Mẹ tôi vốn là một bà bán cá ở chợ đầu mối. Và bà bắt đầu gây dựng cơ nghiệp bằng những mớ cá tôm nhỏ lúc còn con gái. Buôn bán ở chợ, chao chát thành quen, nên mẹ tôi nhìn mọi thứ rất đơn giản: Một là có lãi, hai là không. Và bà luôn tìm được những món hàng có lãi, dù đôi khi bà cũng phải tranh giành sứt đầu mẻ trán với thiên hạ. Lúc gặp thời, mẹ nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường và tạo dựng được cả một hệ thống bán buôn, xuất nhập hải sản.
Và đến tuổi 60, mẹ là bà chủ của cả một hệ thống công ty gia đình, do các con làm giám đốc. Giờ ở tuổi 70, mẹ vẫn còn rất đẹp. Mẹ được tiếng là người phụ nữ nhan sắc và sự vươn lên của mẹ được truyền tụng cả một vùng. Nhưng mẹ cũng nổi tiếng về việc thay chồng như thay áo. Mẹ có tới 4 đời chồng. Và tôi là con út của người Ok986 vip Thiên đường trò chơi cuối cùng trong đời mẹ. Mà thực ra tôi cũng không dám chắc ba tôi đã phải là người Ok986 vip Thiên đường trò chơi cuối cùng chưa. Chỉ biết, ba tôi đã sớm từ biệt cõi đời, khi tôi mới lên mười. Và lúc nào tôi cũng cảm thấy mình bị đẩy ra khỏi guồng quay của cuộc sống gia đình, dù tôi là con út của mẹ.
Người ta từng nói, phía sau một gia sản lớn là rất nhiều máu và nước mắt. Mẹ tôi đi lên từ buôn thúng bán bưng, nên mẹ là người rất biết giữ đồng tiền và làm nó sinh sôi nảy nở. Và mẹ tôi cũng cắt đặt mọi chuyện để làm sao mỗi đứa con có được một Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP trong hệ thống cửa hàng. Thậm chí có hai chị gái của tôi đã đi học đại học tài chính kế toán, từng được tuyển vào công ty nước ngoài, nhưng rồi nghe lệnh mẹ, phải về quê và bắt đầu Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP kiểm soát và quản lý tài chính cho gia đình. Cả hệ thống có mấy trăm nhân viên và công nhân, riêng việc tính và trả lương hằng tháng hai chị làm cũng đã mệt, mẹ tôi nói vậy.
Tôi có một phần gia sản của mẹ, dù tôi chưa bao giờ cảm nhận được tình yêu thương của gia đình. Lúc nào tôi cũng cảm thấy mình đứng ngoài những chuyện làm ăn đó và lúc nào tôi cũng muốn bỏ đi. Khi tôi 18 tuổi, tôi quyết định lên Sài Gòn học và hứa với lòng sẽ bằng mọi giá không trở lại mái nhà đó nữa. Mẹ tôi có tới mười người con, anh cả lớn hơn tôi 25 tuổi, giờ đã thành ông nội. Và anh cũng là người dần thay mẹ tôi điều khiển hệ thống trong công ty.
Tôi vốn không quan tâm tới chuyện gia sản. Nên ngày tôi lên Sài Gòn, tôi có nói với mẹ, tôi muốn xin tiền học đại học, còn lại số tiền tôi được chia sẽ gửi lại mẹ. Mẹ muốn làm gì hoặc cho ai đó cũng được. Nhưng mẹ tôi gạt đi. Mẹ nói, tôi là đứa con út và ba tôi đã mất rồi, nên phần đó là của riêng tôi. Và nhiệm vụ của tôi là phải làm sao cho số tiền đó sinh sôi. Tôi không chắc mình làm được điều gì đó, nhưng nghe mẹ nói tôi cũng thấy ổn, nên dù không tha thiết nhưng tôi cũng không nói thêm. Bởi suy cho cùng, tài sản vẫn còn đó, có mất đi chút nào đâu.
Khi tôi đi học, tôi đã thử tất cả những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP khó cực nhất của sinh viên làm thêm, dù tiền tôi không thiếu. Để tôi hiểu vì sao mẹ tôi quan trọng đồng tiền đến vậy. Quả là kiếm được đồng tiền mồ hôi nước mắt chan lẫn vào nhau. Nếu nói cho chính xác, đó là lúc tôi bắt đầu thấy chia sẻ được phần nào với mẹ. Không chỉ chuyện kiếm tiền mà mẹ còn phải mang vác trên vai trọng trách làm chủ của một đại gia đình.
Nhưng chuyện đời không đơn giản chút nào. Tôi biết rõ những người anh, chị cùng cha khác mẹ vốn chẳng ưa gì tôi. Họ coi tôi như một phần của sự ấm ức. Việc mẹ cho tôi một phần tài sản đã dấy lên một sự phản ứng ngấm ngầm. Khi tôi nói, tôi trả lại mẹ, nhiều người đã bĩu môi cho rằng, tôi chỉ dùng "chiêu" để mong mẹ thương tôi nhiều hơn. Tôi đã im lặng trong nhiều năm, chỉ vì tôi nghĩ, tôi không nhất thiết phải nói. Nhưng, sự thương tổn trong lòng là có thật.
