Với 30 điểm tròn trịa và đang ngạo nghễ đứng ở top 5 V.League, thật ra chỉ cần 1, 2 trận thắng liên tục nữa là XM.HP hoàn toàn có khả năng vọt lên những vị trí đầu. Mà rõ ràng là năm nay, người Hải Phòng vào cuộc với tư tưởng phải có "vị trí đầu". Thế nên hàng loạt những cuộc cải tổ, từ nội binh đến ngoại binh mới rầm rộ diễn ra. Thế nhưng bây giờ, nói đến chuyện Hải Phòng thắng 3, 4 trận liên tiếp thì không ít người đã mỉm cười.
Họ mỉm cười là bởi, phong độ của đội bóng đất Cảng từ đầu V.League tới giờ luôn đánh đu với một sợi dây thất thường, khó hiểu. Cái sợi dây mà ở đây cứ khi nào được đá ở sân nhà Lạch Tray, là đội bóng là chơi rất hay, rất bốc, nhưng cứ khi phải xa sân Lạch Tray thì một Hải Phòng được cho là "mạnh mẽ không thua ai" rốt cuộc lại bị bắt nạt một cách dễ dàng đến không tin nổi. Ở đây, có một sự tương phản lớn giữa "Hải Phòng ở sân Lạch Tray" với "Hải Phòng ở ngoài sân Lạch Tray", và chính cái sự tương phản ấy đã góp phần tạo ra sợi dây thất thường về phong độ như đã nói.
Song đấy mới chỉ là một mặt của vấn đề, và là cái mặt dễ thấy, dễ nhận biết. Còn có một mặt khác khó nhận biết khiến cho Hải Phòng chơi bóng một cách thất thường: Đó là nội bộ đội bóng này kể từ đầu V.League dường như chưa bao giờ yên ổn. Cầu thủ nội với cầu thủ ngoại, rồi cầu thủ ngoại với cầu thủ ngoại - cứ thế những mối liên hệ và kéo theo nó là những bất đồng trong đội bóng xuất hiện một cách chằng chéo. Và khi mà một số cầu thủ hàng "sao", điển hình như Leandro vi phạm nội quy, nhưng được lãnh đội dễ dàng cho qua thì hàng loạt những sự so đo, tỵ nạnh trong đội cứ nổ ra, và vì thế, những mâu thuẫn âm ỉ càng cháy lên dữ dội.
HLV Vương Tiến Dũng và bóng đá Hải Phòng có lẽ vẫn dang dở mãi một giấc mơ? (Ảnh: Quang Minh).
Nhưng đấy mới là ở phương diện cầu thủ. Ở phương diện HLV, những chuyện tế nhị cũng đã xảy ra khi HLV Vương Tiến Dũng đang là đương kim HLV trưởng nhưng người ta vẫn không ngại ngần mời ông Mai Đức Chung về làm GĐKT, và không khó để "ngửi" ra một sự thật: Nếu ông Chung về đó làm GĐKT thì ông chính là "phương án dự phòng", một khi ông Dũng bị thải loại. Nhưng ông Chung đã nói thẳng là ông không về để rồi có lúc lại trở thành kẻ "cướp nồi cơm" của người bạn Vương Tiến Dũng, thế là người ta lập tức "gõ cửa nhà" ông Nguyễn Văn Thịnh. Lập tức, ông Thịnh về Hải Phòng với cương vị trợ lý cho ông Dũng.
Và bây giờ nếu có hỏi 10 người Hải Phòng thì chắc chắn cả 10 người đều chung một nhận định: Trong một trường hợp nào đó, nếu ông Dũng ra đi, thì ông Thịnh sẽ là người "nhiếp chính". Tất cả những điều đó làm cho ông Dũng vốn ít nói càng ngày càng ít nói, và càng khó hiểu. Dường như ông cảm nhận được rằng cái ghế của mình có thể mất bất cứ lúc nào, và những người trước đây luôn nói: "Chúng tôi tin tưởng cao độ ở anh" dường như sự thật lại không như vậy.
Hàng loạt những vấn đề ở cả phương diện "quân" lẫn "tướng" đã làm XM.HP không thể ra sân với tất cả 100% phong độ thật sự của mình. Và nếu không giải quyết được những vấn đề như vậy thì "giấc mơ xứ Cảng" sẽ mãi mãi là một giấc mơ hoang tưởng