Ở đó, Glenn Carle đã trải qua 10 ngày căng thẳng khi tra hỏi một người mà CIA tin là có thể giao nộp Osama bin Laden cho họ - nhưng chỉ có Carle tin tù nhân này vô tội.
Cuốn hồi ký "Người hỏi cung" của Carle được coi là bản mô tả đầu tiên của người thực thi mệnh lệnh gây tranh cãi từ Tổng thống George W. Bush. Carle gọi đó là "thách thức cao nhất trong sự nghiệp của tôi, thậm chí có thể là cuộc đời tôi". Carle nói: "Tôi phạm luật. Tôi nói dối mỗi ngày hầu như về mọi chuyện: đối với gia đình, bạn bè, đồng nghiệp của tôi, với mọi người quanh tôi".
Carle lớn lên ở
Tại cuộc họp với một số điệp viên nước ngoài, Carle đã vô tình rời đi và bỏ quên lại chiếc cặp da đựng đầy tài liệu. Đó là một sai sót phải trả giá bằng cả mạng sống. Ngay lập tức Carle bị thuyên chuyển về tổng hành dinh CIA ở
Sự giáng chức này đã làm cho Carle suy sụp thật sự. Bin Laden đã trở thành nhân vật bị truy lùng gắt gao nhất thế giới mà Carle lại bị đặt ra ngoài rìa cuộc chiến chống khủng bố của Mỹ. Nhưng rồi thượng cấp bất ngờ ban cho Carle cơ hội hỏi cung một tù nhân mà họ tin có thể giúp bắt giữ được Bin Laden. Carle liền nhận lệnh bay đến
Đến nơi, Carle lần đầu đối mặt với người tù có biệt danh là "Captus". CIA tin hắn là chuyên gia tài chính hàng đầu của Al-Qaeda - là chủ Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức đối với Bin Laden. Carle nhớ lại rằng, Captus chỉ là "người có vẻ ngoài bình thường, với cái bụng của người quen ngồi một chỗ".
Ở vị trí của người hỏi cung, Carle nói với tù nhân: "Chúng tôi có thể làm bất cứ điều gì chúng tôi muốn… Không ai biết được chuyện gì sẽ xảy đến với anh. Anh phải biến mất". Nhưng Captus luôn nhấn mạnh mình vô tội, và trong vòng một tuần Carle thừa nhận là ông đã tin vào hắn. Nhưng CIA tỏ ra thất vọng, muốn dùng cực hình để tra khảo Captus.
Carle được lệnh phải "làm bất cứ những gì cần thiết" có lợi cho nước Mỹ bất chấp Công ước
Carle tiết lộ trong cuốn sách: "Điều này được tiến hành thông qua biện pháp tấn công về tâm lý và thể xác, chủ yếu là làm loạn nhịp tim cũng như nhận thức của cá nhân. Như là sử dụng tiếng ồn, nhiệt độ, ánh sáng, bóng tối, chế độ ăn uống, làm mất ý thức về thời gian, phá rối giấc ngủ, gò bó thể xác - tất cả những điều đó sẽ làm rối loạn mọi giác quan cũng như khả năng định hướng của tù nhân".
CIA gọi đó là "những kỹ thuật tra tấn tăng cường" được sử dụng đối với tù nhân có giá trị cao và chúng được cơ quan tình báo phê chuẩn vào năm 2003 - theo tài liệu giải mật. Cụ thể là những đòn gây bất ngờ thật mạnh, như vỗ vào mặt và bụng, biệt giam trong không gian cực kỳ gò bó, đứng sát tường, đặt vào những tư thế gây stress dữ dội, tước đoạt giấc ngủ hơn 72 giờ liền, cho côn trùng vô hại tấn công và dĩ nhiên cả kỹ thuật gây nhiều tranh cãi là "waterboarding" (tra tấn nước).
Carle khẳng định ông không hề sử dụng bất cứ biện pháp tra tấn nào ở trên: "Tôi không làm được. Tôi cũng không hề dùng đến kỹ thuật waterboarding cho đến khi OK9 thể thao xanh chín phanh phui sự việc". Cuối cùng, CIA thấy sốt ruột nên quyết định chuyển Captus đến một nơi gọi là "Khách sạn California" - một điểm đen nổi tiếng khác của CIA ở ngoại vi thủ đô Kabul của Afghanistan.
