I- Thượng tá Chu Văn Vàng, Trưởng Phòng Cảnh sát PCCC Đống Đa là người cởi mở và vui chuyện. Vì thế nghe tôi hỏi về cuộc sống và Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP hàng ngày của lính cứu hỏa, anh Vàng chỉ ra khoảng sân trước cửa chật ních toàn xe chuyên dụng bảo "cơ ngơi của chúng tôi tất tật chỉ có thế thôi, chật đến mức có muốn tập thể thao cũng chẳng có chỗ".
Trụ sở của Phòng Cảnh sát PCCC Đống Đa bây giờ nằm ở 147 Giảng Võ, đây trước kia vốn là trụ sở của Đội PCCC Giảng Võ. Sau khi Sở Cảnh sát PCCC Hà Nội được thành lập, một loạt các đội được nâng cấp lên thành phòng khu vực, mặc dù tăng cường thêm về quân số, trang thiết bị nhưng vì không có đất để mở rộng trụ sở nên càng thêm chật chội.
Chỉ ra khoảng sân chật kín toàn xe chuyên dụng anh Vàng bảo rằng cả đơn vị có 9 chiếc xe chuyên dụng, và cũng chỉ có chỗ để từng ấy thôi chứ bây giờ có cấp thêm xe cũng không còn chỗ mà để nữa vì ngay cả xe máy của anh em cũng phải để ra tận ngoài vỉa hè. Đặc thù của nghề chữa cháy là xe luôn phải ở liền với người và quân số trực chiến đấu luôn phải đảm bảo mức 80 - 90%. Nhưng vì "đất chật người đông" mà ngày mới thành lập phòng, anh em chiến sĩ còn phải ngủ dưới đất. Thấy để lính ăn ở thế không được, Thượng tá Vàng xin cho cải tạo để lính có chỗ ngủ. Bây giờ dù đều được nằm giường nhưng đang phải ở trong tình trạng 3 người 2 giường.
Thượng tá Vàng kể rằng vừa rồi sau khi được Sở đồng ý cấp kinh phí sửa chữa trụ sở, anh phải tính mãi mới tìm ra phương án đó là thuê người thiết kế lại toàn bộ nhà để xe theo kiểu nhà sàn, lắp ghép bằng khung thép rồi đổ sàn bằng vật liệu nhẹ, bên dưới làm nơi để xe, bên trên sẽ thành nơi ở cho anh em, "chắc vài tháng nữa thì anh em sẽ không phải nằm ghép như bây giờ".
Theo phân cấp nhiệm vụ, Phòng Đống Đa phụ trách hai quận Đống Đa và Ba Đình. Quản lý địa bàn có tổng cộng 35 phường chia thành 369 cụm dân cư, ngoài ra còn có 1.766 cơ sở, trong đó có 93 cơ sở trọng điểm về PCCC là các khu nhà chung cư, cây xăng đầu, siêu thị, khách sạn, văn phòng… vì thế mặc dù tiêu chuẩn thì một cán bộ phụ trách công tác kiểm tra về PCCC chỉ quản lý 50 cơ sở, nhưng ở đây, một cán bộ của đội kiểm tra người ít nhất phụ trách 110 cơ sở, có người phải phụ trách tới hơn 200 cơ sở.
Nhưng đó là với lực lượng làm công tác quản lý địa bàn, còn với hai đội Ok9 cool ưu đãi hấp dẫn và Oka9 kèo World Cup 2026 cứu nạn thì thường xuyên phải đảm bảo 80% quân số trực tại trụ sở bởi ngoài trực chiến đấu cho địa bàn mình trực tiếp phụ trách, anh em còn luôn sẵn sàng tăng cường cho các đơn vị bạn khi có lệnh. Mà chuyện cháy nổ thì luôn có thể xảy ra bất cứ giờ nào. Vì thế với lính chữa cháy, khi đã trực thì ngay cả mùa hè có hôm nóng tới hơn 40 độ vẫn phải mặc quần đặc chủng chữa cháy để khi có lệnh thì chỉ khoác thêm cái áo là lên xe với yêu cầu sau 1 phút báo động là xe phải ra khỏi trụ sở.
