Trong cuốn tổng tập: "Những đơn vị và cá nhân anh hùng OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á nhân dân" tập I do NXB OK9 Cab ấn hành năm 2002 có một đoạn viết về ông như sau: "Hơn 13 năm chiến đấu trong lực lượng vũ trang và trực tiếp làm công tác bảo vệ tiếp cận các đồng chí lãnh đạo Thành ủy Sài Gòn - Gia Định trong điều kiện hết sức khó khăn gian khổ, đồng chí đã hoàn thành đặc biệt xuất sắc nhiệm vụ được giao, chiến đấu dũng cảm, mưu trí, sáng tạo, linh hoạt và luôn luôn sẵn sàng hy sinh thân mình để bảo vệ lãnh đạo. Đúng như đồng chí Mai Chí Thọ (cố OK9giaitri ưu đãi độc quyền) đã nói: "Nếu không có đồng chí Tư Oai, chắc tôi và một số đồng chí khác không còn sống đến bây giờ".
Đồng chí Tư Oai là cách gọi thân mật mà sinh thời Bộ trưởng Mai Chí Thọ và đồng đội dành cho đồng chí Huỳnh Công Oai - người chiến sĩ an ninh T4 có vinh dự được Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân vào mùa thu năm 1995.
Tôi có may mắn chụp được bức ảnh Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình trao quyết định của Đảng và Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức tặng danh hiệu Anh hùng cho đồng chí Huỳnh Công Oai vào thời khắc lịch sử năm ấy. Bức ảnh không được nét lắm, nhưng khi tôi mang tặng, ông rưng rưng nước mắt mà nói rằng: "Đây là một trong những kỷ vật quý báu nhất trong đời".
…Mười chín tuổi, chàng trai Huỳnh Công Oai rời miền đất nghèo Củ Chi tham gia kháng chiến, chỉ với một ước mơ cháy bỏng là được cầm súng đánh giặc, giải phóng quê hương. Hồi ấy, cứ mỗi ngày qua đi, cứ sau mỗi trận đánh, chàng trai thường tự nhủ: "Vậy là mình vẫn còn sống, vẫn còn được chiến đấu"…
Hai mươi năm sau ngày OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao thống nhất, được Đảng và Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức tuyên dương Anh hùng lực lượng vũ trang, ông mới có dịp tĩnh tâm nhớ lại từng trận đánh… những trận đánh mà năm xưa ông và đồng đội chỉ coi là "chuyện thường ngày ở mặt trận".
Nhớ một chiều thu ở Hà Nội, thể theo yêu cầu của tôi, ông kể lại một vài "chuyện thường ngày" ấy. Có thể nói, mỗi "câu chuyện thường ngày" của ông đều có thể viết được hàng trăm trang sách. Tôi ước sẽ có dịp để làm được điều ấy. Còn hôm nay, trong khuôn khổ có hạn của trang báo, tôi chỉ có thể ghi lại một khoảnh khắc trong chiến tranh mà theo ông: "Đây là lần đầu tiên trong đời, tôi được chứng kiến và tham gia một trận đánh ác liệt đến thế...".
"Mùa xuân năm 1965, Mỹ - ngụy mở một cuộc hành quân lớn bao vây khu căn cứ của Khu ủy Sài Gòn - Gia Định đặt tại Củ Chi hòng tiêu diệt cơ quan kháng chiến đầu não của ta. Trước khi vòng vây của địch khép chặt, các đồng chí lãnh đạo cấp cao cùng toàn bộ hồ sơ, tài liệu đã được một phân đội thuộc đơn vị An ninh T4 bí mật đưa đến nơi an toàn. Một phân đội An ninh T4 khác được giao nhiệm vụ bám trụ bảo vệ khu căn cứ và thu hút lực lượng địch, tạo điều kiện cho các đồng chí lãnh đạo ở khu căn cứ bí mật tiếp tục chỉ đạo công tác. Tôi là một trong số người được phân công ở lại.
