Trả lại phong bì - chiến tích "hâm" bất hủ
Chiến tích hâm của Hùng "hâm" nhiều vô kể. "Hâm" khi dám xuất hiện trên mặt báo, đốp thẳng những đồng nghiệp, thậm chí là cả một "sếp lớn" của mình ở Hội đồng trọng tài. "Hâm" khi trong gần như tất cả các cuộc nói chuyện đều không ngại ngần tố người này có phốt này, người kia có những hành vi xấu xa kia. Nhưng vụ "hâm" đình đám nhất phải là vụ người "hâm" trả lại phong bì ở đất Pleiku 8 năm về trước.
Đêm hôm ấy, khi người ta gõ cửa phòng, dúi cái phong bì vào tay mình thì người "hâm" đã trợn trừng mắt hỏi lại: "Cậu làm gì đấy?". Thế rồi khi người ta ném phong bì trên bàn, rồi cứ thế mà chạy thì người "hâm" chạy theo, quyết trả phong bì bằng mọi giá. Đến khi không thể đuổi kịp, khi buộc phải cầm chiếc phong bì tội lỗi thì người "hâm", đã gọi điện báo thẳng sự việc cho VFF.
Không hiểu cái hành động báo cáo với VFF có khiến Hùng "hâm" làm khó cho chính VFF hay không, nhưng có một sự thật là ông trưởng tiểu ban thi đua khen thưởng của VFF đã hỏi ngược trở lại: "Mày đưa phong bì này lên anh, vậy mày bảo anh phải làm gì với nó?". Nghe hỏi thế, Hùng "hâm" nóng máy, độp luôn: "Em nộp cho anh, anh lại hỏi em như thế thì em biết trả lời sao?".
Xung quanh vụ "trả lại phong bì" có một không hai này, Hùng "hâm" thực sự đã đưa nhiều người vào thế khó, và đồng thời cũng chính thức khiến chính mình trở thành biểu tượng của sự dị biệt trong mắt rất nhiều đồng nghiệp. Thế nên mới có chuyện năm 2006, khi Dương Mạnh Hùng đang hân hoan đứng trên bục nhận danh hiệu "còi vàng Việt Nam" - vị "còi vàng" đầu tiên trong lịch sử cuộc bầu chọn danh giá này thì chính những thành viên trong Hội đồng TTQG đã không ngừng nói thẳng với OK9 thể thao xanh chín: "Cậu ấy không xứng đáng!".
Hậu họa của việc "hâm"
Chuyện xứng đáng hay không thôi thì hãy cứ để thời gian phán xét. Chuyện Hùng "hâm" thật, hay cố tình mượn cái "hâm" để thổi phồng thương hiệu cá nhân như một số người dị nghị cũng hãy để thời gian phán xét. Bởi suy cho cùng, con người ta có thể lừa lọc nhau, lừa lọc chính mình, nhưng không thể lừa nổi thời gian - vị quan tòa công minh nhất trên cõi đời này.
Tuy nhiên có một thực tế là sau khi đã trở thành một "điển hình hâm dở" trong giới bóng đá Việt Nam, Hùng "hâm" đã gặp phải những éo le đủ bề. Éo le từ những chuyện đơn giản nhất, chẳng hạn như trong lễ trao giải còi vàng năm 2007, mặc dù đang là đương kim còi vàng, nhưng Hùng "hâm" cũng chẳng nhận được một cái giấy mời của BTC. Hôm ấy, Hùng "hâm" vẫn đến nơi trao giải, nhưng không bước vào, mà chỉ ngồi ở một quán nước nhỏ gần đó, cám cảnh, gặm nhấm những nỗi niềm riêng.
Hay như bây giờ, sau khi đã từ giã nghiệp trọng tài, Hùng "hâm" rất muốn trở thành một giám sát trọng tài trong các cuộc đấu QG, nhưng ý muốn ấy nhiều khả năng không thành, vì người ta bảo để làm giám sát thì nhất thiết phải có bằng đại học. Không biết đấy là một nguyên tắc bắt buộc hay một cách để "làm khó" nhau, nhưng nói đến chuyện "bằng đại học" thì Hùng "hâm" thua rồi.
Bởi một con người từ nhỏ đã lăn theo trái bóng, rồi sau này cứ thế lăn theo nghiệp trọng tài như Hùng "hâm" thì lấy đâu thời gian để học đại học một cách nghiêm túc được? Mà ngẫm cũng lạ, bằng cấp xét cho cùng chỉ là một công cụ kiểm chứng trình độ con người, vậy thì với một trọng tài đã được kiểm chứng quá rõ, với một người đã từng sở hữu danh hiệu "còi vàng" Việt Nam mà người ta vẫn cứ phải nhìn vào bằng cấp, liệu có máy móc quá không?
