Anh sống thật là nghiêm túc
Bảy giờ hai mươi đi làm
Đến khi mọi người tan tầm
Anh trở về như thường lệEm như câu thơ phá thể
Anh như lục bát đúng vần
Em vui bạn bè đán đúm
Anh mực thước ngồi trầm ngâm.Anh - người hiểu biết uyên thâm
Em nôm na như hạt lúa
Em rất thích các vai hề
Anh lại quan tâm thế sựAnh thích ngồi làm khán giả
Còn em lại muốn xông vào
Anh điềm tĩnh, chắc như thép
Em thì hơi tí xôn xao…Chúng mình khác nhau nhiều thế
Bỗng dưng lại kết thành đôi?
Có phải khác nhau nhiều thế
Cho nên chẳng thể xa rời?