Tôi là một cô gái từ Sơn La xuống Hà Nội lập nghiệp. Xa nhà, không có bất kỳ sự giúp đỡ nào của người thân, họ hàng, nhưng mọi việc đến với tôi rất suôn sẻ. Sau 4 năm học đại học và vài năm Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, tôi đã nghĩ mình là người Hà Nội. Sống độc thân, tiền bạc đối với tôi không quan trọng lắm. Tôi chỉ muốn cuộc sống ổn định, lấy được một người chồng khá giả, tôi sẽ là một người vợ ngoan hiền. Cũng vì thực hiện ý đồ đó nên tôi hết sức giữ mình.
Trong các cuộc vui cùng bạn bè, không bao giờ tôi về nhà trọ muộn hơn 11h. Tôi luôn tỏ ra là người con gái có chừng mực. Trang phục của tôi cũng khá nghiêm túc, chỉ có điều là tôi rất thích mặc váy, juýp hoặc bất thứ gì có thể hở được chân ra. Tôi không phải loại sắc nước hương trời nhưng tôi biết mình có cặp chân rất đẹp. Tôi sinh ra ở miền núi, là con một nên bố mẹ cưng chiều và quản lý ghê lắm. Từ nhỏ, niềm vui của tôi chỉ là ôm búp bê, chơi đồ hàng, đọc truyện cổ tích… chứ không nghịch ngợm như những đứa trẻ khác. Đến bây giờ tôi mới thấy giá trị của sự "hy sinh" đó.
Lần đầu tiên đi phỏng vấn xin việc, tôi mặc một chiếc áo sơ mi kiểu công sở và một chiếc juýp đen. Làn da trắng toát lộ ra trên cặp chân tròn lẳn. Anh chàng phỏng vấn tôi phải lắp bắp mãi mới ra được câu hỏi và câu hỏi đó thuộc loại ai cũng có thể trả lời được. Từ lần đó, tôi phát hiện ra sức mạnh của mình. Đó là khéo léo để hở chân một chút.
Tôi được nhận vào công ty và anh chàng đã phỏng vấn tôi trực tiếp là người kèm cặp, hướng dẫn. Tôi biết người này có tình ý, nhưng anh trẻ quá, hơn tôi có 2 tuổi, thu nhập không cao, lại chưa có nhà riêng. Mục tiêu của tôi phải là người Ok986 vip Thiên đường trò chơi có thể hơi già một chút nhưng có nhà tại Hà Nội, thu nhập có thể nuôi tôi và con cái.
Các anh chàng kể cả chưa vợ lẫn có vợ bắt đầu xúm quanh tôi tán tỉnh. Rồi họ đều bị tôi lửng lơ từ chối. Từ thái độ vồn vã ban đầu, một số người tỏ ra hậm hực ra mặt. Họ cho rằng tôi quá kiêu, rồi dần tránh mặt tôi. Chỉ có Thanh, anh chàng trưởng phòng là người đã phỏng vấn tôi thì vẫn nhiệt tình như trước.
Một hôm Thanh rủ tôi đi uống cà phê, anh thú nhận tình cảm với tôi và sẵn sàng làm bất cứ việc gì để có được tình cảm của tôi. Tôi cũng chân thành nói với anh rằng tôi chỉ quý anh thôi chứ lấy nhau thì tôi không nghĩ tới. Tôi nói luôn rằng mục tiêu phải là một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi thành đạt. Tôi không muốn sau này con tôi sinh ra phải thiếu thốn, tôi muốn đưa bố mẹ tôi về Hà Nội để báo hiếu. Cuộc sống của bố mẹ tôi đã rất vất vả để nuôi tôi ăn học, nếu kiếm được tấm chồng khá giả thì nguyện vọng của tôi mới thực hiện được. Thanh chỉ cười buồn, anh bảo sẽ đứng ra làm mai mối cho tôi một vụ xứng tầm.
Một tháng sau, khi tôi vừa xong bữa tối thì nhận được điện thoại của Thanh. Anh gọi tôi ra một nhà hàng, anh đang ngồi với một người có thể đáp ứng được nguyện vọng của tôi.
