Hai lần ôm hận với trọng tài
Nói đến cái tên "Nguyễn Thành Vinh" là tôi lập tức nhớ lại một ngày tháng 12 năm 2006, khi từ Hà Nội về Nghệ An thăm ông. Hôm đó, bà Trung vợ ông cứ một mực bảo rằng "chú Vinh không có nhà". Có lẽ bà không muốn một người mới ra tù như ông phải đối diện với những câu hỏi mà bà nghĩ là sẽ đầy móc máy từ phía OK9 thể thao xanh chín, dư luận. Nhưng khi nhận ra thành ý của tôi (và dường như cũng nhờ cả sự "chai mặt" của một phóng viên mới vào nghề hồi ấy nữa) mà bà đã quyết định để tôi được gặp ông.
Đấy là lần gặp hiếm hoi mà tôi thấy ông không đội mũ lưỡi trai. Và vì thế đấy cũng là một lần hiếm hoi tôi được "mục sở thị" cái đầu rất ít tóc của một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi tuổi lục tuần. Nhận ra sự ngỡ ngàng của tôi, ông Vinh đưa tay xoa xoa cái đầu và phân bua: "Bình thường chú không ít tóc thế này đâu. Ở tù 13 tháng chú bị rụng tóc đấy".
Và ngay sau cái tín hiệu "ở tù 13 tháng" là hàng loạt những câu chuyện tù, từ những câu chuyện hết sức đau đớn khi ông phải đứng trong bốn bức tường giam, nhớ đến quay quắt cái nhịp sống thường nhật của một HLV bóng đã, đến những câu chuyện rất cảm động khi hai người bạn tù trẻ tuổi đã nhất nhất nhường ông những miếng thịt ít ỏi trong phần ăn của mình. Nghe chồng kể chuyện, bà Trung cứ khóc nấc lên. Rồi bà bảo: "Nếu không có cái nghi án trọng tài thì chú đã không khổ như vậy".
Nghĩ cũng phải, nếu không có cái sự vụ mà ở đó ông Vinh bị tình nghi là đã chỉ đạo hối lộ trọng tài, giúp cho CLB Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức Đông Á lên hạng thì ông đã không phải trải qua 13 tháng tạm giam. Dẫu cho sau đó ông được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự thì 13 tháng dài đằng đẵng trong bóng tối nhà tù cũng đã khiến ông kiệt quệ rất nhiều rồi. Nhưng lần ấy ông không oán trách, bởi nói như chính ông thì: "Cuộc chơi là thế. Đã chấp nhận dấn thân vào bóng đá thì cũng phải chấp nhận cả sự bạc bẽo mà bóng đá mang lại cho mình".
Tuy nhiên, đấy là chuyện của những năm 2005, 2006, còn ở V.League 2011 vừa qua thì ông Vinh đã không thể kiềm chế cảm xúc trước những tiếng còi lạ - những hành vi lạ của những ông vua sân cỏ. Trận "chung kết ngược" mùa giải giữa Hòa Phát.Hà Nội với Hải Phòng trên sân Lạch Tray, khi Hòa Phát bị ông trọng tài Trần Công Trọng "đè ngửa" giữa thanh thiên bạch nhật thì ông Vinh đã lao bổ về phía trọng tài mà lên án.
Sau đó, khi BTC V.League mổ băng, kết luận trọng tài cơ bản hoàn thành nhiệm vụ thì ông cũng không ngại ngần tố trọng tài trên các phương tiện truyền thông. Nhận được chỉ lệnh từ xa của bầu Tuấn, bầu Long - những ông chủ của Hòa Phát, ông Vinh cùng GĐĐH Vũ Hạng đã kéo nhau lên VFF, đòi phải làm rõ mọi việc tới cùng. Tuy nhiên, khi sự việc được kết luận lại, rằng trọng tài đã sai thì cũng là khi bầu Tuấn, bầu Long đã quá chán bóng đá, và vì thế Hòa Phát.Hà Nội đã lập tức bị giải thể.
