Năm đó tôi lang thang trên đường phố ở Hoa Kỳ. Cũng năm đó, đúng vào ngày lễ Giáng sinh, tôi đứng bên gốc cây đối diện với cửa hàng thức ăn nhanh cả một buổi chiều và hút hết hai bao thuốc. Người trên phố không đông, cửa hàng thức ăn nhanh cũng không lấy gì làm náo nhiệt. Khi hút hết điếu thuốc cuối cùng tôi nhìn xuống đất thấy la liệt đầu mẩu thuốc lá mà thở dài. Trời dần dần tối, đèn đường phố bật sáng, ánh đèn vàng vọt ảm đạm làm tôi càng thêm buồn. Tôi thọc tay vào túi quần, cái vật lành lạnh ở trong túi làm cho tôi vô cùng phấn chấn. Tôi nhếch mép cố nở nụ cười gượng gạo lấy tay trái vẽ một chữ thập lên ngực rồi lại chăm chú nhìn sang cửa hàng thức ăn nhanh đang chuẩn bị đóng cửa.
Khi tôi bước những bước đầu tiên sang phía cửa hàng thức ăn nhanh thì có một cô bé từ đầu phố đi đến. Cô bé tóc xoăn, má đỏ hây hây nở nụ cười ngây thơ trên khuôn mặt xinh xắn. Cô bé cầm một con búp bê Barbie chạy tung tăng về phía tôi. Tôi hơi bị bất ngờ nên ngừng bước, cô bé ngẩng đầu nhìn tôi cười rất tươi, giọng ngọt ngào: "Chào chú, chúc chú ngày Giáng sinh vui vẻ!". Tôi đột nhiên ngây người: Bao nhiêu năm nay mọi người đã quên tôi rồi, có ai chúc tôi một lời chúc tốt lành ngày lễ Giáng sinh đâu?
"Chào cháu, chúc cháu ngày Giáng sinh vui vẻ!"- Tôi cười nhìn cô bé.
"Chú có thể tặng cho đứa con của cháu một món quà nhân ngày lễ Giáng sinh không?" - Cô bé vừa nói vừa chỉ chỉ vào con búp bê đang cầm trên tay.
"Được thôi, nhưng mà…Nhưng mà bây giờ chú chẳng có gì cả". Tôi thấy ngượng vì lúc đó trên người tôi trừ một vật ở trong túi không thể cho người khác được thì thực tình tôi ngèo rớt mùng tơi.
"Chú có thể tặng nó một nụ hôn được không?"
Tôi cúi xuống hôn con búp bê đồng thời cũng in lên má cô bé một cái hôn nồng thắm. Cô bé tỏ vẻ rất vui, nó nói với tôi: "Cảm ơn chú, chúc chú ngày mai sẽ tốt đẹp hơn! Tạm biệt chú".
Cô bé vừa đi vừa hát, tôi nhìn theo hình bóng nó nói một mình: "Đúng rồi, ngày mai nhất định sẽ tốt hơn, ngày mai nhất định sẽ càng tươi đẹp hơn!" và sau đó tôi cũng đi khỏi đấy.
Một ngày 5 năm sau, khi tôi đã có người vợ dịu dàng, con cái khoẻ mạnh ngoan ngoãn, một gia đình đầm ấm. Tôi dạy Anh văn trong một trường đại học ở Trung Quốc, các giáo sư và đồng nghiệp đều tôn trọng và yêu mến tôi, bởi vì tôi có năng lực và lòng tự tin.
Lễ Giáng sinh lại đến, trên cây thông Noen giăng đầy những "ngôi sao". Các con tôi đang chơi trò chơi ghép hình, vợ tôi đang chuẩn bị cho bữa ăn. Trước khi ăn tôi lim dim mắt lặng lẽ cầu nguyện. Khi tôi cầu nguyện xong vợ tôi hỏi tôi đã cảm ơn Chúa những gì. Tôi nói với vợ tôi rằng kỳ thực trước đây 5 năm tôi không tin Chúa bởi vì Chúa không đem lại gì cho tôi cả. Ngày Giáng sinh tôi không cảm ơn Chúa mà cảm ơn cô bé đã làm thay đổi cuộc đời tôi.
Tôi nói với vợ: "Em có biết trước đây anh đã bị đi tù không?".
"Đó là quá khứ rồi". Vợ tôi nhìn tôi ánh mắt trìu mến.
"Đúng rồi, đó là quá khứ nhưng khi anh ở trong tù ra cuộc sống của anh coi như đã chấm hết. Anh không tìm được việc làm vì không ai muốn cộng tác với một người đã phạm tội". Tôi buồn bã nhớ lại lúc đó: "Ngay cả bạn bè trước đây cũng không tin anh, họ xa lánh anh, không ai giúp đỡ hay an ủi anh điều gì. Anh bắt đầu tuyệt vọng với cuộc sống, anh đã phát điên lên muốn trả thù cái thế giới lạnh nhạt này. Ngày lễ Giáng sinh năm đó anh đã giấu một khẩu súng trong túi quần, anh đứng trước cửa hàng ăn nhanh để tìm thời cơ ra tay, anh muốn xông vào cửa hàng đó để cướp tiền".
Vợ tôi mở to mắt nhìn tôi: "Jay, anh điên rồi!".
"Đúng là anh đã phát điên, anh nghĩ quá lắm là lại bị vào tù, ở trong tù với bọn họ mọi người đều được bình đẳng".
"Sau đó thì sao?"- Vợ tôi vội hỏi.
Tiếp theo tôi nói cho vợ tôi biết câu chuyện về cô bé: "Lời chúc phúc của cô bé đã làm ấm lòng anh. Từ khi anh ra tù không có ai cho anh lời chúc phúc ấm áp như cô bé. Anh quá xúc động. Em yêu, em có biết điều gì đã làm thay đổi được vận mệnh không?". Vợ tôi nhìn tôi chằm chằm. Tôi nói tiếp: "Cô bé đã nói với anh ''Ngày mai nhất định sẽ tốt đẹp hơn!''. Cảm ơn cô bé đã cho biết cuộc sống của anh vẫn có hy vọng và ngày mai sẽ tốt đẹp hơn. Từ khi đó nếu gặp khó khăn và không dựa vào đâu được anh đều tự nói với bản thân mình ''ngày mai sẽ tốt đẹp hơn''. Cũng từ đó anh không bi quan, anh có đủ nghị lưc và niềm tin. Sau này anh gặp bố của em, bố đã khuyên anh nên đến Trung Quốc. Đúng là lời chúc của cô bé đó đã làm thay đổi cả cuộc đời của anh...".
Vợ tôi âu yếm nhìn tôi, cô ấy để tay lên ngực cảm động nói: "Để em cảm ơn cô bé và chúc cho cô bé được hạnh phúc".
Giá trị của một lời chúc phúc không thể đo được bằng tiền vì nó có thể làm thay đổi cuộc sống của một con người và vận mệnh của nhiều người cho nên chúng ta không nên tiết kiệm lời chúc ngay cả với một người xa lạ, bởi vì nhiều khi một lời chúc phúc vô tình có thể đem lại sự ấm áp và niềm tin cho họ.