Đó là một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi rất phong độ, ngoài 30 tuổi. Anh ta tên là Trường. Qua lời giới thiệu thì Trường mải làm giàu quá nên chưa có người yêu. Trường nói thẳng là vợ của anh sẽ chẳng phải bận tâm đến tiền bạc, nhà cửa. Tôi hỏi nửa đùa nửa thật rằng có cho bố mẹ vợ ở cùng không thì Trường nói: "Tốt quá, sau này có con thì đã có ông bà chăm sóc. Anh không thích nuôi người giúp việc".
Lần gặp mặt thứ 2, Trường và tôi đi xem phim. Sau khi kết thúc bộ phim, anh mời tôi đi ăn tại một nhà hàng sang trọng. Trong câu chuyện, Trường tiết lộ là một chuyên gia bất động sản, anh có rất nhiều nhà và tôi có thể dọn về một căn hộ của anh để ở tạm. Tiền thuê nhà đó tiết kiệm gửi về cho bố mẹ. Trường làm tôi cảm động lắm, trên đời này bố mẹ là người tôi yêu quý nhất. Sự quan tâm của Trường khiến tôi nghĩ anh là người tốt. Tôi nhận lời yêu anh.
Tôi cảm thấy Trường là người Ok986 vip Thiên đường trò chơi tuyệt vời. Đi bên anh, tôi cảm thấy mình yếu đuối vô cùng. Anh thực sự đã trở thành chỗ dựa của tôi và tôi hoàn toàn bị anh chinh phục. Chúng tôi yêu nhau được nửa năm, tôi giục Trường lên thăm bố mẹ tôi ở Sơn La thì anh toàn kiếm cớ bận để thoái thác. Tôi bàn đến chuyện cưới hỏi thì cũng bị anh gạt đi. Anh nói rằng thị trường nhà đất đang kém quá, không bán được để trả Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức. Anh đang đau đầu xử lý nên không có tâm trí nào cả.
Tôi bắt đầu thấy anh có những biểu hiện khác lạ mỗi lần tôi nói đến chuyện tượng lai. Đã có lần tôi thử vẽ ra cảnh tôi sẽ sinh 2 đứa con, một trai, một gái, tôi hỏi anh muốn đặt tên gì thì Trường chỉ ậm ừ: "Em muốn đặt tên gì cũng được, anh nhường em quyết định chuyện đó". Khi tôi mua một mảnh lụa may áo dài định bụng tặng mẹ anh. Nhưng khi hỏi anh có thể thu xếp về quê anh ở
Sự nghi ngờ mỗi lúc một tăng lên, cho đến một lần Trường thông báo tôi phải tìm nơi ở khác vì căn hộ đó anh phải bán để lấy tiền trả nợ Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức. Anh đã thuê sẵn cho tôi một nơi trọ và đã đóng tiền trước 3 tháng.
Một tuần sau thì Trường biến mất, số điện thoại của anh cũng tắt, tôi không thể nào liên lạc được. Tôi biết là mình đã bị lừa tình. Đau đớn, uất ức, tôi suy ngẫm lại và đinh ninh rằng mình bị Thanh chơi đểu. Có lẽ là do không yêu được tôi nên Thanh đã trả thù tôi bằng cách này. Tôi sẽ nghĩ cách trả thù lại Thanh. Tôi sẽ phải làm bằng được.
Thanh thì vẫn tỏ ra không hề hay biết, thỉnh thoảng anh còn mời tôi đi uống nước. Tôi vẫn nhận lời và tận dụng mọi thông tin để tính kế cho con người hèn hạ này một bài học.
Một lần anh nhận được tập tài liệu quan trọng, tôi liền gọi anh xuống quán cà phê có việc quan trọng. Khi anh vừa ra cầu thang, tôi lẻn vào phòng của anh và lấy cắp tập tài liệu. Một sự uất ức chợt trào lên, tôi tống cả tập tài liệu đó vào máy hủy mà không hề run tay.
