Bốn năm trôi qua, giờ cả ba bô lão người ít nhất 60 tuổi, người nhiều nhất tuổi cũng chạm 80 đã là sinh viên năm cuối Khoa Luật OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao của Viện Đại học Mở. Có lẽ, cả ba cụ đều là những sinh viên có tuổi đời già nhất trên dải đất hình chữ S này.
Ngày đầu đi học bị tưởng nhầm là giáo sư
Ngày đầu đến lớp, nhiều bạn sinh viên cứ tưởng cụ Ân là giáo sư đến giảng dạy. Ai gặp cũng nói: "Em chào thầy ạ". Có người còn hỏi: "Cụ ơi cụ đi tìm ai thế". Lúc đó cụ Ân cười mủm mỉm: "Tôi đi tìm chữ". Và chỉ đến khi thầy giáo điểm danh, đến tên mình cụ Ân đáp "có" cả lớp mới ngỡ ngàng hiểu ra cái ông cụ với mái đầu tuyệt không còn một sợi tóc đen ấy chính là sinh viên.
Lão sinh viên Hoàng Ân sinh năm 1933, nguyên là kế toán trưởng Công ty Ngoại thương Hà Bắc thập niên 70, 80 thế kỷ trước. Hỏi cụ Ân vì lý do gì mà phải đợi cho tới khi tuổi đã gần kề miệng lỗ rồi mới đăng ký đi học thì cụ bảo: "Trước đó, tôi còn phải lo cho con cái ăn học rồi dựng vợ gả chồng. Đến giờ khi 10 đứa con của tôi đã yên bề gia thất, nói chung là đã thanh thản rồi thì tôi mới dám nghĩ đến chuyện học hành của riêng mình".
Tuy nhiên, con đường để đưa cụ Ân đến giảng đường đại học cũng là một cái duyên. Trước đó, cụ Ân có quen biết với cụ Nguyễn Văn Thành (74 tuổi, sống ngoài thành phố), nguyên là Trưởng phòng của Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Bắc Giang. Cụ Thành nghỉ hưu nên có nhiều thời gian rảnh rỗi. Tuy nhiên không giống như nhiều người già về hưu khác lấy việc đánh cờ, chè thuốc làm vui. Cụ Thành luôn muốn mình phải Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 gì đó thật có ích. Và ý định đi học để mở mang kiến thức được cụ Thành ấp ủ.
Dù mưa hay nắng cụ Thành và cụ Ân vẫn quyết tâm đến trường.
Nhìn người bạn già một cách trìu mến, cụ Thành kể cho chúng tôi hay: "Tôi nung nấu ý định đi học, sau đó vào nhà ông Ân nói cho ông ấy về dự định đó. Không ngờ ông Ân ủng hộ luôn. Ông ấy bảo ông ấy cũng muốn đi học cùng. Ban đầu ông Ân còn tưởng chúng tôi phải xuống tận Hà Nội học mà vẫn tán thành cơ mà. Nhưng tôi bảo, Viện Đại học Mở họ có cả cơ sở ở Bắc Giang nên không phải đi đâu xa. Sau đấy cụ Ân còn rủ cả ông Ngô Thế Hưng (60 tuổi) là người cùng thôn đi học cùng".
Hồi đầu biết chuyện ba lão già đi học đại học, nhiều người ủng hộ tinh thần hiếu học của các cụ nhưng cũng không ít kẻ dè bỉu, chê bai. Họ nói các cụ là dở hơi, lắm chuyện, không lo giữ sức khỏe, không lo an hưởng tuổi già mà lại bày đặt mấy cái chuyện học hành. Rồi có người còn ác khẩu bảo: "Liệu có còn sống được tới cái ngày lấy bằng hay không?".
Nhưng mặc kệ những khen chê, dị nghị của thiên hạ, các cụ bảo nhau đối với chuyện học hành thì không bao giờ là muộn.
Ngày khai giảng, nhà trường đã mời cụ Thành - là người đại diện cho nhóm cao tuổi nhất lên để phát biểu cảm tưởng. "Tôi cũng không nói gì nhiều đâu, chỉ xin phép đọc một bài thơ với nội dung thế này: …Công bằng dân chủ văn minh/ Ok9 cab trò chơi casino phổ biến tươi đẹp do mình do ta/ Thì không phân biệt trẻ già/ Đoàn kết học tập tạo đà vươn lên... Tôi vừa phát biểu dứt lời thì thầy hiệu trưởng chạy lên và nói: "Bác cho cháu xin bản thảo bài thơ này nhé. Hay quá!" - ông Thành tự hào chia sẻ.
Các lão sinh viên vẫn thường học nhóm cùng nhau.
Những lão sinh viên chăm chỉ
Thấm thoắt đã gần 4 năm trôi qua, giờ cả ba ông đều đã là sinh viên năm cuối Khoa Luật OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao của Viện Đại học Mở. Bốn năm là biết bao ngày cắp sách tới giảng đường ấy thế mà cụ Ân - người già nhất trong nhóm cũng mới chỉ nghỉ có 4 buổi vì lý do sức khỏe. Ông Thành chỉ nghỉ duy nhất một buổi lên lớp bởi bận việc không thể đừng được. "Em út" trong nhóm là ông Hưng thì nhất định không nghỉ một buổi nào bất kể trời mưa hay nắng.