| Kể từ khi xảy ra vụ khủng bố kinh hoàng vào nước Mỹ hôm 11/9/2001, Cơ quan Tình báo trung ương Mỹ (CIA) đã thay đổi các kỹ thuật thẩm vấn, phần lớn từ nhục hình thể xác sang tác động tâm lý, còn gọi là kỹ thuật thẩm vấn tăng cường. Những kỹ thuật thẩm vấn này là sự đúc kết của sự pha trộn giữa kết quả các cuộc thử nghiệm về tâm thần học, thần kinh học, Ok9 cab trò chơi casino phổ biến học và nhân chủng học. Sở dĩ CIA chuyển sang áp dụng kỹ thuật thẩm vấn tăng cường vì theo đánh giá của nhiều chuyên viên tình báo, việc tra hỏi theo kiểu cũ, chủ yếu dựa vào hành động bạo lực đến thể xác của kẻ bị thẩm vấn, đều cho kết quả không chính xác, do kẻ bị thẩm vấn, lo ngại bị nhục hình đã cố khai báo những chuyện không có thật. Vì vậy, trong cuộc chiến chống khủng bố, CIA đã chuyển sang áp dụng các kỹ thuật thẩm vấn mới và đã ít nhiều mang lại kết quả. Một trong số các kỹ thuật thẩm vấn khắc nghiệt nhất là kỹ thuật loại bỏ cảm giác hoàn toàn. Theo một cuộc nghiên cứu của Trung tâm Y học tình báo của CIA (OMI), thì kỹ thuật thẩm vấn khắc nghiệt này sẽ làm kẻ bị tra hỏi rã rời thần kinh để chấp nhận khai báo thành thật. Các nghi phạm bị cách ly hoàn toàn với bên ngoài trong một căn phòng kín được bọc bằng nhiều lớp cách âm không có ánh sáng. Bị chìm trong bóng tối mà âm thanh duy nhất có thể nghe thấy chỉ là tiếng tim đập, các nghi phạm bắt đầu la hét và khóc lóc, kêu gào yêu cầu được đưa ra khỏi phòng giam. Chính sự cô lập đã khiến cho tinh thần luôn trong trạng thái bồn chồn, kích động, dẫn đến ảo giác buộc kẻ bị tra hỏi trả lời ngay lập tức câu hỏi đầu tiên. |
Captus bị tống lên một chiếc máy bay ở sân bay
Cuối cùng một Ninja xuất hiện cùng với khẩu súng trường tấn công M4. Ninja này sau đó lộ diện là một phụ nữ nhỏ con, bảo với Carle rằng, chị ta có nhiệm vụ dẫn độ Captus. Tù nhân bị cùm, trùm vải kín đầu, lặng lẽ bước lên máy bay. Carle nhìn thấy tù nhân như kẻ vô hồn trong suốt hành trình. Máy bay hạ cánh ở
Trong cuốn hồi ký CIA kiểm duyệt cắt bỏ một chương mà trong đó Carle mô tả chi tiết về những gì xảy đến cho Captus ở "Khách sạn
Theo cuốn hồi ký, tại đây, những thành viên tham gia thẩm vấn đã có hàng giờ chất vấn, trong khi đó những âm thanh kim loại va đập kéo dài bắt đầu tàn phá cơ quan thính giác của nghi phạm khiến họ hầu như không thể ngủ, gây rối loạn nhịp sinh học của cơ thể và khả năng nhận thức. Carle cũng đề cập trong cuốn sách rằng ông tin Captus hoàn toàn vô tội, tuy nhiên đó chính là điều CIA không hề muốn nghe và kiểm chứng.
Sau một chuỗi 10 ngày căng thẳng, Carle rời nhà tù bí mật, mang trong mình nỗi lo sợ Captus bị ám ảnh tinh thần và cho rằng Carle không hơn kém gì một tên tra khảo bất nhân. "Tôi bị lôi kéo và buộc phải sử dụng chúng, cho dù tôi đã cố gắng bằng mọi cách chấm dứt những gì tôi cho là sai trái”.
Mặc dù "nhà tù bí mật" được đặt tại một nơi hầu như không có người OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á vì lý do an toàn, Carle tiết lộ ông chưa từng một lần hành động mà không bị trừng phạt. "Chúng tôi luôn hành động bí mật, nhưng vẫn phải tuân theo chỉ dẫn và không được làm trái phận sự được giao, thậm chí không được hành động theo "chính nghĩa". Câu nói này của Carle đặt người nghe vào thế lựa chọn: mọi ý nghĩa đều vô cùng mờ mịt, không ai biết ông đang ám chỉ điều gì cụ thể. "Chẳng có ai có ý thức mà lại tự mình phạm luật, tôi biết điều đó dựa vào những trải nghiệm và hiểu biết của cá nhân", Carle nói thêm.
Carle thú nhận: "Mặc dù cố gắng ngăn chặn những kỹ thuật mà tôi thấy là sai, nhưng tôi cũng đã dính líu vào chúng". Carle nhận định chiến dịch tra tấn Captus là "bẩn thỉu". Tháng 12/2002, Carle được lệnh rời khỏi Afghanistan, Carle viết một bức thư phản đối sự cầm tù Captus đến Tổng hành dinh CIA, song sếp của ông không gửi nó đi. Và 8 năm sau, Captus được CIA thả ra nhưng không hề có bất cứ sự giải thích nào.
Với hồi ký "Người thẩm vấn", CIA đã soạn lại chương Carle viết về toàn bộ những gì diễn ra với Captus tại nhà tù bí mật. Khi được hỏi, liệu có bao nhiêu người "vô tội" như nghi phạm Captus đã phải hứng chịu "kỹ thuật thẩm vấn tăng cường", Carle chỉ lặng lẽ đáp: "Tôi không biết"