Anh là Tống Văn Hùng, 49 tuổi, là người con của quê hương Củ Chi đất thép thành đồng, hiện đang Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 tại Trung tâm Cai nghiện Nhị Xuân, Hóc Môn, TP HCM.
Vì là người gắn bó với Trung tâm Cai nghiện Nhị Xuân từ những ngày đầu thành lập nên như một số anh chị em ở trung tâm, anh Tống Văn Hùng cũng nếm trải nhiều cay đắng, nhọc nhằn. "Thời gian đầu chưa có qui chế quản lý nên học viên ra vào trung tâm tùy ý. Có lần cùng lúc 10 học viên đồng loạt lấy lý do "tự nguyện đến thì tự nguyện về", nhất định đòi "thoát ly" khỏi trung tâm. Không có biện pháp chế tài nên lãnh đạo trung tâm đành phải thuê xe, cử cán bộ trong đó có tôi đưa từng học viên về với gia đình… Đến khi UBND TP Hồ Chí Minh ra quy định thời gian cai nghiện bắt buộc đối với học viên cai nghiện thì trung tâm mới có cơ sở pháp lý để giữ chân và đưa các học viên dần đi vào khuôn khổ".
Tiếp xúc với những học viên nghiện nặng với thân xác tàn tạ cùng những hình xăm ghê rợn, nhất là sự liều mạng của không ít học viên, không ít người đã một đi không trở lại. Đêm đêm những tiếng la hét vật vã, âm thanh đập phá của học viên đang trong giai đoạn cắt cơn nghe đến rợn người. Ghê nhất là tình trạng học viên hủy hoại thân thể, dùng máu đe dọa, gây sức ép với Ok986 tải ứng dụng viên "đòi về". "Nhìn thấy máu, ngay cả thân nhân học viên cũng phải bỏ chạy vì sợ ác mộng HIV/AIDS. Vượt qua những nỗi hãi hùng đó, anh Hùng cùng những thế hệ anh chị TNXP quả cảm ngày ấy vẫn quyết tâm bám trụ với Nhị Xuân, quyết tâm sát cánh cùng những người lỡ lầm vực dậy sức sống trong họ.
Tình yêu thương của anh Tống Văn Hùng (người đứng) là động lực khích lệ tinh thần hướng thiện của nhiều học viên ở Trung tâm Cai nghiện Nhị Xuân.
Sau những sẻ chia trên, chị Nguyễn Thị Hiền, Trưởng phòng Tư vấn Trung tâm Cai nghiện Nhị Xuân, cho biết: Hơn 20 năm gắn bó với công tác cai nghiện, anh Hùng đã vực dậy rất nhiều cảnh đời u tối. Anh đối với học viên bằng tình yêu thương sâu sắc, có khi còn hơn người thân của các em nên được nhiều thế hệ học viên yêu quý, tin tưởng gọi anh là bố, là thầy. Anh có thể ngồi hàng giờ an ủi, động viên, lắng nghe tâm tư tình cảm của các em. Và với lợi thế này mà khi trung tâm có những trường hợp học viên vì lo sợ HIV mà mình đang mang chuyển sang AIDS, hay vì bức xúc chuyện gia đình (bị bỏ rơi, không thăm gặp) mà có ý định trốn trường, tự hủy hoại thân xác… bao giờ anh Hùng cũng là người tiên phong chia sẻ, vực dậy các em. Cách đây không lâu, một học viên tên Tuấn được vợ lên thăm cùng tờ đơn ly dị. Tối ấy về Tuấn tủi thân khóc rồi nuôi ý định tự sát. Khi nhận được tin báo của học viên ở chung phòng với Tuấn, các anh chị Ok986 tải ứng dụng viên đến khuyên bảo nhưng em không nghe. Đến khi anh Hùng vào cuộc thì mọi chuyện ổn trở lại.
Nói về kinh nghiệm và kỷ niệm trong công tác cảm hóa học viên bất trị, anh Hùng tâm tình: "Lúc cao điểm, Nhị Xuân có đến gần 2.600 học viên cai nghiện. Nhiều em vào trung tâm khoe hình xăm đầy người, mang trong mình căn bệnh thế kỷ nên thái độ xấc xược, bất cần đời khiến nhiều học viên khác cũng ngại tiếp xúc, e dè, xa lánh. Qua quá trình gần gũi, tôi nhận thấy trong sâu thẳm các em cũng có tính thiện. Từ đó tôi động viên, khích lệ các em phấn đấu học tập, lao động làm lại cuộc đời. Tôi nhớ mãi ca cảm hóa đầu tiên của mình là trường hợp em Nguyễn Phước Vinh Khang, có biệt danh là "Khang thái tử". Buồn chán vì cha mẹ mỗi người tìm hạnh phúc mới, Khang bỏ nhà đi bụi và dính vào tệ nạn hút chích. Vào trung tâm, từ một "đại bàng" chuyên ức hiếp người khác, khi được cảm hóa thì em luôn đi đầu trong việc học văn hóa, tu dưỡng mình và giúp tôi cảm hóa các "đại bàng" khác".
Nhiều thế hệ học viên cai nghiện tại trung tâm Nhị Xuân khi hòa nhập với đời, khi có cuộc sống ổn định đã quay trở lại thăm "bố Hùng" nói lời tri ân là niềm vui, là niềm động viên lớn nhất nhen lửa cho anh TNXP Tống Văn Hùng vượt khó, tiếp tục gắn bó với Trung tâm Cai nghiện Nhị Xuân để vực dậy những cảnh đời lầm lỡ