1.Từ thị trấn
Với những tiết học sáng tạo, thầy Sơn đã thu hút được các em chăm chỉ đến lớp.
Tôi được Hường giới thiệu với thầy Sơn - người gắn bó lâu năm ở Nậm Sài, chứng kiến những đổi thay và những tồn tại hạn chế của Nậm Sài. Tôi ngỏ ý muốn cùng một số giáo viên đến tận thôn bản thăm học trò. Thầy Bùi Huy Sơn bảo: "Đi cùng tôi vận động học trò đến lớp nhé". Tôi đồng ý. Sau nửa giờ đi bộ, chúng tôi đến thôn Nậm Sang, là thôn của người Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Xa Phó, gặp một trong rất nhiều gia đình "không yêu nổi cái chữ", chẳng quan tâm đến con cái. Người bố trong gia đình chỉ suốt ngày uống rượu, còn cậu học trò cả ngày la cà dưới suối. Khi chúng tôi đến, người bố vẫn đang mơ màng, lè nhè trước vợ con.
Những người trong thôn thấy chúng tôi đến, tò mò kéo về nhà người cha đang uống rượu kia xem sự tình. Sau rồi thầy Sơn hỏi tất cả: "Các ông bà có muốn thay đổi cảnh này không? Vậy thì phải cho con cái học, đừng ích kỷ uống rượu, chỉ biết mình. Phải thương con cái chứ". Ai cũng gật đầu, có vẻ nghe ra. Thầy Sơn ghé tai nói với tôi: "Vận động cũng phải có cách, tùy người mà hành xử. Dân ở đây không ai dám bật lại giáo viên đâu. Nói phải củ cải cũng nghe. Quan trọng là Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 thuyết phục như thế nào".
Nậm Sang sống tự cung tự cấp, quanh năm suốt tháng có người chẳng tiêu đến tiền. Trẻ em lớn lên một tí là phải nghỉ học ở nhà trông em, lớn lên tí nữa thì đi OK9 đã banh gia đình. Nếu không có sự nhiệt tình của thầy cô cắm bản, thì sẽ có nhiều em không bao giờ biết chữ. Cuối chiều hôm đó, trưởng thôn - anh Như Ba - người nói tiếng Kinh còn chưa sõi vận động dân bản, tụ tập những người hát giỏi, múa giỏi tiếp đãi chúng tôi và hứa cho con cái theo học tử tế.
2.Thầy giáo Bùi Huy Sơn quê gốc ở Hà Nam, được sinh ra tại thị trấn Sa Pa đã gắn bó với vùng sâu của huyện là xã Nậm Sài suốt 13 năm qua. Anh Sơn bảo rằng, để dạy học trò vùng cao cho tốt thì phải biết "ngoại ngữ". Tức là ngôn ngữ của Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 mà mình định dạy học trò. Nếu thầy nói trò không hiểu, hoặc trò thưa thầy cũng lắc đầu thì rào cản về ngôn ngữ xảy ra, sẽ rất khó Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9. Anh Sơn đã phải cày cục học đến 3 "ngoại ngữ" là tiếng Dao, tiếng Xa Phó, tiếng Mông.
"Từ năm 1996, tôi xung phong đi dạy ở Suối Thầu (Sa Pa), phải đi bộ từ thị trấn xuống đó mất 15 cây số. Sau rồi tôi gắn bó với Nậm Sài và giờ lấy vợ, sinh con ở đây. Giờ gắn bó với bà con, với trường lớp cũng quen và yêu mảnh đất này rồi. Các già làng vẫn nói với tôi: Thầy giáo ở dân thương, đi dân nhớ" - Anh Sơn tâm sự.
