Phải nói thật là khi V.League 2010 kết thúc, tôi đã nhắm mắt trước tất cả những bài viết gọi là "tổng kết mùa giải", vì bao nhiêu năm rồi, những vấn đề "tổng kết" cũng chỉ quanh đi quẩn lại chừng ấy mà thôi. Nào là nhà vô địch có xứng đáng vô địch hay không? Nào là BTC giải có ghi cái câu bất hủ "giải thành công tốt đẹp" trong báo cáo cuối mùa hay không? Nào là ở cái giải đấu mà chúng ta tự gán là "số 1 ĐNA" thì "mùi" (chẳng phải nói "mùi gì" hẳn ai cũng hiểu) liệu có còn hay không?
Những câu hỏi muôn thuở ấy gợi người ta nhớ đến cái tâm thế đi xem kịch của những thế hệ xem kịch từ thời đại này qua thời đại khác. Những người xem mà ngay từ khi tấm rèm sân khấu chưa kịp kéo lên, tất cả đều đã biết, đã hiểu là cuối vở kịch kiểu gì chàng Hamlet cũng phải chết. Biết thế, nhưng khi chàng chết thì nước mắt vẫn rơi.
Năm nay, trước thời điểm V.League 2011 chuẩn bị khởi tranh, tôi ước sao cho khi giải đấu này kết thúc sẽ không còn "những giọt nước mắt biết trước" - "những giọt nước mắt bất hủ" như thế nữa. Muốn vậy, những vận động nội tại trong "cơ thể V.League" cần thiết phải xuất hiện nhiều đột phá, mà đầu tiên là những đột phá ở góc độ "thiên thời".
Ở đây, ai cũng hiểu là V.League 2010, HN.T&T lên ngôi "vua" vì nỗ lực của mình, nhưng phần nhiều còn vì đấy là năm mà Hà Nội kỷ niệm 1000 năm tuổi. Năm mà không hiểu sao một loạt những đội bóng được đánh giá là mạnh hơn HN.T&T như Đà Nẵng, như Bình Dường đều "tự chết" một cách khó hiểu, còn HN.T&T thì lại gặp may một cách khó hiểu.
Năm nay, người ta bảo cái gọi là "thiên thời" nói trên vẫn sẽ nằm trọn dưới tay bầu Hiển - người cùng lúc làm ông chủ của cả HN.T&T lẫn SHB.ĐN. Thì quả nhiên tầm ảnh hưởng của ông bầu họ Đỗ trong OK9giaitri đăng nhập bóng đá Việt bây giờ là ghê gớm thật, quả nhiên là hai đội bóng của ông bây giờ mạnh mẽ thật. Có nghĩa, nếu một trong hai đội có vô địch chăng nữa, thì người ta vẫn có nhiều cơ sở để tin đấy là một chức vô địch xứng đáng. Thế nhưng, cá nhân tôi lại ước điều ngược lại - ước về chức vô địch của một đội bóng không có "thiên thời", và có thể là cũng không gặp được những sự ủng hộ từ hậu trường, như Hoàng Anh Gia Lai chẳng hạn?
Năm nay nếu HA.GL - một đội bóng đang nhận tài trợ từ một Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức (trong khi bản thân V.League cũng đã nhận số tiền tài trợ hàng chục tỉ của một Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức khác) mà đăng quang thì đấy chắc chắn sẽ là lần đăng quang rất đáng nhớ trong lịch sử bóng đá nước nhà. Nó khác với kiểu đăng quang bị nghi ngờ là đem tiền đi "chung chi" như của Sông Lam hồi nào, càng khác với kiểu đăng quang mang nặng dấu ấn của "thời đại" như của HN.T&T năm ngoái.
Đấy là những điều ước về "vua" ở cấp độ một đội bóng, còn ở cấp độ một cầu thủ thì tôi ước rằng "vua phá lưới" mùa giải năm nay sẽ là một chân sút nội. Ước thế là vì đã 8 năm rồi kể từ ngày "tếu già" Hồ Văn Lợi của Cảng Sài Gòn lên ngôi thì cái danh vị "vua phá lưới" V.League đã lần lượt thuộc về những chân sút ngoại hoặc ngoại nhập nội với những cái tên như Achilefu, Amaobi, Gaston, Kesley Alves.
Sự lên ngôi của những cầu thủ gốc ngoại như thế thật sự đã làm co hẹp lại mảnh đất cạnh tranh của những "chân tiền" thuần túy Việt
Năm nay, trong bối cảnh mà "sức sống ngoại" cũng đang được người ta thi nhau tung hô thì sự lên ngôi của một chân sút thuần Việt
Cuối cùng, tôi ước ao sự trong sạch sẽ diễn ra từ trên sân cỏ, lên các khán đài và lên cả những cái bàn "nghị án" của những nhà làm giải. Cứ nhìn vào tình trạng bạo lực sân cỏ, bạo lực khán đài, và cứ nhìn vào những phân tích hơn - thua quanh một bản án trong những mùa giải gần đây là đủ hiểu điều ước nói trên khó thành hiện thực đến nhường nào. Nhưng vẫn cứ phải ước như thế, vì suy cho cùng bóng đá nói riêng và thể thao nói chung phải dạy cho con người ta tinh thần mã thượng, thay vì dạy người ta phải bon chen với nhau, để giành chiến thắng bằng mọi giá