Nhắc lại buổi chiều 3/6, Thượng tá Vàng kể rằng khoảng 1 giờ 30 phút các anh nhận được lệnh tăng cường cho Phòng Hoàn Kiếm, lập tức 1 xe chữa cháy cùng 7 chiến sĩ lên đường. Ngay sau đó nhận được lệnh tăng cường thêm lực lượng, phòng tăng thêm 2 xe và hơn 20 chiến sĩ nữa. Buổi chiều hôm ấy, tổng cộng Phòng Đống Đa điều 3 xe với 30 chiến sĩ đi chữa cháy tại cây xăng. Và trong số 9 chiến sĩ bị thương, Phòng Đống Đa có tới 5 là Trung sĩ Nguyễn Trung Thủy; Trung sĩ Phạm Văn Phong; Hạ sĩ Nguyễn Văn Vượng; Hạ sĩ Phạm Văn Thiện và Binh nhất Nguyễn Như Hùng.
II- Có xuống đơn vị trực tiếp chiến đấu mới thấy được cái không khí căng thẳng của nghề chữa cháy. Không phải ngẫu nhiên mà trên thế giới, người ta đã xếp lính chữa cháy là 1 trong 10 nghề nguy hiểm nhất. Có thể nói không quá rằng với lính chữa cháy, mỗi lần lên xe đi làm nhiệm vụ là một lần phải trực tiếp đối mặt với hiểm nguy.
Tận mắt chứng kiến cảnh những người lính đứng cách chiếc xe bồn đầy xăng đang cháy rừng rực chỉ chừng chục mét để dập lửa mới thấy đó là những giây phút sinh tử. Bởi lúc 4 giờ chiều hôm 3/6 ấy, khi ngọn lửa được dập tắt lần đầu, tôi đã chen vào để chụp vài bức ảnh hiện trường sau vụ cháy. Nhưng chỉ đứng ở đó được 5 phút tôi đã phải chạy ra vì khói và hơi xăng cháy đặc quánh cả không khí tới mức không thể thở được. Và chỉ 10 phút sau đó, ngọn lửa bất ngờ bùng phát lần thứ hai và đây chính là lần khiến nhiều chiến sĩ bị thương nặng.
Hôm chúng tôi vào thăm và tặng quà cho anh em tại bệnh viện, gặp nhiều đoàn đến tặng quà. Nhiều người bảo rằng họ chỉ được xem lại qua OK9 thể thao xanh chín, nhưng nhìn cảnh anh lính cứu hỏa bị lửa bén cháy cả lưng họ mới hiểu hết nguy hiểm của nghề chữa cháy.
Trung sĩ Nguyễn Trung Thủy là người đầu tiên bị thương kể rằng lúc ấy anh đang cầm năng phun nước vào khu vực chiếc xe bồn chứa xăng đang cháy dữ dội thì bị hơi nóng từ đám cháy phả vào mặt. Thấy rát mặt, anh chạy ra lấy nước đá dội vào mặt rồi chạy thẳng vào Bệnh viện Quân đội 108 để sơ cứu. Vết thương ở mặt khiến Thủy bị băng kín hết mặt và vùng đầu.
Bị nặng hơn Thủy là Hạ sĩ Phạm Văn Phúc. Sau khi ngọn lửa được dập tắt lần đầu, Phúc cùng anh em quyết định tháo xăng khỏi bồn đổ vào thùng phuy thì đám cháy bất ngờ bùng phát trở lại. Ngọn lửa phả thẳng vào mặt khiến cả 5 anh em đều bị thương ở vùng mặt, tay. Trong số ấy Phúc bị nặng nhất khi bỏng lửa xăng 20% độ 1, 2, 3 với toàn bộ khuôn mặt và 2 bàn tay.
Không bị bỏng như đồng đội, nhưng Hạ sĩ Nguyễn Hoàng Anh - chiến sĩ Đội Cứu nạn Oka9 kèo World Cup 2026 chuyên nghiệp, Phòng Cảnh sát PCCC Hoàn Kiếm lại là một trong hai người bị thương nặng nhất vì bỏng hô hấp.
Chiều hôm ấy, khi đang dập lửa thì khói xăng tạt vào mắt, Hoàng Anh được đưa vào Bệnh viện Quân đội 108 cạnh đó để rửa mắt. Nằm được một lúc, thấy đỡ hơn anh lại xin ra hỗ trợ đồng đội, được hơn 40 phút lại tiếp tục bị khói xăng tạt vào mắt cay xè, không thể mở được nên lại phải vào rửa mắt lần thứ 2. Đến lần thứ 3 trở lại chữa cháy thì ngọn lửa bùng lên làm anh choáng váng và ngã xuống bất tỉnh.