Thật ra ai cũng biết, giám sát trọng tài xưa nay chẳng khác gì cánh tay nối dài của Hội đồng TTQG. Ông giám sát nào mà hạ bút "tròn vo", theo kiểu cái gì cũng "tốt", cũng "an toàn" thì HĐTT sướng, còn ông giám sát nào gai góc, dám phê thẳng, phê thật thì HĐTT, và cả BTC giải hẳn đều có những lý do để phải đau đầu. Mà Hùng "hâm" nếu được làm giám sát trọng tài, dĩ nhiên không thể là tuýp giám sát "tròn vo" như người khác được. Tôi hỏi Hùng "hâm": "Nếu không được làm giám sát, anh buồn lắm nhỉ?".
Đúng theo cái chất "hâm" vốn có, Hùng bốp lại cả tràng: "Buồn ư? Gì mà phải buồn! Tôi vẫn có thể làm một giám sát trọng tài độc lập kia mà! Với kinh nghiệm của mình, tôi tin là khi theo dõi các trận đấu, trọng tài nào bắt đúng, trọng tài nào bắt sai, trọng tài nào có vấn đề về đạo đức, tôi ngửi ra liền! Tôi dám nói thẳng, dám tranh đấu, dám phản biện với VFF xung quanh tất cả những điều này. Vấn đề chỉ là người ta có dám sòng phẳng như vậy hay không?".
Không có tiền, vẫn… "hâm"
Có một dạo, người ta đồn rằng Hùng "hâm" có thể "hâm" trong bóng đá là vì ở ngoài đời đã có một cơ sở OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao vững vàng. Thế nên một lần tôi hỏi: "Giả như không phải là người có tiền, anh có dám "hâm" không?". Lần ấy, Hùng "hâm" bảo nếu có là cái ông xe ôm, ba gác, mình vẫn sẽ là mình mà thôi. Rồi người hâm đột ngột thòng theo: "Mà tôi không giàu như cậu nghĩ"!
Lần ấy, thật sự tôi không tin. Nhưng cách đây 2 năm, khi cô con gái đầu lòng của Hùng "hâm" vào TP Hồ Chí Minh thi trường Học viện Hàng không, và mấy bố con nheo nhóc bắt xe ôtô từ Hà Nội vào bến xe miền Đông trong Sài thành thì tôi buộc phải nghĩ khác.
Lần ấy, đến bến xe miền Đông, mấy bố con lập tức chia việc cho nhau, người thì lên trên mạng tìm phòng trọ, người thì lo chuyện ăn uống, người lo việc điện thoại, báo tin về nhà. Cũng kể từ đó đến nay, Hùng "hâm" lang thang trên đất Sài Gòn. Hỏi anh làm nghề gì để sống, anh bảo: "Làm nghề tự do!". Hỏi anh sống ổn không, anh bảo: "Sống cũng tàng tàng". Mà bây giờ thì mấy bố con không phải ở trọ nữa, mà ở nhờ nhà của một người quen.
Nói đến chuyện nhà cửa, sực nhớ có lần đến thăm căn phòng nhỏ của người hâm nằm sâu ở một con ngõ trên phố Đội Cấn - Hà Nội. Căn phòng ấy có một chiếc ghế băng dài vừa để tiếp khách, vừa để Hùng "hâm" làm giường ngủ. Khi nằm lên ghế băng, Hùng "hâm" thường nhìn về một góc tường, nơi có ảnh người thầy dạy võ của mình - môn phái Nhất Nam nổi tiếng. Ở bên trên ghế băng là ảnh Phật bà Quan Âm với ánh mắt từ bi hỷ xả.
Giải thích về cách bài trí đặc biệt này, Hùng "hâm" bảo: "Mỗi lần ngả lưng lên ghế, tôi có cảm giác Phật ở phía trên luôn che chở cho mình, còn hình ảnh thầy tôi ở phía đối diện lại luôn nhắc nhở tôi phải đi đến tận cùng của con đường thượng võ". Hùng "hâm" còn bảo mỗi lần bước vào căn phòng là lại thấy vững tin hơn với lý tưởng sống mà mình theo đuổi.
