Tại sao lại sợ như vậy? Tại vì, năm em 4 tuổi, đứa em thứ hai của em đã ngã cây sung mà chết, khiến em nghĩ rằng tử thần luôn hiện hình ở cây sung. Năm em 5 tuổi lại đến lượt đứa em thứ ba của em vì nghịch ngợm nên ngã vào nồi cháo lòng đang sôi sùng sục mà chết, khiến em nghĩ rằng tử thần luôn hiện hình trong nồi cháo lòng. Thế là từ đó, em đã tránh xa cây sung, tránh xa cháo lòng. Nhưng hỡi ôi, đến năm 8 tuổi thì thằng em út nhà em lại bị một đứa bạn ngổ ngáo cầm gạch ném vỡ đầu mà chết. Lần ấy em đã đau khổ viết vào nhật ký của mình: Bây giờ, tử thần còn có mặt trong cả những viên gạch nữa.
Tuổi thơ của em cứ lớn lên với những hình hài tử thần hiện rõ mồn một trong từng giai đoạn như vậy đấy!
Nhưng tử thần à, đến nước ấy rồi mà tử thần cũng đâu có buông tha em. Bởi năm em 18 tuổi, con bạn thân nhất của em đã bị ôtô đâm chết. Năm em 19 tuổi, đến lượt thằng bạn thân nhất của em bị xe máy đâm chết. Kể từ đó, em đã tránh xa tử thần bằng cách quyết định không đi ôtô, không đi xe máy, mà luôn trung thành với xe đạp. Thế nhưng năm em 21 tuổi, khi ông nội em đi xe đạp mà cũng bị ngã xuống cống, sau đó chấn thương sọ não qua đời thì đến xe đạp em cũng không đi nữa. Vì vậy, dù nhà em cách chỗ làm tới 5km nhưng sáng nào em cũng dậy sớm cuốc bộ đi làm, và dù thằng bồ cũ của em bị đau cột sống, không muốn đi bộ, nhưng vẫn phải tay trong tay đi bộ với em.
À, mà tử thần có biết, ngoài việc tránh xa những nơi chốn tử thần hiển hiện thì một biện pháp hữu hiệu khác để em khắc chế nỗi sợ tử thần là gì không? Là yêu - tử thần ạ.
Em đã nghĩ rằng đối tượng tương phản với tử thần phải là thần tình ái. Thế nên cứ nép mình phía sau đôi cánh mơ màng của thần tình ái, cứ yêu hết người nọ tới người kia - và yêu một cách chân thành, không vụ lợi là cuộc đời em sẽ được bình yên, thân xác em sẽ được an toàn và tâm hồn em sẽ véo von, hạnh phúc.
Nhưng tử thần ơi, tuần vừa rồi đọc báo, thấy một số lượng kỷ lục những vụ người tình giết nhau thì thật sự là em lo quá. Mà nếu giết nhau vì hận, vì ghen đã đành, đằng này, phần lớn những vụ giết nhân tình nhân ngãi đều đến từ một lý do lãng xẹt: giết để cướp tiền.
Chao ôi, mấy thằng thèm tiền ấy không đi hành hung người lạ, mà lại quay về, giết chính người yêu của mình thì đúng là hèn hạ quá. Ở đời, em căm thù những thằng hèn. Nhưng ngặt một nỗi, khi yêu mình thì tất cả bọn chúng đều tỏ ra ga lăng, cao thượng, chứ đâu có bộc lộ cái bản chất hèn hạ ấy. Thế nên khi chúng ra tay thì người yêu của chúng mới sững sờ, trở tay không kịp. Ôi, nếu một trong cái tập hợp những tình cũ của em cũng đột nhiên quay lại, giả vờ thương nhớ em rồi giết em, cướp đồ đạc của em thì sao đây?
Đến nước này có lẽ em phải nhất nhất đoạn tuyệt với những tên bồ cũ mất thôi. À, nhưng với một người ham yêu như em thì bồ mới bây giờ đến một ngày nào đó cũng trở thành bồ cũ. Vậy chẳng nhẽ, bây giờ em phải chạy trốn tử thần bằng cách không yêu đương gì nữa?
Trong trí não em, tử thần đã hiện hình ở cành sung, ở nồi cháo lòng, ở viên gạch, cái ôtô, xe máy, rồi xe đạp, khiến em bao năm nay đã tránh xa tất cả những thứ ấy, để chỉ nương tựa vào tình yêu. Thế nhưng bây giờ tử thần lại bỗng hiển hiện dữ dội ở tình yêu - cái nơi chốn tưởng như an toàn nhất thì đúng là nghiệt ngã đời em quá. Tử thần ơi, đã đến nước này có lẽ em sẽ "dĩ độc trị độc" bằng cách không yêu mấy thằng Ok986 vip Thiên đường trò chơi tầm thường nữa, mà yêu chính tử thần.
Bởi có lẽ yêu tử thần là biện pháp duy nhất giúp mình không bị tử thần gọi tên.
Tử thần ơi, chúng mình yêu nhau nhé!?
Trịnh Phan Phan
Ngày sợ, tháng yêu, năm tử thần