Tại vì cái quán trà chanh vốn cho nàng thu nhập không dưới 3 triệu một ngày (nghĩa là không dưới 90 triệu một tháng) bỗng ế đau ế đớn. Giới trẻ Hà Nội một năm trở lại đây bỗng đua nhau uống trà chanh, nhưng một tuần trở lại đây thì lại đua nhau… cạch mặt trà chanh, khiến cho những người kiếm bội tiền từ trà chanh như nàng không thể không đau khổ. Trong cơn đau tột cùng, trong những giọt nước mắt thút thít, trong những tiếng kêu rên sầu khổ, nàng cứ thế mà chửi cái đài truyền hình nổi tiếng kia. Bởi theo nàng, nếu đài truyền hình ấy không đăng cái phóng sự chết tiệt về công nghệ làm chè từ… bùn và phân đang rất thịnh hành ở nước ta hiện nay thì quán trà chanh của nàng đâu tới mức ế xưng ế xỉa như bây giờ.
Đang trên con đường trở thành "tỉ phú trà chanh", chẳng nhẽ lại chấp nhận cảnh mất sạch sành sanh như thế? Không, nàng quyết không chịu mất! Vậy nên sau khi khóc lóc ỉ ôi, nàng vẫn đủ tỉnh táo để hỏi tôi một câu như những lần khó khăn nàng vẫn hỏi: Anh nghĩ cách cứu em đi!
Và thế là tôi nghĩ. Đầu tiên, tôi nhớ lại cơn suy thoái nước mía diễn ra vài năm trước. Hồi ấy, nước mía cũng lên cơn sốt ghê gớm như trà chanh vừa rồi, thế nhưng khi hàng loạt tờ báo tố cáo sự bẩn thỉu trong công nghệ làm nước mía, rồi lại tố cáo một lượng đường hóa học khủng khiếp có trong mỗi cốc nước mía, khiến người ta có nguy cơ bị tiểu đường chỉ sau khi uống độ dăm ba cốc thì cả một phong trào tẩy chay nước mía đã diễn ra. Phong trào ấy những tưởng sẽ khiến cho nước mía mãi mãi đi vào quên lãng. Vậy mà một ngày nọ, khi người ta nghĩ ra cái loại "nước mía siêu sạch" thì chao ôi, nước mía lại đông vui như hồi nào. Mà ngẫm ra, trong thời đại của rất nhiều thứ Ok 9 được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP bẩn thỉu này thì chẳng riêng gì nước mía, tất cả những thứ được gắn vào hai chữ "siêu sạch", từ "rau muống siêu sạch", "thịt lợn siêu sạch" cho đến "bún đậu mắm tôm siêu sạch" đều được tiêu thụ ầm ầm.
Với mạch tư duy như thế, tôi đề nghị ngay với nàng: "Em hãy bán một loại… trà chanh siêu sạch". Nàng tức thì hoan hô, khen tôi thông minh. Thế nhưng vừa hoan hô xong, nàng đột nhiên dịu giọng: "Nhưng anh à, cả một Ok9 cab trò chơi casino phổ biến đang bức xúc cực độ với chè làm từ bùn và phân mà mình lại quảng cáo là "trà chanh siêu sạch" thì chắc chắn là thiên hạ sẽ bảo mình lừa đảo. Lúc ấy, thay vì đến quán mình, người ta sẽ cầm gạch, ném vỡ mặt mình cũng nên".
Ừ nhỉ, nàng có lý! Tôi liền đề xuất với nàng chiêu khác: Vậy thay vì quảng cáo là "trà chanh siêu sạch", mình thừa nhận luôn đấy là loại trà chanh được làm từ… phân như bao nhiêu loại chè khác đang có trên thị trường. Nhưng mình lại mở ngoặc nói rõ, đấy là loại phân siêu sạch. Làm như thế sẽ chứng tỏ được mình là người bán hàng trung thực, lại là người bán hàng rất có lương tâm. Với đề xuất này thì nàng tấm tắc lắm. Nàng không khóc nữa, mà bất thình thốt lên: "Trà chanh phân lân, nhưng phân lân siêu sạch - hay, hay quá anh ơi".
Vấn đề là trên đời này có thứ phân lân siêu sạch thật không? Nàng không biết. Tôi cũng không biết. Vậy nên tôi viết bức thư này, thiết tha gửi tới những nhà sản xuất… phân lân. Xin các ông, các bà hãy lên truyền hình nói rõ là đích thị có một loại phân lân siêu sạch, và vì thế, đích thị có một loại chè làm từ… phân lân siêu sạch. Chỉ cần các ông các bà nói thế là quán "trà chanh phân lân siêu sạch" của nàng sẽ đông khách ngay thôi.
Hỡi những nhà sản xuất phân lân, xin hãy nói giùm nàng một tiếng!
Trịnh Phan Phan
Ngày phân lân, tháng bần thần, năm lận đận