Chiều tắt ánh hoàng hôn
Đợi ban mai lành lặn
Dòng sông đang mùa cạn
Lại mong ngóng về nguồnCho da trời xanh hơn
Nắng thu vàng mật sánh
Thương nhớ mang màu gì
Trắng tóc chưa nguội lạnhAi khóc bên hoa nở
Ai lỡ chuyến đò đầy
Trăm năm còn đứng đó
Hóa đá bên sông nàyNgười đi từ năm cũ
Và người đến bây giờ
Bao chuyến đò định mệnh
Bến trần gian vẫn chờ