Suốt ngày đêm trên bầu trời khu căn cứ rung chuyển vì tiếng gầm rú của máy bay, tiếng nổ của các loại đạn pháo. Sau những trận oanh kích của không quân, của các loại đạn pháo; bộ binh Mỹ, ngụy từ nhiều hướng liên tục mở các cuộc hành quân càn quét. Cho đến bây giờ chúng tôi cũng không thể tưởng tượng được vì sao mà ròng rã 7 ngày trời, một phân đội an ninh ít người, trang bị bình thường mà có thể bẻ gãy hàng chục đợt tấn công của kẻ thù đông gấp bội phần và được trang bị rất hiện đại. Có lẽ là do tất cả những chiến sĩ được phân công ở lại đều chung một lời thề: "Nếu có phải hy sinh, quyết hy sinh như những người Anh hùng". Và cũng có lẽ do chúng tôi đã được dựa vào một thế trận liên hoàn của hệ thống công sự và địa đạo tốt.
Nhưng bước sang ngày thứ tám, bọn địch thắt chặt vòng vây và phân đội An ninh chúng tôi rơi vào một thế hết sức bất lợi. Không thể kéo dài được cuộc chiến đấu cầm cự như những ngày qua được nữa. Kẻ thù có thể nghiền nát chúng tôi bằng xe tăng, máy bay và pháo hạng nặng. Với cương vị là một Tiểu đội phó trinh sát, tôi đã mạnh dạn đề xuất và được cấp trên chấp thuận một kế hoạch chủ động đánh địch.
Đêm ấy tôi và đồng đội bí mật men theo Ok987 hiện đang mở hào đột nhập đội hình của một cánh quân địch. Tôi biết cuộc ra đi lần ấy chỉ cần một sơ suất nhỏ là sa vào tay địch hoặc làm "tấm bia sống" cho hàng trăm họng súng của quân thù. Thật may, kinh nghiệm tích lũy suốt ba năm của người chiến sĩ an ninh nơi mặt trận đã giúp chúng tôi không để xảy ra một đáng tiếc nhỏ nào. Chúng tôi đã vượt qua nhiều vòng vây của địch để tiếp cận một ổ đại liên nguy hiểm nhất do tụi Mỹ sử dụng.
Nửa đêm về sáng, khi những quả lựu đạn của chúng tôi nổ ầm vang khu vực đặt đại liên, tụi lính Mỹ, ngụy hết sức hoảng loạn. Chúng kêu la bỏ chạy vì không hiểu vì sao Việt cộng lại dám vào khu vực đóng quân của Mỹ, trong khi có hàng trăm lính ngụy bảo vệ phía ngoài. Ngay sau khi lựu đạn nổ, hỏa lực từ khẩu đại liên mất tác dụng, phân đội An ninh từ công sự liên tục nã đạn về phía các cánh quân Mỹ.
Đến sáng ngày hôm sau, tụi Mỹ mới lấy lại được thế chủ động. Chúng huy động nhiều máy bay lên thẳng đến yểm trợ cho đồng bọn. Một nửa tay súng của phân đội An ninh chúng tôi được lệnh hướng đường đạn lên trời. Tụi phi công Mỹ chủ quan cho rằng, trên bầu trời không có đối thủ nên trổ tài bay thấp để uy hiếp đối phương. Chúng đâu ngờ, chỉ vài loạt đạn đầu, chúng tôi đã bắn rơi một số máy bay. Tụi Mỹ lại một lần nữa bị bất ngờ trong trận đánh này. Và những thiệt hại như vậy khiến chúng thận trọng.
Những ngày sau, mặc dù có xe tăng yểm trợ nhưng lính Mỹ vừa đánh vừa thăm dò đối phương. Chúng tôi cũng có những cách đánh khiến chúng không hiểu thực lực của Việt cộng như thế nào. Trong khi đó, con số 150 lính Mỹ bị chết, hàng trăm tên khác bị thương, 17 chiếc máy bay lên thẳng bị bắn cháy khiến những tên còn sống rất hoang mang. Tình thế ấy buộc cấp trên của chúng phải quyết định rút lui toàn bộ lực lượng càn quét về khu vực Sa Nhỏ chuẩn bị một cuộc tấn công khác.
