Trên đây là nguyên văn đề thi học sinh giỏi Văn lớp 12 của Sở GDĐT Hải Phòng. Chắc hẳn bạn đọc sẽ thấy "shock" bởi đề văn, một môn học hướng con người ta tới thẩm mỹ, vẻ đẹp của tâm hồn, lại sử dụng những hình tượng “vật dụng” đến thế, những câu nói “thực dụng” đến thế.
Đúng là shock thật, xưa nay, đề thi Văn vẫn luôn có những người phụ nữ như chị Út Tịch; Hồ Xuân Hương; Hai Bà Trưng… Thế mà nay, đề thi văn lại đưa hai cô gái như vậy vào làm đối tượng minh họa cho những phân tích.
Và ắt hẳn, có những người còn thấy lo nữa, lo cho nền Ok986 tải ứng dụng nước nhà, lo cho con cái mình nếu chúng nhận được một đề văn như thế.
Nhưng thực chất, điều đó có đáng phải lo hay không? Điều đó có đáng phải shock hay không?
Nói thật với nhau một lần, đó là một đề văn đáng khen ngợi và bản thân người viết bài này cũng ước gì, hồi mình còn ngồi ghế nhà trường, đã nhận được một đề văn tương tự như thế.
Vấn đề chúng ta cần phải nhìn nhận ở đây không phải là “Bà Tưng” hay Angela Phương Trinh hay Ngọc Trinh gì gì đó mà là "CÁI ĐỀ VĂN". Một đề văn gợi mở, khiến học sinh phải suy nghĩ, ưu tư về chính cuộc sống này và sau đó tự chiêm nghiệm lại với bản thân mình, để nhìn nhận ra một hướng đi, một cách sống, một lối hành xử, một nguyên tắc phát ngôn… sau này chính là một đề văn vô cùng Nhân Văn.
Người mẫu Ngọc Trinh và “Bà Tưng”.
Ở đây, người ra đề đã đạt được hai điểm sáng đáng khen ngợi. Thứ nhất, họ đã cho học sinh gắn cuộc sống vào với bài học, để nó không khô cứng, không giáo điều. Nói một cách khác, họ đã mềm hóa môn học lại để nó gần gũi hơn với các em. Thứ nhì, họ khiến học sinh khai thác chiều sâu tư duy hơn nữa, hướng tới chân thiện mỹ một cách tự nhiên hơn nữa.
Chợt nhớ, gần đây, cuốn sách "Plato và con thú mỏ vịt đi vào quán bar" mới được xuất bản ở Việt Nam. Đó là một cuốn sách triết học rất hay và lý thú. Khi cầm cuốn sách ấy, ắt hẳn bạn sẽ không còn thấy môn triết chán ngắt và khô khan như bạn đã từng va phải nó ở giảng đường đại học. Và chắc chắn, bạn sẽ "giá như" rằng ngày xưa, nếu người thầy dạy triết của mình cũng biết “tếu táo” như người viết cuốn sách này, có thể bạn sẽ yêu môn triết biết nhường nào.
Và nếu bạn chịu khó lên mạng, tìm trên youtube một video có tên "giết 1 người để cứu 5 người" thì bạn sẽ còn thấy lý thú hơn nữa. Một giảng sư Đại học Havard đã có bài giảng cực lý thú khi đưa ra câu chuyện giả tưởng "giết 1 người để cứu 5 người hay không?" để sinh viên đưa ra chọn lựa và giải thích nó. Kết quả ông thu được là một giảng đường đầy ắp tiếng cười và đầy những tranh luận lý thú rất triết lý và cũng đầy tâm lý.
Tất cả những câu chuyện đó cho chúng ta suy ngẫm gì?
Đơn giản, Ok986 tải ứng dụng của chúng ta quá già nua và khô cứng. Đó vẫn là nơi của đọc và ghi chép đơn thuần thay vì là chỗ mà các nhà giáo sử dụng những câu chuyện vui, gắn liền đến OK9giaitri đăng nhập để làm minh họa cho bài giảng. Học sinh, sinh viên sẽ không còn sợ giảng đường nữa, không ai còn thấy giảng đường là lạnh ngắt, khô khan nữa nếu có những bài giảng như thê…
Chợt nhớ, môn văn từ lâu đã luôn bị mang ra làm trò cười vì các bài văn "quái gở" của học sinh. Lỗi nằm ở chính người dạy chứ không phải ở các em. Các em muốn được cảm nhận nhưng chúng ta lại không cho chúng cảm nhận theo cách của mình. Thử hỏi, ai cũng được học câu thơ: "Người ra đi đầu không ngoảnh lại/ Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy" nhưng có mấy thầy cô giáo cho học sinh thấy được vẻ đẹp trong nhịp đi của ngôn ngữ trong câu thơ ấy hay chưa? Ngay cả các bài văn mẫu cũng là ví dụ cho sự rập khuôn ấy.
Người ta vẫn nói "văn là người" mà văn còn phải làm theo mẫu thì tất cả học sinh đều chỉ còn là người mẫu mất thôi. Và chính cái việc làm văn theo mẫu ấy, tức dạy người theo mẫu ấy, đã làm các em mất đi tính công chính từ trong vô thức. Đơn giản, văn theo mẫu chính là đạo văn.
Đã đến lúc Ok986 tải ứng dụng cần cải cách, thay đổi triệt để. Đã đến lúc Ok986 tải ứng dụng phải tự mềm hoá mình, không thể cứ cứng nhắc như kiểu một cộng một bằng hai được nữa rồi. Nếu Ok986 tải ứng dụng thay đổi được như thế, chắc chắn sẽ không có nhiều những “Bà Tưng”, Ngọc Trinh ngoài đời và chuyện những cô gái như thế lên đề thi cũng chẳng còn là “shock” nữa…