Anh Ngọc cãi nhau với chị Thảo và đã dùng dao gây thương tích nghiêm trọng cho chị Thảo ở cổ và mặt bên phải (má phải). Sau đó, do anh Ngọc, thấy máu chảy nhiều sợ quá, bỏ chạy, ra đường tàu hỏa chạy Bắc, Nam, khi chạy qua đường tàu va phải tàu chạy hướng Nam, Bắc dẫn đến tử vong.
Bi kịch tình yêu
Chị Thảo bị thương ở cổ và mặt cấp cứu điều trị đến khoảng 21h, ngày 15/5, thì tử vong. Cùng ngày gia đình đã đưa xác cô về A Lưới mai táng. Cùng lúc đó đơn vị và gia đình đã đưa anh Ngọc về Hà Tĩnh mai táng. Hiện tại cơ quan điều tra hình sự khu vực 4, quân khu 4, tại TP Huế, đang tiến hành điều tra làm rõ nội tình. Anh Thượng tá Ngô Thế Bình, thủ trưởng cơ quan điều tra khu vực 4 cho biết: "Vụ việc rất nghiêm trọng, đáng thương, do vậy cơ quan điều tra làm rõ nội tình sớm nhất, hiện tại đã chết 2 người".
Theo một số người chứng kiến vụ việc, sáng 15/5, anh Ngọc đi xe máy BKS 38H9-0186, chở người yêu là chị Trần Thị Thảo (26 tuổi, trú tại cụm 6, tổ 10, thị trấn A Lưới, Thừa Thiên-Huế) đến thăm chị gái là Trần Thị Thu, nhân viên quán café Mi Sa (ở thôn 3, xã Thủy Phù, TX Hương Thủy).
Trước đó, anh Ngọc đã đưa chị Thảo về quê ra mắt gia đình và làm lễ ăn hỏi. Gia đình 2 họ ủng hộ hết lòng và lấy làm vui mừng cho đôi uyên ương trẻ tuổi. Vậy mà chỉ một thời gian rất ngắn sau đó, thảm án xảy ra. Thượng tá Ngô Thế Bình, là người trực tiếp lấy lời khai vụ án. Trong ông vẫn còn nhiều điều nuối tiếc cho đôi bạn trẻ, chỉ một thời gian ngắn nữa là tiến tới hôn nhân.
Sáng 17/5, chúng tôi rời Đà Nẵng, đến Huế, rồi từ đây đi qua đồn Mang Cá để vào Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Thừa Thiên Huế. Sau khi nhận được hướng dẫn địa chỉ của Thượng tá Ngô Thế Bình, chúng tôi vượt hơn 80km để đến nhà người thân của chị Thảo. Cơn mưa rừng xối xả làm rát gương mặt của 2 người chúng tôi, vậy mà chỉ cách đó hơn 10 phút, những chiếc xe vận tải chạy qua còn làm chúng bị ám hết bụi đường vào áo. Chưa hết, đường đèo lầy lội do đang thi công cầu vượt vực thẳm tại cửa ngõ A Lưới, nên phải mất đến 2 tiếng lặn lội mới đến được nhà chị Thảo.
Không khí tang thương bao trùm quán café Phương Thảo nằm ngay sau chợ A Lưới, trong một con hẻm nhỏ. Trời vẫn mưa xối xả, đến dự đám tang, chúng tôi không được sự đồng ý của người trong gia đình về việc chụp ảnh. Lý do thật khác thường, nhiều tin tức về việc chị đã qua cơn nguy kịch, sống lại đã xuất hiện trên nhiều trang mạng, dù chị đã qua đời tại bệnh viện do vết thương quá nặng ngày 15/5.
Người nhà chị Thảo không cho chúng tôi chụp ảnh và tỏ ra tức giận vì rất nhiều trang mạng đưa tin sai sự thật. Ngay cả việc sử dụng di động cũng bị họ phản đối dữ dội. Việc này làm nhiều bạn bè chị Thảo và họ hàng nơi xa nghĩ chị vẫn còn sống. Điều này vô tình làm nỗi đau của chị và gia đình tăng thêm bội phần do nhiều người gọi điện hỏi thăm.
Anh Ngọc và chị Thảo quen nhau vì chỗ ở gần nhau. Anh Ngọc nguyên là bộ đội công binh, đóng tại A Lưới, còn nhà chị Thảo thì nằm ngay tại đây. Hai người quen nhau chỉ đơn giản vì họ gặp mặt trong một buổi giao lưu văn nghệ.
Nguyên nhân anh Ngọc và chị Thảo xảy ra thảm án không ai hiểu rõ vì án mạng diễn ra vào buổi trưa khi mọi người đã ngủ ngon. Theo lời kể của người dân xung quanh thì buổi trưa hôm ấy, họ nghe thấy tiếng kêu lớn của chị Thảo, họ vội chạy đến nhưng đã quá muộn, chị Thảo đang giãy giụa trên một vũng máu. Người nhà và hàng xóm lập tức đưa chị đến bệnh viện nhưng đã quá muộn, tối cùng ngày, chị Thảo đã tử vong, người nhà đã đến và đưa chị về A Lưới.