Bị sặc khói do đứng quá lâu chữa cháy nên sau 1 ngày điều trị tại Bệnh viện Xanh Pôn, tới chiều 4/6, khi thấy Hoàng Anh có dấu hiệu bị hôn mê, bệnh viện đã phải đưa Hoàng Anh sang cấp cứu tại khoa Chống độc Bệnh viện Bạch Mai. Hôm chúng tôi vào thăm, dù đã tỉnh nhưng Hoàng Anh vẫn còn rất yếu và các bác sĩ vẫn đang phải theo dõi.
Trong câu chuyện với chúng tôi, bà Đinh Thị Thanh Hà, mẹ Hoàng Anh, không giấu được lo lắng, kể rằng nhận được tin báo con bị thương, hai ông bà và chị gái Hoàng Anh tức tốc đi từ nhà ở huyện Mỹ Đức vào thẳng Bệnh viện Xanh Pôn; suốt mấy ngày qua, vợ chồng bà luôn trong tâm trạng thấp thỏm khi thấy con phải chuyển sang Bệnh viện Bạch Mai chạy chữa.
Trung tá Nguyễn Quang An, Đội trưởng Đội Tuyên truyền, Sở Cảnh sát PCCC Hà Nội cho biết, từ năm 2011 đến nay, đã có 13 chiến sĩ bị thương, trong đó ngoài lần này có số chiến sĩ bị thương nhiều nhất thì lần chữa cháy chùa Tảo Sách cũng khiến 3 chiến sĩ Đội Cảnh sát PCCC Bắc Thăng Long bị thương.
Sáng sớm ngày 27/1/2011, tức ngày 25 tháng Chạp năm Canh Dần, tại chùa Tảo Sách, ở 386 Lạc Long Quân, phường Nhật Tân, Tây Hồ bất ngờ bốc cháy tại tòa Tam Bảo có diện tích khoảng 150m2.
Do ngôi chùa nằm ngay sát Hồ Tây nên gió rất mạnh, đúng thời điểm những ngày hanh khô kéo dài, ngôi chùa lại rất nhiều đồ gỗ, hương nến, vàng mã nên càng bắt lửa nhanh. Vì thế lực lượng chữa cháy phải huy động thêm 2 xe chữa cháy của Đội Cảnh sát PCCC Ba Đình và 2 xe tiếp nước của Công ty Môi trường đô thị đến cứu chữa với yêu cầu phải dập lửa trong thời gian nhanh nhất để cứu di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia đã 600 năm tuổi này với rất nhiều tư liệu quý đang lưu giữ.
Trong lúc các tổ công tác phun nước dập lửa trên mái nhà, 3 chiến sĩ Nguyễn Quang Thuấn, Nguyễn Tuấn Anh và Đỗ Mạnh Đức xung phong vào cứu tài sản trong ngôi chùa 600 năm tuổi này. Nhưng khi 3 chiến sĩ bước vào thì phần mái đầu hồi sập xuống khiến cả 3 đều bị thương.
Khi được đưa vào Bệnh viện Việt - Đức, các bác sĩ đã phải mổ cấp cứu cho Trung sĩ Nguyễn Quang Thuấn vì anh bị đa chấn thương: vỡ xương chậu, vỡ bàng quang, đứt ruột. Hai chiến sĩ còn lại là Hạ sĩ Nguyễn Tuấn Anh, 20 tuổi, bị thương ở phần mềm chân, tay; Hạ sĩ Đỗ Mạnh Đức bị mẻ xương cổ tay. Năm ấy Nguyễn Quang Thuấn mới 21 tuổi và may mắn là anh đã qua khỏi.
Nhưng, với lính PCCC Hà Nội thì ngoài việc dập lửa, còn có nhiệm vụ nữa là cứu nạn, Oka9 kèo World Cup 2026.
