Giọt buồn...

Con viết thay nhang thắp tặng vong hồn Cha.

Năm mươi mấy năm thấm giọt mồ côi
Giọt thánh thót tạc nỗi buồn thành núi
Nỗi nhớ theo năm tháng cặm cụi
Hắt hiu, choạng vạng, gian nan

Đàn chim chiều tìm về tổ ríu ran 
Mẹ cõng anh trên lưng áo bạc
Và tay dắt hai thằng em bé nhỏ
Đấu gạo nghiêng con chim nhặt còn vơi 

Ngước mắt lên xa thẳm trời ơi!
Buồn đè nặng đôi vai gầy của mẹ
Và gậm nhấm những tâm hồn thơ bé
Mắt nhòa in ngấn lệ thời gian
Ngày ấy cha đi, tháng Hai dài hơn tất cả
Nặng trĩu bờ mi, rũ tàu nón lá
Cà trổ hoa khóc tím vườn nhà
Xuân khe khẽ sưởi se lòng lạnh cóng 

Cũng từ đấy mẹ dạy ngăn giông vượt sóng
Sống phi thường nuôi chí để thành công 
Dẫu đau đớn đừng bao giờ tuyệt vọng
Đừng quên tháng Hai làm mất cha mình 

Tháng Hai ơi cha đi mãi vô hình
Nhớ mái nhà đơn sơ, hương thắp...
Tuổi ngoài chín mươi, bậc thềm cao thấp
Mắt âu buồn nhắc về giỗ bố nghe con!                    

                    Đại Điền, ngày 26/1/2013

Các tin khác