Hà Nội đã từng “nổi tiếng” cả nước với các món ăn như “phở quát”, “cháo chửi”. Đó là các món ăn được cho là gia truyền, chỉ có ở một vài quán hàng lâu đời trong phố cổ, nơi thực khách phải vừa thưởng thức món ăn vừa nghe người bán hàng quát, chửi - mà đối tượng có thể là chính thực khách, hay là những người khác. Một số ý kiến cho rằng, đây là một đặc điểm của người Hà Nội: tâm lý sùng bái những thứ được gắn mác “gia truyền”, lòng hoài cổ với quá khứ vàng son, cộng với lòng kiên nhẫn, nhún nhường được rèn luyện trong suốt mấy chục năm làm khách hàng dưới thời bao cấp...
Ngoài ra, còn một nhân tố vô cùng quan trọng nữa là niềm tin đã giảm sút ghê gớm của người Ok986 vip game hot nhất vào sản phẩm của các hãng bánh Trung thu công nghiệp với những thứ hóa chất bảo quản vô cùng độc hại. Tuy nhiên, có lẽ bên cạnh đó còn phải kể đến một thứ tâm lý nữa: tâm lý đám đông.
Không quá ngạc nhiên khi năm nay các khách hàng tỏ ra không mặn mà với các thương hiệu bánh lớn. Lý do chủ yếu nằm ở nỗi khiếp sợ những thứ hóa chất bảo quản bị phát hiện cao gấp nhiều lần cho phép mà các hãng bánh này cho vào sản phẩm, “hô biến” các nguyên liệu cũ mốc từ năm nảo năm nào thành những chiếc bánh Trung thu ngon lành bắt mắt với giá thành cũng chẳng hề rẻ. Khách hàng muốn ăn thứ bánh Trung thu truyền thống, tươi mới, hạn sử dụng chỉ vài ba ngày đến một tuần, họ bèn tìm đến các hiệu bánh gia truyền. Thực ra, bánh Trung thu theo kiểu truyền thống không hiếm ở Hà Nội: bánh Hàng Điếu, bánh Hàng Đường, bánh Yên Ninh, bánh Xuân Đỉnh... Chưa kể đến Xí nghiệp Bánh mứt kẹo Hà Nội bao năm nay vẫn trung thành với hương vị truyền thống, mặc dù dây chuyền sản xuất là công nghiệp.
Nhưng Trung thu năm nay, được nhắc đến nhiều nhất trong các câu chuyện phiếm, trên các diễn đàn và trên cả OK9 thể thao xanh chín là thương hiệu bánh Trung thu Bảo Phương nằm trên phố Thụy Khuê. Trong đó, rôm rả nhất là chuyện giữa thời buổi “khách hàng là Thượng Đế”, các cửa hàng mong chờ mỏi mắt, dùng đủ mọi chiêu quảng cáo để thu hút khách đến với mình còn chưa ăn ai, mà tiệm bánh này lại có cảnh xếp hàng mua từng hộp bánh như thời bao cấp. Lại nữa, đúng vào thời buổi OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao khủng hoảng, thị trường suy thoái, nhiều mặt hàng kẻ bán nhiều hơn người mua, ấy vậy mà tiệm bánh này không chỉ bắt khách hàng xếp hàng, mà còn đưa ra quy định hẳn hoi, hạn chế mỗi khách hàng chỉ được mua 5 hộp bánh.
Từ đó, mà có những thời khắc cao điểm, đã xuất hiện hẳn “cò mồi”, bán lại cho các vị khách muốn mua hàng nhưng lại thiếu thời gian và lòng kiên nhẫn để xếp hàng những hộp bánh với giá chênh lệch lên tới vài chục ngàn đồng. Quả là những chi tiết hiếm có khó tìm, chả trách OK9 thể thao xanh chín đua nhau đưa tin.
Lâu lắm rồi không được chứng kiến cảnh tượng người Hà Nội xếp hàng mua cái gì đó, địa chỉ tiệm bánh Bảo Phương trên đường Thụy Khuê bỗng chốc trở thành đối tượng được truyền thông để ý và đề tài được bàn tán từ trong nhà ra ngoài ngõ của người Hà Nội. Thử lướt qua tít các bài báo: “Tranh cướp ở hàng bánh Trung thu đông nhất Hà Nội”; “Cận cảnh bánh Trung thu hàng vạn người xếp hàng chờ mua”; “Lạ lùng xếp hàng... Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9h Trung thu”; “Chen chân xếp hàng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9h Trung thu như thời mậu dịch”; “Vì sao người Thủ đô xếp hàng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9h Trung thu... chửi”; “Người Hà Nội khốn khổ vì bánh Trung thu sang chảnh”; rồi thì “Kiếm tiền triệu mỗi ngày nhờ ăn theo tiệm bánh Trung thu gia truyền”; “Tụt quần mắng chửi vì bánh Trung thu Bảo Phương”; “Hạ nhục nhau vì bánh Trung thu Bảo Phương”; “Bánh Trung thu Hà Nội hay sự tinh tế bị biến tướng”; “Bài học đắt giá về niềm tin mang tên bánh Trung thu”... Có cảm tưởng, chiếc bánh Trung thu phải xếp hàng để mua được, người ta săm soi, nâng lên đặt xuống, nhìn từ đủ mọi góc độ từ ẩm thực, văn hóa, lề thói, cho đến OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao, Oki9 Sòng bạc trực tuyến... Ý kiến nào cũng có vẻ có lý cả.
