1. Hồi Vũ Như Thành còn khoác áo Ninh Bình, có một giai đoạn cả đội Ninh Bình… ngớ người, không hiểu Vũ Như Thành đi đâu. Người thì bảo Như Thành mất tích vì chán cảnh bóng đá xìu xìu ển ển ở Ninh Bình, lại có người bảo Như Thành nợ to quá nên phải… trốn.
Rốt cuộc thì sau một thời gian mất tích, Thành cũng quay về đội, nhưng riêng chuyện “vì sao Thành mất tích?” vẫn là chuyện tế nhị mà cả phía Vũ Như Thành lẫn phía Ninh Bình đều không đả động tới. Chỉ biết rằng sau vụ đó không lâu thì hình ảnh Vũ Như Thành ở Ninh Bình đã xuống trầm trọng và sang mùa giải này thì Thành đã từ giã Ninh Bình để đầu quân cho Hải Phòng.
Đã có rất nhiều kỳ vọng về việc “một đoạn đời mới, thật sự mới…” sẽ đến với Như Thành trong màu áo Hải Phòng. Nhưng nghiệt ở chỗ ngay trong trận đấu chính thức đầu tiên của Hải Phòng ở V.League năm nay, trận quyết đấu với Sông Lam Nghệ An trên sân Vinh, Như Thành đã chơi không đúng sức mình, và lập tức bị HLV Hoàng Anh Tuấn “đầy” trên ghế dự bị.
Đến trận gặp Hoàng Anh Gia Lai, khi Hải Phòng lủng củng lực lượng, Như Thành mới được vào sân trở lại, và sau đó tiếp tục xuất hiện trong các trận đấu với Đồng Nai và Đồng Tâm Long An. Song ở cả hai trận đấu với hai đối thủ bị liệt vào hạng “dưới kèo”, Như Thành đều mắc những sai sót chết người, khiến Hải Phòng thua những bàn không đáng có.
Nhìn những sai sót như thế, chính HLV Hoàng Anh Tuấn – người trước đó luôn rất thận trọng trong những phát biểu về Như Thành cũng phải bực bội thốt lên: “Tôi thấy bất an với cách thi đấu của cậu ta…”.
Hai trận đấu gần nhất của Hải Phòng, Như Thành bị gạch tên – có thể nó đơn thuần xuất hiện từ sự “bất an” của ông Hoàng Anh Tuấn, chứ không vì những lý do này nọ ngoài chuyên môn như dư luận nghi ngờ. Nhưng bất luận vì lý do gì thì rõ ràng những điều đang diễn ra với Như Thành cũng là không thể ảm đạm, bết bát hơn.
2. Từ chuyện Như Thành lại sực nhớ tới chuyện Huy Hoàng ở Sông Lam. Khỏi nói ai cũng biết, trong màu áo Sông Lam, Huy Hoàng không chỉ được nhìn nhận như một truyền nhân thứ thiệt của HLV trưởng Nguyễn Hữu Thắng ở góc độ chuyên môn, mà còn được nhìn nhận như một thủ lĩnh – một người đàn anh đúng nghĩa đối với các cầu thủ trẻ trong các ứng xử trong và ngoài sân cỏ.
Với tầm ảnh hưởng lớn lao như vậy, Huy Hoàng đã được quy hoạch vào ghế… HLV phó của Sông Lam, và người ta bảo cứ với đà này, không loại trừ khả năng, vào một ngày đẹp trời nào đó Huy Hoàng sẽ chính thức dẫn dắt Sông Lam như người đàn anh Hữu Thắng bây giờ.
Ấy thế mà đùng một cái, thông tin Huy Hoàng rời Sông Lam về khoác áo Cần Thơ đá giải hạng Nhất – một giải đấu không xứng đáng với tầm vóc và đẳng cấp của Hoàng đã được phía Sông Lam loan báo. Tại sao vậy? Tại Hoàng đã sa sút quá nhiều ở góc độ chuyên môn chăng?
Đúng là có chuyện đó, bởi gánh nặng tuổi tác cộng một nền tảng thể lực suy giảm đã khiến Huy Hoàng không còn duy trì được “cái đầu lạnh” cùng như pha băng người cắt bóng mang rõ chất Sông Lam như trước nữa. Nhưng theo những người hiểu Huy Hoàng và hiểu Sông Lam, thì đấy mới chỉ là lý do bề nổi. Cái chính là sau vụ “say rượu” rồi múa may, uốn éo trên đường phố Thanh Hóa 1 năm về trước… uy tín của Huy Hoàng đã xuống trầm trọng.
Nhìn những hình ảnh múa máy như “phê thuốc” (dù sau đó phía Sông Lam xác minh chỉ là “say rượu”) của Huy Hoàng lúc ấy, chính một lãnh đội Sông Lam phải đau đớn đặt ra câu hỏi: Để cậu ấy ở đội, liệu các cầu thủ khác có bị ảnh hưởng tiêu cực gì không?
3. Huy Hoàng và Như Thành đã có thời được nhìn nhận là những trung vệ xưa nay hiếm của bóng đá Việt Nam. Huy Hoàng và Như Thành cũng từng nhiều lần kết hợp với nhau để hình thành một hệ thống phòng ngự rất khó công phá của ĐTVN dưới thời cựu thầy Alfred Reidl. Và người ta đã từng hy vọng những cầu thủ đẳng cấp như cặp bài này rồi sẽ có một sự nghiệp đẳng cấp cho tương xứng.
Thế mà bây giờ, trong đoạn cuối sự nghiệp của mình, nếu Như Thành thường xuyên “mất tích” trong các trận đấu của Hải Phòng tại V.League thì Huy Hoàng thậm chí đã bị “đầy” khỏi V.League để xuống chơi hạng Nhất. Các trung vệ trẻ của BĐVN từng nhìn “anh Thành, anh Hoàng…” như những điển hình tích cực về chuyên môn liệu bây giờ có nhìn “anh Thành, anh Hoàng” như một điển hình tiêu cực về số phận hay không?
Và nếu quả đúng “tụi nhỏ” nhìn như vậy, không hiểu hai trung vệ thuộc hàng “của hiếm” của nền bóng đá này, liệu có đau không?