13 năm, biết bao nhiêu nỗi niềm, nỗi vất vả, nhưng mỗi khi có ai động đến điều đó, anh lại tỏ ra như chẳng có chuyện gì. Anh bảo rằng, học trò vùng cao vất vả, hơn nữa do tập quán, trình độ dân trí nên nhiều người chẳng quan tâm đến việc học hành cho con. Trẻ em thì vừa ngại đường xa, lại thích vào rừng lấy măng, ra suối bắt cá, chẳng thích cái chữ vừa bé vừa khó nhớ. Cứ đi chơi cho sướng, lớn lên tí chút thì dựng vợ gả chồng, đẻ con rồi làm lụng. Với anh, vì niềm đam mê và cũng nhận thấy trách nhiệm của một thầy giáo cắm bản vùng cao như mình, nên đã nhiệt tình, tận tâm tận lực dạy cho các em. Anh luôn nghĩ ra những trò chơi sáng tạo để tổ chức cho các em vào mỗi giờ ra chơi, làm cho các em cảm thấy yêu trường lớp, mến thầy và say sưa với con chữ. Nhờ biết tiếng Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, nên anh Sơn dễ dàng chia sẻ, tâm sự với các em, giúp nhiều em yêu cái chữ hơn.
Vợ anh Sơn là chị Vũ Thị Dương - giáo viên mầm non, người cũng gần 10 năm gắn bó ở bản xa, chăm cho những mầm non của Nậm Sài. Ở những lớp này, rất khó duy trì sĩ số vì các em còn nhỏ, bố mẹ học sinh vẫn nặng tâm lý đưa con cái đến trường. Việc vận động phụ huynh đưa các em nhỏ đến lớp sẽ khó khăn gấp đôi.
Với cô giáo trẻ Vũ Thị Hường, sinh ra và lớn lên ở thành phố Lào Cai, thời gian dạy học ở Nậm Sài chưa nhiều, nhưng những tình cảm của dân bản với những người giáo viên như cô thì rất khăng khít. Hường bảo, bánh kẹo mua để dụ dỗ học trò đến lớp là một phần, phần khác phải dụ dỗ bằng tình thương và lòng nhiệt tình của những người làm Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP "gõ đầu trẻ". Trong lòng Hường lúc nào cũng hiện diện hình ảnh người đồng nghiệp của mình là thầy giáo hiệu phó Phạm Văn Độ, một lần phải tháo giầy, xắn quần đi "săn" học trò bỏ lớp đi chơi. Bản thân Hường không ít lần đi xuống thôn bản, nói chuyện với cha mẹ học sinh để động viên, dỗ con em họ đến lớp cho biết cái chữ.
Cô bảo, làm sao để dân và học sinh thấy cái sự học nó thật sự "mùi mẫn" thì hiệu quả sẽ rất cao. Vì "biết cái chữ rất có lợi, sẽ kiếm được tiền, làm được nhiều việc và có khả năng làm cán bộ". Điều này thật trái ngược, nếu ở dưới xuôi, học sinh không đến lớp sẽ bị đuổi học. Còn ở vùng sâu vùng xa là vậy, thầy cô giáo lúc nào cũng mong học trò mình đến lớp đầy đủ. Vì chỉ cần vài em bỏ học là lớp vắng hoe.
3.Ở Nậm Sài ít ngày, nhưng tôi hiểu được Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP của những người thầy nơi đây. Họ đang từng ngày, cùng với Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K xã Nậm Sài, mang ánh sáng văn hóa về trải trên những triền đồi, những bản làng xa xa. Cái khó của những người thầy cô ở Nậm Sài, là phải đối mặt với những khó khăn khách quan. Bản Nậm Nhìu, Nậm Ngấn thì xa xôi. Lại có Nậm Kén, Nậm Sang hoàn toàn là người Xa Phó. Bản thân người Nậm Kén mới di cư từ vùng sạt lở về gần trung tâm xã, nên việc học hành của họ bị chểnh mảng nhiều năm liền. Khắc phục tình trạng bỏ học, lười học, trốn lớp lại đè nặng lên vai những người thầy giáo Nậm Sài. Tạm biệt họ, trong tôi có một hình ảnh đẹp và niềm cảm phục về những thầy cô giáo ở Nậm Sài