Con hư thật biết bao lần năn nỉ
Vết roi lằn hóa thạch khắc chìm da
Lượng trời bể mẹ cha nào để dạ
Phận làm con đau đáu đến tận già
Đường đời trải đã một vòng hoa giáp
Bão đòn người hủy diệt cũng quên lâu
Chỉ lời hứa với cha là day dứt
Cúi đầu con tạ lỗi với cao sâu!
Nghìn lạy này mẹ ơi xanh tóc lại
Mong hồn cha chín suối được ngậm cười
Và xin gió cứ rỗng chiều đông thổi
Để riêng mình con hóa đá mà thôi!