Cho tới bây giờ, anh em ở Phòng Cảnh sát PCCC Hoàn Kiếm vẫn chưa quên vụ "giải cứu" cô gái trẻ leo trụ cầu Long Biên cao khoảng 20m dọa tự tử vào cuối năm 2010. Khi xe thang đến chân cầu Long Biên thì buộc phải dừng lại do tải trọng lớn, không thể lên cầu. Lính cứu hỏa đành khiêng chiếc đệm hơi, diện tích khoảng 15m2 đến phía dưới vị trí cô gái đang ngồi trên đỉnh. Lúc này, ngoài lực lượng trên cầu, phải huy động thêm tổ tuần tra của CSGT đường thủy trực sẵn trên canô phòng trường hợp người này nhảy xuống sông.
Khi chiếc đệm cỡ lớn vừa được bơm căng, thì bất ngờ cô gái đứng dậy, trèo vào trụ cầu giữa, phía dưới là đường ray tàu hỏa, cởi áo khoác ném xuống dưới, dang hai tay, nhìn về phía trước như thể chuẩn bị "bay". Nhân viên đường sắt được yêu cầu chốt trực ở 2 đầu cầu không cho tàu hỏa chạy qua, lính cứu hỏa nhanh chóng chuyển đệm hơi vào khu vực đường ray, đồng thời căng bạt xung quanh đề phòng cô gái nhảy trượt đệm. Màn giải cứu đang đi vào bế tắc thì một thanh niên xuất hiện. Anh ta tự giới thiệu là người yêu cô gái và xin được tham gia giải cứu cùng.
Một lần khác vào đầu năm 2011, nhận được tin báo cháy tại tòa nhà cao 7 tầng ở phố Bà Triệu, nhiều người đang mắc kẹt, Cảnh sát PCCC đã điều động 1 xe chữa cháy, 1 xe thang đến hiện trường. Nhưng khi đến nơi thì thấy tòa nhà này không có dấu hiệu bị cháy. Bắc thang trèo lên tầng 2 kiểm tra, Cảnh sát PCCC mới biết cửa cuốn của ngôi nhà bị kẹt mô tơ không mở được, bên trong có gần chục người cả nam lẫn nữ, trong đó có 1 phụ nữ mang thai sắp sinh, vì sợ hãi, mọi người đã gọi báo cháy vì biết lực lượng cứu hỏa có thang chuyên dụng.
III- Sau khi xảy ra vụ cháy cây xăng chiều 3/6, nhiều người đã bị sốc khi chứng kiến cảnh những người lính chữa cháy mặc mỗi bộ quân phục lao ra khỏi đám cháy khi lửa đang cháy rừng rực trên lưng, khiến nhiều người phải đặt câu hỏi trang thiết bị của lực lượng phòng cháy quá thô sơ?
Thiếu tướng Nguyễn Đức Nghi, Giám đốc Sở Cảnh sát PCCC Hà Nội sau đó đã phải công bố những khó khăn của lực lượng PCCC Hà Nội.
Theo ông Nghi, mặc dù đã được quan tâm nhưng trang thiết bị cho PCCC rất khó khăn thiếu thốn so với yêu cầu, thậm chí còn phải dùng xe cứu hỏa cũ. Bên cạnh đó, chi phí cho các trang thiết bị cũng rất tốn kém, chẳng hạn như một bộ trang phục PCCC lên tới 300 triệu đồng, bọt dập lửa vài chục USD mỗi lít... Hiện trong kho của lực lượng PCCC thành phố có 50 bộ quần áo chuyên dụng Sở đã phát hết cho anh em. Ở trong nước chưa sản xuất được nên bắt buộc phải nhập khẩu.
"Trong khi ngân sách cấp có hạn, chúng tôi chỉ mong có đủ điều kiện cơ bản để trang bị cho anh em được an toàn, đảm bảo cho công tác chữa cháy. Sở kiến nghị các bộ, ngành, UBND TP Hà Nội tiếp tục quan tâm Ok9 cool link đăng nhập ngân sách hơn nữa để mua sắm phương tiện, trang thiết bị PCCC, nâng cấp trung tâm chỉ huy PCCC của Sở Cảnh sát PCCC, xem xét việc mua sắm trực thăng chữa cháy nhằm đáp ứng yêu cầu chữa cháy tại thủ đô Hà Nội được kịp thời hơn".
Chiều muộn, tôi mới rời trụ sở Phòng Cảnh sát PCCC Đống Đa. Đúng giờ tan tầm, con đường Giảng Võ lại ùn tắc vì ai cũng hối hả trở về sau một ngày Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9. Nhưng ở đây, gần 100 con người vẫn đang trong tư thế sẵn sàng lên đường chiến đấu với giặc lửa