Vậy mà không! Trước một Navibank Sài Gòn được liệt vào dạng yếu nhất V.League, binh đoàn HN.T&T với gần như nguyên vẹn các hảo thủ lại chơi một thứ bóng đá nặng nề, nhợt nhạt như gà mắc tóc. Thứ bóng đá mà ở đấy, chính Navibank Sài Gòn mới là người làm chủ cuộc chơi, và tạo ra được nhiều pha bắn phá nguy hiểm. Ngay cả khi HLV Phan Thanh Hùng chấp nhận đội mưa rồi gào thét đến khản cổ thì cái thứ bóng đá "gà mắc tóc" của đội chủ nhà cũng chẳng vì thế mà khá khẩm hơn.
Nhưng mặc! Tiếng còi tan trận vang lên, và tỷ số 0-0 được giữ nguyên thì HN.T&T vẫn cứ lên vua. Và thế là người ta vẫn cứ nhao xuống sân ăn mừng. Nhưng "người ta" là ai? Là những khán giả hâm mộ bóng đá Thủ đô chân chính? Là những cựu cầu thủ, cựu HLV bóng đá Thủ đô đã ngồi trên khán đài xem trận đấu từ đầu tới cuối? Không! Người ta ở đây là một nhóm nhỏ những CĐV của đội, cộng hưởng với một nhóm nhỏ những con người thân thiết với Tập đoàn T&T. Song thực tế thì sự cộng hưởng của những nhóm rất nhỏ ấy không thể che đi khoảng trống mênh mông của một cái SVĐ có sức chứa chưa tới 3 vạn con người...
Thành thử nhìn "ông vua" HN.T&T chính thức lên "vua" sau một trận đấu nhạt và một màn đăng quang nhạt, có rất nhiều người chợt nhớ lại những màn đăng quang trước đây của bóng đá Thủ đô.
Bác Nguyễn Xuân Hinh - phát ngôn viên của SVĐ Hàng Đẫy tâm sự: "Mình nhớ là năm 1984, khi OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á Hà Nội của lứa Nguyễn Văn Nhã, Từ Như Hiển… VĐQG thì cả SVĐ như muốn nổ tung. Trận đấu kết thúc rất lâu mà khán giả vẫn cứ nán lại sân ăn mừng, không muốn ra về, chứ không rút nhanh như trận đấu hôm nay". Nếu ký ức 1984 là xa vời quá thì người ta có thể nhớ về một ký ức gần hơn: ký ức 1998. Cái ký ức về một sân Hàng Đẫy và một con đường Trịnh Hoài Đức chật ních người chào mừng chức VĐQG của Thể Công.
Hôm qua, rõ ràng là V.League đã tôn vinh một ông "vua" mới. Và hôm qua rõ ràng là người ta có một niềm vui, vui mừng thấy bản đồ bóng đá Việt