Tôi học xong đại học, quyết không về quê. Mẹ tôi nói, vậy cho tôi tiền mở công ty tại Sài Gòn, coi như đó là chi nhánh của công ty ở dưới, vẫn vận hành theo guồng máy chung. Tôi lưỡng lự, nhưng rồi đồng ý. Vì tôi muốn OK9 đã banh sự nghiệp riêng, dần thoát khỏi những kiểm soát không đáng có của anh cả. Lúc nào anh cả cũng tính mọi cách để tôi không được kiểm soát tiền bạc, tài chính hay đụng vào những thứ chung của gia đình. Anh cả quên mất một điều, lòng tự trọng của tôi còn to hơn lòng tham của anh ấy.
Mất 5 năm gây dựng, công ty của tôi đã vững mạnh. Mẹ tôi dần tự hào về cậu con trai út. Tôi đã có những mối hàng Ok910 kèo WC 2026 sang Hàn Quốc, Nhật Bản. Doanh thu hằng năm vài trăm tỷ đồng. Nhưng, không thể ngờ, đó mới là vấn đề khởi đầu cho mọi điều rắc rối.
Anh cả bắt đầu tìm cách khống chế tôi. Anh bắt mọi hợp đồng xuất nhập khẩu phải thông qua anh, vì anh là tổng chỉ huy "của con tàu gia đình". Ngày anh lên công ty tôi, anh không mang theo giấy tờ, nhân viên bảo vệ không biết là ai, nên kiên quyết không cho vào. Anh hậm hực ra về, cho đó là hành xử hỗn xược. Tôi nói tôi đã cho nghỉ việc nhân viên đó. Nhưng anh không quan tâm. Hôm sau có một nhóm người ám cửa cơ quan tôi và khủng bố tinh thần nhân viên. Hôm sau nữa, tôi nhận được tin nhắn đe dọa. Và cuối cùng, hai chiếc xe hơi của công ty cũng bị đập bẹp.
Tôi nói với mẹ tôi câu chuyện, mẹ tôi không tin. Tôi nói với mẹ, nếu như mẹ không giải quyết dứt điểm thì tôi sẽ đưa mọi việc ra cơ quan. Mẹ buộc phải triệu tập cuộc họp gia đình.
Anh cả không những không hề sợ hãi mà còn tỏ ra thách thức. Và đến lúc này mọi thứ mới được phơi bày. Suốt thời gian qua, anh đã tìm mọi cách để kiếm được đủ thủ tục giấy tờ, hợp thức hóa mọi thứ thành tên của anh. Và bây giờ, tới 80% gia sản của mẹ đã thuộc quyền quản lý của anh cả. Tất nhiên, tôi hiểu mẹ tôi ngấm ngầm ủng hộ anh trong chuyện đó. Dường như người mẹ nào cũng dành niềm tin cho đứa con trai trưởng, vì nghĩ rằng nó sẽ gánh vác toàn bộ giang san và lo hương khói cho tổ tiên. Nhưng niềm tin của mẹ đã đặt nhầm chỗ. Điều đó làm tôi bực mình.
Tôi không tiếc số gia sản đó, mà tôi tiếc là mọi người đã dày công gầy dựng, cùng niềm tin là mẹ sẽ công bằng, cuối cùng mẹ đã để người Ok986 vip Thiên đường trò chơi tham lam kia chiếm gần hết công sức của cả mẹ và những người khác suốt nhiều năm trời. Anh cả nói, giờ chú út có còn muốn trả lại mẹ số tài sản khi xưa nữa thì làm luôn đi. Hay bây giờ mới thấy tiếc? Tôi nói, tôi sẽ tách mọi thứ, những gì thuộc quyền của tôi, thì anh không được đụng tới. Nhưng anh nói, nếu muốn tôi có thể lập một công ty khác. Còn những gì nằm trong hệ thống của gia đình thì phải là của gia đình. Dường như con người khi thấy đồng tiền đã khó lòng mà giữ được bình tĩnh.
Các anh chị khác quyết định làm đơn ra tòa, đòi lại phần tài sản của mình. Mọi người giục tôi ký vào đơn. Anh cả thách thức, nếu chúng mày muốn kiện, tao sẽ theo hầu. Những gì đã thuộc về giấy tờ, có chứng thực của Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức thì không thay đổi được gì đâu. Tôi không sợ những gì anh cả dọa. Vì tôi biết rõ bản chất của anh rồi. Nhưng tôi đắn đo. Gia đình tan nát vì tiền. Và đưa nhau ra tòa, thực sự cũng đã là giải pháp hay chưa? Và điều duy nhất tôi sợ, là mẹ tôi có thể vì đó mà suy sụp rồi ra đi sớm. Với tôi, dường như lúc này chỉ còn mẹ là người thân nhất. Dù có thể mẹ không yêu tôi nhiều như tôi yêu mẹ. Nhưng tôi nào có còn ai…
| Hơn 3.000 phản hồi cho lá thư tuần qua của chúng tôi. Cảm ơn bạn đọc đã luôn đồng hành cùng CSTC. Lá thư kỳ này của Chiêu Nghi Môn chúng tôi vừa nhận được lúc 8h sáng 4/1/2012. Hy vọng Chiêu Nghi Môn sẽ có những quyết định sáng suốt và mong bạn đọc chia sẻ nhiều hơn giúp anh có thêm nghị lực vượt qua giai đoạn khó khăn trong cuộc sống. Xin gửi những chia sẻ và câu chuyện của bạn về [email protected] hoặc địa chỉ tòa soạn 373D Nguyễn Trãi, Q1, TP HCM. Trân trọng! |