh niên xã Bạch Hà. Trận hỗn chiến nổ ra ngày càng quyết liệt, không bên nào chùn tay. Thấy Trần Văn Toàn đang đánh nhau với Liêm và Tuyến, Long dùng dao chém 2 nhát vào đầu Toàn làm Toàn bị thương nặng phải đi bệnh viện điều trị.
Thấy Liêm bị ném đá, Tuyến cầm dao lao đến chém một nhát vào gáy Dương Văn Tuấn làm Tuấn chết ngay tại chỗ. Cái giá đắt phải trả sau trận hỗn chiến chí tử đó, Hà Quốc Tuyến, La Thành Liêm lãnh án 20 năm tù giam về tội giết người; La Văn Long 12 năm tù giam.
Khi hỏi chuyện La Văn Long về căn nguyên tội ác, cậu ta lí nhí đáp: “Cũng tại rượu chú ạ”. Trong bộ áo sọc ở nhà tù và khuôn mặt non nớt của cậu, vẻ yêng hùng, đầu gấu, hung hãn của một thanh niên mới lớn dường như biến mất. Sinh trưởng trong một gia đình người Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Cao Lan ở xã Nà Ngần, nhà làm nông nhưng bố mẹ Long cũng cố gắng chăm lo cho con cái học hành bằng bạn bè. Lúc nghe tin nạn nhân bị chết, người Long co rúm hoảng hốt.
Lúc đánh nhau hung hăng là thế, nhưng ngay từ khi chiếc còng số tám tra vào tay, nằm giữa bốn bề lạnh lẽo của trại tạm giam, Long thực sự sợ hãi, chỉ biết khóc. Bố mẹ Long nghe tin hai con trai đều gây án mạng thì quá sốc và buồn, chỉ biết ngậm ngùi xót xa. Con dại cái mang, ông bà vẫn thỉnh thoảng lên trại thăm gặp, động viên, an ủi.
Vào tù, lúc này hai anh em càng thấm hơn về cái khổ, về nỗi đau đã gây ra cho bố mẹ. Liêm ngao ngán bảo: người gần gũi chăm sóc bố mẹ giờ chỉ con duy nhất người chị cả. Hai anh em cùng ở một đội nên thường xuyên động viên, chia sẻ với nhau. “Nhiều đêm ở trại, em giật mình thon thót, đầu óc luôn lảng vảng sợ vong hồn nạn nhân hiện về trả thù. Giết người là trọng tội. Tội ác của bọn em khó có thể dung thứ. Án Long ngắn hơn, em vẫn luôn nhắc nhở nó cố gắng cải tạo tốt, sớm trở về tạ lỗi bố mẹ”.
Rồi giọng Liêm chùng xuống: “Dạo trước, em thèm rượu kinh khủng, hôm nào cũng chục chén. Thiếu thứ vị cay đó, người khó chịu thế nào ấy. Từ nay cạch đến già, không dám uống rượu nữa. Biết là khổ rồi anh ạ!”