Tôi hỏi Hùng "hâm" là căn phòng hiện tại ở Sài Gòn có được bài trí giống căn phòng ở Hà Nội hay không. Anh bảo: "Nhà ở nhờ, nên không được như vậy. Nhưng tinh thần của căn phòng đó thì luôn sống trong lòng tôi đây". Nói đến chỗ này, người "hâm" chỉ tay vào trái tim - một khoảng lặng xa xỉ đột nhiên xuất hiện ở một con người mà lúc nào cũng nói, cũng nổ, cũng ồn ào như bão.
Nỗi buồn riêng của người "hâm"
Thời còn đá cho Quân khu Thủ Đô, rồi OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á Hà Nội, cũng giống như phần lớn những cầu thủ có tiếng thời ấy, Hùng "hâm" yêu một cô gái trường múa (mà lạ là rất nhiều cầu thủ thời đó yêu gái trường múa, trong đó có cả Cao Cường, Ba Đẻn). Thời trai trẻ với những kỷ niệm yêu thương đầu đời thi thoảng vẫn hiện về, chói sáng trong lòng Hùng "hâm".
Đó có thể là một buổi chiều, sau giờ tập, vội vã đạp xe đến nhà nàng mãi ở khu Dịch Vọng. Đó có thể là một buổi tối, lặng lẽ quan sát nàng biểu diễn trên sân khấu. Mà đó cũng có thể là quãng thời gian Hùng “hâm” ra nước ngoài theo diện Ok910 kèo WC 2026 lao động, quãng thời gian xa nhau nhưng vẫn một lòng nhớ thương, chung thủy với nhau.
Tình yêu giản dị và thiêng liêng ngày ấy đã đem tới cho Hùng "hâm" hai thiên thần bé nhỏ, một gái, một trai, rất đáng yêu. Nhưng tiếc là những thay đổi của cuộc sống cũng dần dần làm lòng người thay đổi. Người vợ mà Hùng "hâm" rất mực thương yêu rốt cuộc lại là người đã từng 7 lần làm đơn, đòi ly dị chồng. Cả 7 lần ấy, Hùng "hâm" đều nhất quyết không chịu ký đơn, nhưng rốt cuộc vụ ly dị vẫn được xét xử theo luật định.
Buồn. Tiếc. Và Xót xa. Nhưng Hùng "hâm" cũng nhìn nhận vấn đề rất khách quan khi cho biết: "Kể một phần lỗi cũng là do tôi. Làm trọng tài bóng đá, suốt ngày xa nhà, tôi không thể dồn toàn bộ tâm sức cho vợ con mình được".
Vĩ thanh
Viết về Hùng "hâm", viết về những nỗi đau riêng tư, những bi kịch lặng thầm và cả những chiến tích "hâm" không giống ai của nhân vật đặc biệt này, tôi cứ thấy sống một kiếp người hâm dù được một chút tiếng tăm trong thiên hạ, nhưng đổi lại, sao phải gặp quá nhiều khó khăn, bạc bẽo! Thế nên ai đó bảo Hùng "hâm" cố tình khuếch trương cái sự "hâm" của mình để được nổi tiếng thì cứ việc, nhưng thử nghĩ xem, được một chút như thế mà phải đổi lại biết bao thua thiệt, liệu có đáng không?
Tôi không trả lời được câu hỏi này, vì có lẽ để hiểu một "người hâm", người ta cần một "người hâm" khác. Mà tôi, về cơ bản, hình như không phải một… người "hâm"...
| Đến thời của con tôi… Đá bóng, rồi làm trọng tài bóng đá sau hàng chục năm trời, điều mà Hùng "hâm" đúc kết là: "Cái nghề này bạc lắm!". Biết là nghề bạc nhưng Hùng "hâm" lại cho con trai học bóng đá ở Trường Đại học Từ Sơn (Hà Nội). Khi được hỏi về cái điều tưởng chừng mâu thuẫn này, Hùng "hâm" giải thích: "Con tôi thích đá bóng, mà tôi thì luôn tôn trọng mọi sở thích tích cực của con. Vả lại, bóng đá Việt Nam cái thời của tôi nó bạc, chứ bản chất bóng đá đâu có bạc. Bây giờ bóng đá cũng phát triển nhiều rồi, tiêu cực ít đi rồi, biết đâu đến thời của con tôi, chúng ta sẽ có một nền bóng đá hoàn toàn trong sáng?". "Ở kiếp này, mọi người bảo tôi là "hâm". Nếu có kiếp sau, và nếu được quyết định về kiếp sau của mình, tôi nguyện vẫn sẽ "hâm" như kiếp này". |