Ngồi cùng tôi trong một quán café quen thuộc gần ở khán đài B sân Hàng Đẫy, ông Vinh tâm sự: "Nhiều lúc tôi tự hỏi, vì sao cái số mình lại cứ dính vào trọng tài như thế nhỉ? Năm 2005 thì đi tù vì nghi án hối lộ trọng tài, còn bây giờ lại mất đội bóng cũng sau những tiếng còi lạ của trọng tài". Nói tới đây, ông Vinh nhấp một ngụm café rồi thở dài. Ở trong tận cùng của sự chán nản với nghề, với đời, ông như chợt nhận ra một căn nguyên sâu xa nào đó, nên đã tức thì chia sẻ: "Anh biết không? Nhà tôi đối diện với một cái hồ. Mà tôi nghe nói, những ai có nhà đối diện với hồ nếu không sớm mất mạng thì cũng có một sự nghiệp rất truân chuyên…".
Hai lần tan vỡ giấc mơ
Ga Vinh buổi chiều một ngày mùa hè năm 2004, khi ông Vinh lên tàu vào TP Hồ Chí Minh để bắt đầu một sự nghiệp mới - một cuộc đời mới thì ngoài những thành viên trong gia đình, gần như không có một ai ở CLB Sông Lam Nghệ An ra tiễn biệt. Nhưng ông Vinh không đau vì chuyện đó, mà đau vì gia đình bóng đá Nghệ An sau một thời gian dài êm ấm vậy là đã tan đàn sẻ nghé.
Thời kỳ ấy, những cuộc chiến hậu trường, những pha bóng mang tính chất bè phái trên sân cỏ đã đẩy ông mỗi lúc một xa hơn trong mối quan hệ với các cầu thủ của mình. Và sau sự cố cầu thủ Sông Lam tự thua Thể Công trong một trận bán kết cúp QG "có vấn đề" thì ông đã quyết định chia tay Sông Lam - chia tay cái nơi đã từng để lại trong mình không biết bao nhiêu niềm thương nỗi nhớ.
Ngay khi ấy, nhiều đội bóng trong nước mời ông về cầm quân, nhưng ông lại chọn Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức Đông Á với lý do đơn giản: "Đây là một đội bóng mới toanh. Mà tôi cũng cần làm lại một cuộc đời huấn luyện mới. Thế nên bắt đầu với NHĐA là hợp nhất". Thế rồi ông say sưa nói về mục tiêu phát triển của NHĐA, về lộ trình thăng hạng, và về cả quãng thời gian tất yếu "phải hy sinh" để có thể trở thành một thế lực của làng bóng Việt Nam. Lúc ấy, ông không thể ngờ rằng chỉ sau cái ngày NHĐA lên hạng ít hôm thì mình… xộ khám, và cả một ước mơ bay bổng đã tan tành khói mây. Cho tới tận bây giờ, hình ảnh của một "NHĐA trong mơ" vẫn thi thoảng xuất hiện trong những câu chuyện của ông: "Đấy là một đội bóng của những ông chủ vừa có tâm, vừa có tiền. Nếu còn tồn tại đến bây giờ, chắc chắn nó sẽ là một trong những đội mạnh nhất Việt Nam" - ông bùi ngùi chia sẻ.
Sau cái lần "nát tan tất cả" với Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức Đông Á, ông Vinh ra tù và đã tính đến chuyện chính thức xa lìa bóng đá. Thế mới có chuyện khi Trưởng đoàn Nguyễn Sinh Hưởng của QK 4 đánh tiếng mời, ông đã đáp rất thẳng rằng: "Anh là nhạc sĩ chắc anh cũng biết người ta không thể sáng tác được khi không còn cảm hứng. Tôi cũng thế thôi. Tôi không thể làm bóng đá khi đã mất đi nhiệt huyết với nó rồi". Sau đó thì ông Vinh qua Cộng hòa Séc ở 6 tháng với gia đình con gái. Nói như bà Trung vợ ông thì: "Để chú ra nước ngoài, xa hẳn bóng đá một thời gian".
Nhưng ở đời này, đúng là những gì đã thuộc về tình yêu, về số phận thì con người ta chỉ có thể khước từ nó trong một vài khoảnh khắc, chứ nhất định không thể tuyệt giao với nó. Ở bên Séc, nhưng ông Vinh lại thường xuyên xem ĐT Olympic Việt Nam đá qua tivi. Mỗi pha bóng lại nhắc đến một kỷ niệm, mỗi tình huống lại nhắc đến một vết tích - cứ như thế hình ảnh một quả bóng, một cái sa bàn chiến thuật lại nóng dần lên ở một trái tim tưởng là đã nguội lạnh với bóng đá rồi. Thế nên khi về nước, ông mới quyết định gây dựng lại Hòa Phát từ giải hạng Nhất.