Tôi ra quán cà phê gặp Thanh với nét mặt buồn thảm. Tôi thông báo tin Trường đã "biến mất" cho Thanh nghe. Tôi hỏi về mối quan hệ giữa Trường và Thanh thì anh nói là quen nhau qua một người bạn. Thấy Trường có vẻ giỏi làm ăn, phù hợp với yêu cầu của tôi nên Thanh giới thiệu cho tôi. Anh tỏ ra rất thảng thốt và hứa với tôi sẽ điều tra nguyên do của chuyện này giúp tôi.
Một tuần sau, Thanh hẹn gặp tôi. Anh buồn buồn báo rằng anh sẽ phải nghỉ việc. Sếp nghi ngờ Thanh tiết lộ thông tin về chiến lược OK9 thể thao xanh chín cho công ty khác. Anh cũng nói rằng Trường đã bị thua lỗ trong việc OK9 thể thao xanh chín và phải bán nhà trốn nợ. Hiện giờ gia đình Trường cũng không biết anh ta đang ở đâu.
Một tháng sau, tôi cũng bị sếp gọi lên thông báo cho thôi việc. Một người đã thấy tôi hủy tập tài liệu và đã báo với sếp. Tôi đã thanh minh đó là tài liệu riêng nhưng sếp chỉ cười, ông ta nói rằng Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP hiện giờ tôi làm không phù hợp.
Đến lúc này thì tôi và Thanh đã cùng chung một số phận. Tất cả là lỗi tại tôi, có lẽ Thanh cũng có ý muốn giúp tôi thật và việc Trường bỏ tôi là bất khả kháng. Nhưng qua đó, tôi hiểu ra rằng Trường không yêu tôi thật lòng. Cho dù anh có vỡ nợ thật, nhưng nếu yêu tôi thì anh ta sợ gì mà không gọi cho tôi một cuộc điện thoại.
Chán nản đến tuyệt vọng, tôi chỉ muốn có một người bạn để tâm sự và người đó chỉ có thể là Thanh. Nhưng cứ tưởng tượng ra ánh mắt Thanh nhìn thẳng vào tôi xoi mói thì tôi lại sợ. Tôi nhắn tin xin lỗi Thanh nhưng không dám nói lý do xin lỗi vì việc gì.
Tôi đi phỏng vấn xin việc và tình cờ lại gặp Thanh ở đó. Mấy hôm sau, Thanh báo tin đã được tuyển dụng và tôi là sự lựa chọn thứ 2 sau Thanh. Anh nói rằng anh sẽ không vào công ty đó để tôi được nhận vào làm. Với khả năng như của anh, xin việc là điều không khó.
Tại sao Thanh lại cao thượng với tôi như vậy. Tôi ước gì mình cứ hiểu lầm anh là kẻ đê hèn. Như vậy lòng tôi sẽ bớt cắn rứt. Bây giờ tôi lại thấy thương anh quá, nếu không muốn nói là tôi yêu anh.
Đến lúc này tôi mới hiểu tình yêu là như thế nào. Tối hôm đó, cô đơn nằm một mình trong căn phòng trống, tôi chỉ muốn ước gì có Thanh ở bên cạnh. Tôi sẽ thú tội với anh, tôi chỉ muốn được gục đầu vào ngực anh mà khóc thật nhiều cho vơi đi những u uất trong lòng. Ước gì Thanh có một căn nhà riêng để có thể đón bố mẹ tôi về ở cùng. Ước gì tôi không phải là con một để có thể yêu mà không cần suy tính. Có lẽ tôi đã quá tính toán trong tình yêu. Nhưng không còn cách nào khác, tôi đã quá yêu cuộc sống ở Thủ đô mất rồi, tôi không thể về quê lập nghiệp. Đã đâm lao thì phải theo lao, cho dù phải đau đớn, tôi vẫn cứ phải đi tìm người Ok986 vip Thiên đường trò chơi thành đạt khác để thực hiện mục đích của mình. Sự toan tính đã biến tôi thành một người phụ nữ độc ác, độc ác với Thanh, với chính cả bản thân mình. Nhưng biết làm sao bây giờ? Ngàn lần xin lỗi Thanh, tôi phải đi tìm người Ok986 vip Thiên đường trò chơi khác