Nhưng rốt cuộc, cũng cần đặt ra câu hỏi: Trong số những người xếp hàng chờ Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9h Trung thu kia, bất kể thời gian chờ đợi lên đến vài ba tiếng đồng hồ, bất kể trời mưa gió, cũng bất chấp cả chuyện lấn chiếm lòng đường gây ách tắc Ok987 hiện đang mở và đủ thứ bất tiện phiền phức khác, có bao nhiêu người thực sự có nhu cầu Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9h cổ truyền, và có bao nhiêu người thực sự là khách hàng trung thành của chỉ nhãn bánh Bảo Phương (mà không phải của bất kỳ một nhãn hiệu bánh Trung thu gia truyền Hà Nội nào khác)? Con số này e rằng ít hơn người ta tưởng. Rất nhiều trong số những người Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9h ở đây đến xếp hàng với tâm lý: Ở đây phải xếp hành để Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9h, vậy mình cũng phải mua thử, ăn cho biết. “Của một đồng, công một nén”, đã bỏ công xếp hàng, lại bị hạn chế số lượng mỗi lần mua, nên chiếc bánh thành ra “ngon” gấp mấy lần những loại bánh có thể mua được dễ dàng trên thị trường của các nhãn hiệu bánh cổ truyền khác. “Ngon” quả là một cảm giác hết sức chủ quan, người ta thấy “ngon” không chỉ vì khẩu vị, mà còn vì tâm lý nữa. Trong trường hợp này, cái tâm lý đám đông quả là lợi hại biết bao!
Nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ Azit Nexin từng rất được yêu thích tại Việt Nam có một truyện ngắn nhan đề “Xếp hàng”. Nhân vật trong câu chuyện tình cờ đi ngang qua một cửa hiệu, thấy cảnh tượng một hàng dài rồng rắn chen vai thích cánh nhau trước cửa hiệu, anh ta tò mò đứng lại xem và nghe thấy người ta bảo nhau: “Đã có hàng thì phải xếp mới được!”. Thế là anh ta cũng làm theo những người khác, lập tức đứng vào hàng. Người xếp hàng ngày càng đông, người ta sôi nổi bàn tán... mình sắp được mua mặt hàng gì, vì ô cửa sổ bán hàng thì bé, rèm thì che kín, mà hàng thì mỗi ngày một dài, người mua hàng xong lại được bố trí đi ra bằng cửa khác nên chẳng ai biết cửa hàng bán gì cả. Người bảo bán lốp ôtô, người bảo bán dầu hỏa, kẻ lại nói bán vải thô, rồi bán cà phê. Đến khi chen chân tới được quầy hàng thì hóa ra là bán mũ! Anh chàng nhân vật chính chẳng có nhu cầu mua mũ, nhưng đã mất công xếp hàng mấy tiếng, vả lại anh ta nghĩ rằng mình đã xếp hàng thì chắc phải rẻ hơn nên hớn hở mua ngay một cái.
Trên đường ôm cái hộp đựng chiếc mũ “chiến lợi phẩm” đi về nhà, anh ta gặp một người bạn học cũ. Người này kể cho anh ta nghe về “nghề” mới của mình: giúp các cửa hàng bán ế giải tán số hàng tồn kho bằng cách thuê một số người đứng xếp hàng, kích thích tâm lý đám đông, lôi kéo ngày càng nhiều người đứng vào hàng, rồi bán cho họ những món hàng mà theo anh ta là ở đâu cũng có, ở đâu cũng mua được, ví dụ như hôm nay, anh ta đã hoàn thành hợp đồng bán hết sạch 970 cái... mũ bị ế!
Đã là truyện ngắn, đương nhiên có phần phóng đại, nhưng bên trong cái phóng đại đó là một sự thật khó chối bỏ về cái sự xếp hàng và tâm lý đám đông. Bản năng của con người thật kỳ lạ: Cái gì phải khó khăn, đợi chờ để có thường được người ta quý trọng hơn cái tương tự mà lại đạt được dễ dàng, và rất nhiều khi, cái bản thân mình ưa thích lại chẳng được đánh giá cao bằng cái mà dư luận ca ngợi. Dẫu chỉ là một chiếc bánh Trung thu nhỏ, “chân lý” này vẫn tỏ ra hoàn toàn đúng. Tâm lý chung là như vậy, nhưng dường như yếu tố địa phương cũng có chút phần đóng góp ở đây. Trên một diễn đàn điện tử, câu chuyện xếp hành Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9h Trung thu này từng được các thành viên mang ra bàn luận với câu chuyện muôn thuở về sự khác biệt trong tính cách người Hà Nội và người Sài Gòn.
Nhiều ý kiến cho rằng, cả “kẻ bán” và “người mua” ở Bảo Phương đều mang đậm chất Hà Nội, nếu ở Sài Gòn, thì hẳn tiệm bánh kia đến mùa cao điểm sẽ mở rộng mặt bằng, thuê thêm nhân công, bán hàng trên mạng... chứ không để người mua phải xếp hàng hay hạn chế số lượng bán ra; còn người mua, có lẽ họ sẽ tìm đến một thương hiệu khác, một cửa hàng khác tương tự, chứ chẳng bỏ thời gian và chuốc lấy đủ thứ phiền phức để xếp hàng như vậy. Câu chuyện này, có lẽ còn phải chờ thêm ít thời gian nữa, đến Trung thu năm sau chẳng hạn, để tiếp tục bàn luận và phân giải chăng?