Cần phải thấy rằng khi ĐTVN lên đường sang Ấn Độ thì OK9 thể thao xanh chín Ấn Độ đã đánh giá chúng ta rất cao. Bằng chứng là cả một rừng phóng viên đã quây lấy HLV Calisto trong mỗi buổi tập để hỏi về thông tin và sức mạnh của nhà ĐKVĐ ĐNA.
Thế nên khi trận đấu kết thúc, khi mà đội bóng số 1 ĐNA thời điểm hiện tại bị hạ gục tới 3-1 thì người Ấn Độ đã rất thất vọng với về "đối thủ" của mình. Họ chắc chắn sẽ càng thất vọng hơn khi nghe HLV của đội thất bại ấy không ngớt lời chỉ trích lối chơi của ĐT Ấn Độ theo đúng tâm lý… cay cú ăn thua.
Có lẽ chính vì thất vọng về ĐTVN nói riêng và bóng đá Việt Nam nói chung như vậy nên khi Olympic Việt Nam qua Ấn để đá giao hữu với ĐT Olympic Ấn, người Ấn đã không còn hồ hởi nhưng 8 ngày trước đã từng hổ hởi đón ĐTVN. Thậm chí, trên website của LĐBĐ Ấn Độ, một cuộc thăm dò dư luận cho ra kết quả: 80% số người được hỏi nghĩ rằng Olympic Việt Nam sẽ thua.
Đến lúc trận đấu diễn ra, khi trơi đổ mưa to, và Olympic Ấn Độ liên tục tận dụng ưu thế về thể hình thể lực của mình để chơi bài "tra tấn bóng bổng" thì cái cửa thua của chúng ta càng trở nên rõ nét hơn. Mà cụ thể là chúng ta đã bị thua trước 1 bàn.
Thế nhưng sang đến hiệp 2, khi BHL Olympic Việt Nam đã làm "công tác tư tưởng" một cách chu đáo hơn, và sự tự tin trở lại với các cầu thủ nhiều hơn thì chính chúng ta mới là người dồn ép đối phương, với một lối chơi rất chủ động. Kết quả là Olympic Việt Nam ghi một lèo 3 bàn thắng, trong đó có cú đúp của Ngọc Điểu (bàn còn lại do Anh Đức lập công), khiến cho ván cờ bị lật ngược một cách ngoạn mục.
Các tuyển thủ Olympic Việt Nam đã "cứu danh dự" cho ĐTVN.
Sau trận đấu chính HLV trưởng ĐT Olympic Ấn Độ đã phải thốt lên: "Olympic Việt Nam chơi bóng rất đẳng cấp. Họ đã dạy cho chúng tôi một bài học lớn trước khi chúng tôi sang Asiad 16 vào cuối năm nay".
Rõ ràng là khác hẳn với hình ảnh “bạc nhược” của ĐTVN, những gì ĐT Olympic Việt Nam làm được trên đất Ấn là rất đáng khen. Sự đáng khen bắt đầu bằng ý chí, tinh thần thi đấu, và được phát triển bằng một lối chơi chủ động với những bài tấn công nhịp nhàng. Nói không quá thì chính Olympic Việt Nam đã đi "đòi nợ" cho đàn anh ĐTVN. Và cũng chính Olympic Việt Nam đã cứu lại danh dự cho BĐVN khi cái danh dự ấy đã bị các tuyển thủ ở ĐTVN đẩy vào thế yếu.
Đến đây hãy nhìn lại một loạt hành trình mà cả ĐTVN lẫn ĐT Olympic Việt Nam đã đi qua. Cái hành trình mà ở đấy ĐTVN đá bằng tất cả sức lực cũng không lấy nổi cái Cúp 1000 năm Thăng Long - Hà Nội ở Hà Nội, trong khi Olympic Việt Nam lại oai hùng giật Cúp 1000 năm Thăng Long - Hà Nội ở TP HCM. Cái hành trình mà ở đấy, ĐTVN đem binh hùng tướng mạnh qua Ấn Độ để rồi đại bại 1-3 ở Ấn Độ, trong khi Olympic Việt Nam đã có cú "trở cờ" ngoạn mục trước Olympic Ấn Độ cũng ở sân Ấn Độ, để rồi cuối cùng thắng ngược 3-1.
Tại sao cùng đi trên một hành trình mà "ông em" Olympic lúc nào cũng sáng hơn so với ông anh ĐT? Tại vì Olympic với những cầu thủ trẻ trung đang rừng rực lửa cống hiến, trong khi ông anh ĐT với những cầu thủ từng lên đỉnh ĐNA lại cho phép mình cái quyền được… lỏng chân?
Mong là ĐTVN bây giờ hãy biết nhìn vào ĐT Olympic Việt Nam để kịp thời sửa lại những điều nên sửa và cần phải sửa