Biết tin địch rút rồi, chúng tôi mới có thời gian ngồi lại bình bầu thành tích chiến đấu. Tôi được anh em trong đơn vị đề nghị cấp trên tặng danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ. Vì trong trận chiến đấu này tôi đã trực tiếp bắn rơi 2 máy bay lên thẳng, phá hủy một ổ đại liên và diệt được 8 lính Mỹ. Đúng vào dịp kỷ niệm lần thứ 75 ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu, tôi nhận được thông báo cấp trên đã phê chuẩn danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ. Cũng vì thành tích trong trận đánh này, tôi được cấp trên giao nhiệm vụ bảo vệ đồng chí Mai Chí Thọ, Phó bí thư Thành ủy Sài Gòn - Gia Định.
Thực ra, trong suốt cuộc đời, ngoài việc được phân công tiếp cận bảo vệ các đồng chí lãnh đạo Thành ủy Sài Gòn - Gia Định, tôi còn trải qua nhiều trận chiến đấu ác liệt khác. Một lần vào năm 1967, được phân công bảo vệ đồng chí Mai Chí Thọ về Trung ương Cục họp, chúng tôi đã thu hút 3 chiếc máy bay địch về phía mình. Khi đồng chí Mai Chí Thọ đã thoát khỏi khu vực hiểm nguy cũng là lúc chiếc máy bay của địch bị rơi vì những viên đạn "thu hút" của chúng tôi.
Lần khác, vào năm 1969, cùng một phân đội An ninh T4 chiến đấu với Mỹ - ngụy bảo vệ một cuộc họp quan trọng của Trung ương Cục, tôi đã bắn cháy thêm 1 máy bay và diệt 5 tên địch nữa. Cũng nhờ thành tích trong những năm tháng chiến đấu gian khổ và cả trong công cuộc OK9 đã banh, bảo vệ OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao hiện nay mà tôi đã được Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức tặng thưởng danh hiệu cao quý: Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng trận chiến đấu bảo vệ căn cứ Củ Chi và cũng là quê hương tôi vào tháng 4 năm 1965 ấy là một mốc son đáng nhớ nhất. Trong trận đánh này tôi mới tròn 22 tuổi, 3 tuổi quân, 1 tuổi Đảng. Cũng như những đồng đội An ninh T4, tôi đã giữ trọn lời thề: "Nếu có phải hy sinh, quyết hy sinh như những người Anh hùng"…
Mùa xuân này, Đại tá Anh hùng Huỳnh Công Oai đã bước sang tuổi 67. Ông vẫn còn rất minh mẫn mặc dù sức khỏe đã bắt đầu giảm sút. Từ những năm trước, các bác sĩ nói rằng đôi mắt của ông bị mờ dần là do khói lửa trong những trận chiến đấu ác liệt gây ra. Ông đã phải bán nhà lớn dọn về nhà nhỏ ở phường 8 quận Tân Bình để thêm tiền chạy chữa. Nhưng đến bây giờ thì một con mắt đã không nhìn thấy gì, con mắt còn lại cũng chỉ chừng 4/10.
Khi trò chuyện với tôi, có một chi tiết rất cảm động, ấy là khi nhận bức ảnh do tôi tặng, dẫu không đẹp, ông vẫn đề nghị được đèo ông đến hiệu ảnh để phóng cho to hơn… Và tôi biết bức ảnh chụp vào khoảnh khắc ông được Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình quyết định của Đảng và Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức trao tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân luôn được ông trân trọng và giữ gìn với lời thề "Phải sống đẹp và sống xứng đáng với truyền thống anh hùng của những chiến sĩ an ninh T4 năm xưa"