Còn 5 vòng nữa giải hạng Nhất mới kết thúc, nhưng sau chiến thắng 7-3 trước Cần Thơ, Sài Gòn. Xuân Thành (SG.XT) đã chính thức lấy Cup vô địch, và chính thức ghi tên mình ở V.League mùa giải tới.
Lẽ thường, người ta phải đón nhận chiến tích ấy một cách phấn chấn, vui vẻ lắm. Nhưng không, tất cả đều từ tốn, bình thản hệt như chuyện vô địch với mình là… chuyện tất yếu phải xảy ra.
Bạn nghề có mặt ở sân Thống Nhất chiều thứ ba vừa rồi kể lại, sau khi đội nhà giành chiến thắng, bầu Thụy vẫn thản nhiên ngồi nói chuyện với mấy phóng viên quen, như không hề có chuyện gì. Ở trên đường piste, HLV trưởng Lư Đình Tuấn lặng lẽ tìm đồ nghề rồi rút nhanh vào đường hầm SVĐ. Không hề có chuyện ông được công kênh như cái cách mà các HLV khác vẫn được sau khi giúp đội bóng đoạt ngôi vương.
Cũng không hề có chuyện các cầu thủ mừng rỡ, các CĐV hò reo ăn mừng như mở hội. Tóm lại, buổi chiều đăng quang của SG.XT cũng giống như mọi buổi chiều bóng đá khác trên sân Thống Nhất trong những năm gần đây: nhàn nhạt và lặng lẽ. Trong lịch sử bóng đá Việt Nam xưa nay, có lẽ lễ đăng quang của SG.XT diễn ra một cách bất thường, kỳ lạ nhất.
Nhưng với những người hiểu việc - hiểu cái kết cấu sâu xa của một đội bóng được OK9 đã banh đơn thuần trên cơ sở của đồng tiền hẳn sẽ thấy cái điều bất thường, kỳ lạ kia cũng là điều tất yếu mà thôi. Năm 2010, sau khi không thể đưa Xuân Thành.Hà Tĩnh thăng hạng, bầu Thụy đột ngột chuyển hướng khi mua lại đội hạng Nhất Hòa Phát V&V rồi đổi tên nó thành SG.XT và chọn TP HCM làm đại bản doanh đóng quân.
Chuyện mua - bán, đổi chác một CLB mà bầu Thụy khi ấy thực hiện diễn ra dễ đến mức ngày đó người ta đã bảo nhau: Bây giờ dường như cứ có tiền là "đẻ" ra CLB nào cũng được. Tuy nhiên, tiền "đẻ" ra CLB mới chỉ là một lẽ, cái lẽ còn lại nằm ở chỗ tiền sẽ "nuôi" CLB như thế nào cho bằng anh bằng em.
Về cái lẽ này thì bầu Thụy cũng chứng tỏ mình là người chịu chơi khi ngay lập tức vung tiền mang về từ ông HLV trưởng Lư Đình Tuấn nổi danh bóng đá Sài Gòn một thời, ông trưởng đoàn Ngô Lê Bằng - người gắn liền với rất nhiều đời thầy ngoại của ĐTVN, rồi cả ông GĐĐH Trần Tiến Đại - người vốn được biết đến trong tư cách một tay cò cầu thủ lắm mẹo và cũng lắm mưu.
Bộ ba Tuấn - Bằng - Đại gắn với nhau không lâu thì ông Bằng xin rút vì không chịu được cách làm bóng đá quá trọng đồng tiền và quá thiếu chất "chuyên". Nhưng mất ông Bằng - người muốn làm bóng đá một cách bài bản thì SG.XT vẫn còn đấy cả một dàn cầu thủ chất lượng cao mà mình mang về theo kiểu "đồng tiền đi trước".
Trong cái tập hợp những cầu thủ chất lượng cao, có cả tuyển thủ QG cỡ Phước Tứ, Sỹ Mạnh hay cả những cầu thủ ngoại nhập tịch thuộc vào hàng quái kiệt như Huỳnh Kesley Alves. Cả một dàn sao đi theo tiếng gọi của đồng tiền để về SG.XT tất yếu sẽ giúp SG.XT tạo ra một khoảng cách đáng kể so với phần còn lại của giải hạng Nhất.
Thế nên bóng chưa lăn, chính những cầu thủ SG.XT cũng hiểu rằng chuyện mình vô địch, rồi lên V.League cũng chẳng khác gì chuyện lấy món đồ trong túi. Có lẽ chính vì tất cả đều nghĩ chắc và tin chắc như thế nên buổi chiều thứ 3 vừa rồi, khi chiếc Cup vô địch chính thức được "hiện thực hóa" thì tất cả đều bình thản đến lạnh lùng.
Bình thản vì… có tiền - sự thật là vậy đấy!
| Có phải đồng tiền phá… luật? Lượt đi giải hạng Nhất năm nay xảy ra một sự cố làm rúng động nền bóng đá nước nhà, đó là việc cầu thủ Đặng Ngọc Tùng của CLB TP Hồ Chí Minh bị tiểu ban kỷ luật VFF treo giày đến hết lượt đi vì tội đá thẳng bóng vào người trọng tài biên, rồi sau đó có lời lẽ hăm dọa trọng tài chính (trận đấu TP Hồ Chí Minh - Hà Nội trên sân Hàng Đẫy). Tuy nhiên lạ là sau khi nhận án phạt, Ngọc Tùng lại đã về đầu quân cho SG.XT, và chỉ vừa về SG.XT là án phạt ấy được xí xóa, để rồi Tùng lại có thể ra sân như bình thường. Quanh câu chuyện này, giới bóng đá đặt ra nghi ngờ lớn về việc có phải Đặng Ngọc Tùng cố tình gây chuyện để rời CLB cũ, và có phải mọi thứ được dẫn đường chỉ lối bởi sức hấp dẫn của đồng tiền? Thật khó trả lời chính xác câu hỏi nhạy cảm này, nhưng rõ ràng là việc SG.XT chấp nhận lấy về một cầu thủ đang chịu án, và sau khi lấy xong xuôi thì cầu thủ ấy nhanh chóng được xóa án buộc người ta phải nghĩ rất nhiều. Nghĩ về việc: Quả đúng là Đặng Ngọc Tùng xứng đáng được xóa án, hay được xóa án chỉ vì mình đã láu lỉnh về đầu quân cho một đội bóng nhiều tiền? (Ngọc Anh) |