Được biết, trưa hôm ấy, anh Ngọc đã lời qua tiếng lại khá lớn với chị Thảo, nhưng không ai chú ý nhiều vì nghĩ nam nữ cãi nhau chắc cũng chỉ "như mây gió thoáng qua”. Nhưng nào ngờ mọi việc lại diễn ra như thế, bà Lan, một người sống gần quán Misa cho biết.
Quán Misa vốn là quán bán cháo lòng, trước kia khá đông khách mỗi buổi sáng. Nhưng hôm chúng tôi đến được biết quán đã đóng cửa từ khi án mạng xảy ra. Mọi người trong quán đã về A Lưới để đưa tang chị Thảo. Quán Misa, nằm ngay đầu đường lớn, nên ngày thường khá hút sự chú ý của khách hàng. Chị Thu, đã mở và làm chủ quán từ hơn 7 năm trước.
Chị Thảo vốn là em gái chị Thu, sinh ra trong gia đình có 3 người con. Cuộc sống khó khăn, 2 chị em dẫn nhau xuống Huế để làm ăn kiếm sống, phụ giúp gia đình, có thêm tiền cho em gái út ăn học.
Ngày buồn nơi phố núi
Thị trấn A Lưới vốn bình yên, giờ bị chấn động với vụ việc nghiêm trọng này. Được biết, sáng 15/5, cơ quan Điều tra hình sự khu vực 4, Quân khu IV, đã đến lấy lời khai và tìm hiểu đến cùng vụ việc. Họ đã tham gia tích cực vào quá trình khám nghiệm tử thi và an táng cho chị Thảo, dù khoảng cách địa lý là hơn 80km, đường đi không hề dễ dàng.
Ngày 15/5, người nhà anh Ngọc từ Hà Tĩnh đã đưa anh về quê hương an táng. Được biết sau khi bị tàu hỏa tông phải, anh Ngọc đã chết ngay tại chỗ. Theo lời người dân xung quanh kể lại, họ thấy anh hoảng loạn và chạy ngang qua đường ray xe lửa, "chắc là do sợ quá lại hoảng loạn, đau thương nên chạy trốn, lại không để ý đến xe lửa đang chạy đến nên mới bị nó tông phải", anh Thanh, nhân viên xưởng cơ khí gần đó cho biết.
Theo lời kể của một số quân nhân tham dự tang lễ, anh Ngọc vốn là một người vui tính, lại dễ gần, tham gia quân ngũ đã lâu, và chấp hành nội quy cơ quan đề ra. Sự việc diễn ra làm ai cũng cảm thấy khó hiểu và cảm thấy đau lòng, bất ngờ, day dứt.
Người dân A Lưới không ai quên được hình ảnh cô gái nhẹ nhàng, đằm thắm, những tưởng Thảo sẽ có cuộc đời hạnh phúc nhưng nào ngờ được số phận đã quá nghiệt ngã. "Tôi cứ nghĩ nó sẽ hạnh phúc lắm chứ, không ngờ được là xảy ra chuyện này, chuyện này không ai hiểu và cũng không ai biết rõ là nguyên nhân vì sao nữa?", cô Liên, một tiểu thương chợ A Lưới bộc bạch. Khi xảy ra vụ án, hầu hết người dân quanh nhà chị Thảo tại A Lưới không ai tin được.
Chị Thu, người thân của bị nạn, nói không nên lời, nước mắt giàn giụa, kể lại: "Tôi không rõ có chuyện gì diễn ra, sau khi đến quán Misa của em tôi, tôi đi ra ngoài vào lúc đó, khi trở về sự việc đã diễn ra như vậy, tôi không hiểu mọi chuyện diễn ra như thế nào và cũng không hiểu được chuyện gì đã xảy ra giữa Ngọc và Thảo mà lại dẫn đến kết cục như vậy". Chuyện ngắn dài trôi đi trong buổi chiều mưa tầm tã.
Người thân trong gia đình chị Thảo và anh Ngọc trong ngày định mệnh ấy, không ai to tiếng một lời, ai cũng hiểu cho nỗi đau mà gia đình mình phải gánh chịu, không ẩu đả, không một ánh mắt thù địch. "Mọi chuyện đã rồi, gây với nhau để mà làm gì đâu, hận thù nhau cũng không để làm gì nữa cả, 2 đứa chúng nó đều đã ra đi cả rồi, tôi cũng không muốn làm chuyện này ầm ĩ lên nữa", chị Thu với gương mặt gầy đi nhiều vì buồn đau, suy nghĩ khẳng định với bất kì ai muốn chạm vào nỗi đau trong gia đình của cô.
Trở về trong niềm tiếc thương vô hạn, trong chúng tôi vẫn đau đáu tấn thảm kịch mà cả 2 gia đình đang phải gánh chịu. "Không ai muốn như vậy, nhưng chúng đều đã diễn ra, điều đó là vô cùng đáng tiếc, tôi cũng không biết nói gì nữa hết, mọi thứ đã hết rồi" - một người thân gia đình chị Thu nói. Dù nguyên nhân nào đi nữa, nhưng những cái chết oan uổng, tức tưởi như thế này luôn để lại nỗi đau quá lớn cho gia đình hai người. Bài học về tình bạn, về văn hóa tình yêu luôn là điều mà những người trẻ tuổi phải học hỏi để ứng xử trong suốt cuộc đời