Ngày Hòa Phát từ hạng Nhất lên chơi chuyên nghiệp, ông hớn hở khoe: "Tôi quyết tâm OK9 đã banh Hòa Phát thành một đội bóng thật sự mạnh, chứ quyết không để nó cứ xìu xìu ển ển như trước nữa". Mà quả thật, Hòa Phát trong tay ông Vinh có thắng, có thua, nhưng luôn chơi bóng cực kỳ rõ ràng, bản sắc. Chỉ tiếc rằng khi mọi thứ đang "vào phom" thì đội bóng lại bị giải thể, và cá nhân ông Vinh lại một lần nữa tan vỡ giấc mơ.
Và khát vọng cuối cùng
Khi hay tin Hòa Phát sau khi giải thể sẽ được sáp nhập với HN.ACB của bầu Kiên, ông Vinh đã tính rút lui. Hình ảnh ông đứng lặng thầm dưới cơn mưa trước trụ sở Hòa Phát khiến cho chính một bộ phận cầu thủ Hòa Phát cũng thấy thương cảm ông thầy mình. Họ bảo: "Không biết bây giờ, thầy lại phải làm lại với đội bóng nào nữa?". Và họ đã rất vui khi biết rằng vào phút cuối, sau nhiều lần được bầu Kiên thuyết phục, ông Vinh đã quyết định ở lại cầm quân.
Và bây giờ, dưới trướng bầu Kiên, ở một đội bóng mới được đổi tên là "CLB Hà Nội", ông Vinh bỗng nhiên lại có trong tay cả một giàn sao. Từ những Công Vinh, Timothy, đến những Thành Lương, Thành Trung, Trọng Lộc…, ông Vinh không thể ngờ rằng đội bóng sau khi sáp nhập bỗng nhiên lại được tăng cường nhiều hảo thủ đến như vậy. Và kể từ ngày chia tay Sông Lam Nghệ An (năm 2004), phải đến tận bây giờ - sau đúng 8 năm chìm nổi, ông mới lại có trong tay một đội quân hùng hầu, thiện chiến đến như vậy. Và thế là ông lại ước mơ: Ước CLB Hà Nội sẽ trở thành một thế lực mới của bóng đá nước nhà và bản thân mình sẽ có được ít nhất 1 chiếc cúp vô địch trong nửa cuối cuộc đời dông bão.
Sau thời kỳ huy hoàng với đội bóng “quê choa”, ông Vinh đã từng một lần ước ao với Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức Đông Á, nhưng không ngờ rằng cũng chính ở NHĐA thì ông đã mất sạch, đã rơi vào vòng lao lý. Sau đó thì ông lại ước ao thật nhiều với Hòa Phát, mà cũng không ngờ rằng chỉ sau 2 năm cầm Hòa Phát thì ông lại rơi vào cảnh đứt gánh giữa đường. Bây giờ thì với ông lại là một ước mơ mới, mà có lẽ cũng là một ước mơ cuối cùng…
Có phải thế không, ông Vinh nhỉ?
| Con trai tôi đã phải đau đớn bỏ bóng đá như thế nào? Ông Vinh có một cậu con trai tên là Nguyễn Thành Công trước đây từng đá ở đội 1 Sông Lam Nghệ An. Theo nhận xét của ông Vinh thì Công đá ổn, chơi bóng thông minh nên nhiều thời điểm được vào sân đá chính. Nhưng cứ hễ Công không may mắc một sai sót nào đó - dù là cái sai sót thông thường của một cầu thủ là khán giả và nhiều thành viên trong đội lại dị nghị nói rằng "Công được đá vì Công là con của HLV trưởng". Cuối cùng, vì không chịu được áp lực cùng cái nhìn nghiệt ngã của dư luận mà Công đã phải giã từ bóng đá. Ông Vinh đã từng tiếc nuối: Nếu nó là một cầu thủ bình thường, chứ không phải là con của HLV trưởng thì cuộc đời bóng đá của nó có lẽ đã khác rất nhiều rồi?. |