Chúng tôi đùa hỏi các cụ rằng "Các lão sinh viên đã từng phải thi lại lần nào chưa?" thì cụ Thành và cụ Ân nhìn nhau cười tủm tỉm: "Sinh viên mà, cũng phải thi lại chứ. Ông Ân tai còn hơi nghễnh ngãng nên phải thi lại nhiều hơn tôi" - ông Thành nói. Hôm chúng tôi đến thì cụ Thành đang đến nhà cụ Ân học nhóm. Hôm đó vì mắc việc đột xuất nên ông Hưng không đến học cùng với hai bạn của mình được.
Chuyện cụ Thành và ông Hưng rủ nhau đến nhà cụ Ân học nhóm là chuyện xảy ra như cơm bữa. Các lão sinh viên chăm chỉ học và rất chịu khó bàn luận. Vào những kỳ thi các cụ đôi khi cũng phải chong đèn tham khảo tài liệu cả đêm. Với cụ Ân thì "học là niềm vui cô chú ạ. Mình già rồi nhiều khi mất ngủ, một đêm cũng chỉ ngủ được vài ba tiếng. Những lúc ấy mà không có sách thì đêm dài lắm!".
Khi biết cụ Ân quyết định đi học, một người bạn đã quyết định tặng cho cụ chiếc xe chaly để làm phương tiện đưa cụ đến trường. Trường cách nhà cụ cũng tới chục cây số. Ban đầu ba lão sinh viên mỗi người một "ngựa" đến trường. Sau thấy cụ Ân di chuyển khó khăn nên cụ Thành đã gợi ý để cụ Ân phóng em chaly ra nhà mình ở ngoài phố sau đó để đấy rồi cụ Thành sẽ chở cụ Ân đến trường.
Có hôm gặp phải trời mưa gió, xe của cụ Thành loạng choạng rồi đổ xuống đường. Hai cụ bô lão cũng bị đổ theo. Người ướt, chân lại bị đau nhưng các cụ vẫn động viên nhau "chỉ được tiến chứ không được lùi" vì hôm đó là ngày thi. Một lần khác, cũng trên đường đến trường chẳng may xe của ông Hưng bị thủng săm, tìm mãi chả thấy quán sửa xe ven đường, thế là các cụ quyết định cùng nhau dắt bộ đến trường.
Ba lão sinh viên lúc nào cũng chọn ngồi ngay bàn đầu để dễ nghe giảng. "Vì chúng tôi đã rất già mà vẫn còn ham học nên các thầy cô vừa quý cũng vừa kính trọng. Đó cũng là động lực để chúng tôi theo đuổi đến cùng khóa học này. Nói thật chăm chỉ đi học chả phải để mong ngày ra trường sẽ nhận bằng khá hay giỏi gì đâu mà chỉ đơn giản chúng tôi muốn tiếp thu những kiến thức mới để giúp ích cho đời" - cụ Ân chia sẻ.
Nhiều người thôn Tân Phượng vẫn thường đùa phu nhân của cụ Ân là: "Nhất bà Hợi, bằng từng này tuổi mà còn lấy được chồng sinh viên!". Đang ngồi trò chuyện với chúng tôi, cụ Ân lập cập đứng dậy ra bàn học của mình và mang cho chúng tôi xem một tờ giấy. Đó là danh sách 12 người gồm cả con và cháu của cụ đã tốt nghiệp đại học và thạc sĩ. "Thời của tôi chưa có đại học nên giờ phải học bổ sung để không kém con kém cháu đấy cô chú ạ!" - cụ Ân cười khà khà vẻ rất tự hào.
Chỉ một năm nữa thôi các cụ có thể hãnh diện cầm tấm bằng Đại học trong tay. Đó không phải là thành tích để "sĩ diện với đời", cũng không phải mục đích để "không kém con kém cháu" như cách nói hài hước của cụ Ân. Mà đó chính là để các cụ thấy cuộc sống này dù còn sống chỉ một ngày cũng phải sống có ích. Và để tiếp cận với chân trời tri thức thì mãi mãi không bao giờ là muộn.
| Ông Hoàng Văn Khanh, con trai thứ 2 của cụ Hoàng Ân chia sẻ: "Khi biết ý định đi học của cụ, tất cả chúng tôi đều ủng hộ. Vì chúng tôi biết cụ là một người rất ham học hỏi, tuy tuổi cao nhưng bố tôi lại rất minh mẫn. Cụ đi học một phần là để trang bị thêm kiến thức nhưng đó cũng là tấm gương sáng về lòng hiếu học cho con cháu nói theo. Vì thế chúng tôi luôn tìm cách động viên để cụ hoàn thành khóa học. Và chúng tôi cũng chỉ động viên được cụ về tinh thần thôi còn về học phí cụ tự lo liệu không phiền đến con cháu nào cả. |
| Cô Nguyễn Thị Tiến, giáo viên chủ nhiệm lớp Luật OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao, khóa 9, Viện Đại học Mở nơi ba lão sinh viên theo học cho biết: "Ba bác đều là sinh viên do tôi chủ nhiệm. Mặc dù tuổi đã cao nhưng các bác lại là những sinh viên đi học đều đặn và rất chăm chỉ. Quả thật khi mới nhận lớp tôi không nghĩ là các bác ấy có thể theo đuổi sự nghiệp học hành được lâu dài. Thế nhưng thực tế thì các bác ấy lại rất quyết tâm và ham hiểu biết. Kết quả học tập của cả ba bác đều rất tốt. Vì là những sinh viên có tuổi đời rất cao nên suốt 4 năm học, Ban lãnh đạo Viện Đại học Mở đã quyết định tặng toàn bộ sách cho 3 cụ và miễn giảm 1/2 học phí". |