Sinh năm 1920 trong một gia đình nông dân nghèo ở xã Văn Tự, huyện Thường Tín, Hà Nội, tuổi thơ của Tạ Văn Thao là những ngày đói rét, đi ở chăn trâu cắt cỏ cho địa chủ. Cũng do cái nghèo mà ngoài 20 tuổi Thao vẫn chưa lấy vợ. Được cán bộ Việt Minh giác ngộ, Trần Văn Thao tham gia hoạt động cách mạng. Từ giao liên, Thao vào nội thành Hà Nội hoạt động bí mật. Cách mạng Tháng Tám thành công, chàng thanh niên Thường Tín gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam. Đơn vị của Thao hoạt động dọc tuyến đường số 6 từ Xuân Mai lên Kỳ Sơn. Phối hợp với Tiểu đoàn Đinh Công Niết, các anh giành thắng lợi lớn trong trận đánh cầu Tân Trượng, tiêu diệt một trung đội lính Pháp, thu nhiều chiến lợi phẩm. Sau đó Tạ Văn Thao được điều động về công tác OK9 đã banh phong trào tại huyện Kỳ Sơn, tỉnh Hòa Bình và được đứng trong hàng ngũ của Đảng ngày 10/2/1947.
Nguyễn Thị Sơn – người con gái Mường sinh ra ở xóm Miều, xã Phú Minh, huyện Kỳ Sơn. Khi chưa có cách mạng, người Mường nói chung, người phụ nữ Mường nói riêng vô cùng cực khổ bởi ngoài Ok9 cab trò chơi casino phổ biến thì bị đè nén, trong gia đình thì bị phân biệt đối xử. Nay cụ Sơn nhắc lại câu ví như một mặc định thuở ấy: Phụ nữ chúng tôi như “nhà không có nấm, chết không ấm mồ”. Trong làng, con gái nhà lang thì được mặc váy dài tới mắt cá chân, con gái nhà nóc (nhà nghèo) chỉ được mặc váy ngắn cũn cỡn nhiều khi không qua gối và bằng vải thô, vải mộc. Đến bữa ăn không được ngồi cùng mâm với Ok986 vip Thiên đường trò chơi mà phải túc trực, hầu hạ mâm cơm rồi sau đó ăn thừa, ăn vét.
Cách mạng về, được giác ngộ, Sơn tham gia công tác phụ nữ địa phương, sau được gia đình ủng hộ, Nguyễn Thị Sơn thoát ly lên công tác tại cơ quan Phụ nữ huyện. Tiếng là cơ quan nhưng ngày đó chủ yếu ở nhờ nhà dân. Thực dân Pháp xâm chiếm tỉnh Hòa Bình, với dã tâm chia để trị, chúng câu kết với bọn lang đạo phản động chống phá cách mạng một cách điên cuồng. Không ngại khó khăn, gian khổ, Nguyễn Thị Sơn vừa hoàn thành nhiệm vụ OK9 đã banh phong trào phụ nữ, vừa tích cực làm công tác tuyên truyền, binh vận, địch vận. Ngày 20-8-1948, người con gái Mường Nguyễn Thị Sơn vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam.
Thật vô cùng bất ngờ và cảm động, chúng tôi được nghe cụ già 90 tuổi cất giọng theo điệu hát Mường bài hát địch vận hơn 60 năm trước:
Hỡi anh mặc áo da vàng
Súng Tây anh vác nghênh ngang cả ngày
Đêm đêm canh gác đồn Tây
Ban ngày sục sạo chẳng may phải mìn
Chết đi bố mẹ đau phiền
Con côi vợ góa ngày đêm buồn rầu
Thương con quay lại cho mau
Vợ anh thơ thẩn vườn dâu thẫn thờ
Phản công sắp tới bất ngờ
Khắp nơi nổi dậy phất cờ xung phong…
Những lời tâm huyết tỏ bày
Quay về Tổ quốc sau này ghi công
Cụ Sơn vừa hát vừa cố nhớ lại cho đủ bài. Gặp đoạn không nhớ được, cụ lại quay sang ghé sát tai cụ Thao hỏi, rồi hai cụ lại cùng nhớ và hát tiếp. Tuy thế, còn một hai câu cuối bài, các cụ chưa thể nhớ ra. Nhẩm đi, nhẩm lại mà chưa vượt qua đoạn mắc, cụ Sơn lại buột miệng: Chán thế đấy, đã bảo bây giờ chúng tôi “ngồi thúng không ra khỏi cạp nữa mà!”. Nghe vậy, anh em chúng tôi chỉ còn biết cười vui cùng các cụ.
Cụ Sơn giải thích, công tác địch vận thật quan trọng. Thắng địch bằng giác ngộ vừa cảm động vừa bền chắc. Các đồn địch đa số là lính dõng người Mường nên khi tiếng hát Mường cất lên nó có sức thuyết phục mạnh lắm. Cụ còn nhớ khi “lấy” đồn xóm Máy (nay thuộc xã Hòa Bình, TP Hòa Bình). Tiếng hát từ tâm can của những người con gái Mường réo rắt giữa bạt ngàn đồi núi kêu gọi người trai Mường quay về với gia đình, với quê hương. Là người Mường hay biết tiếng Mường càng thấy hết cái tình, cái lý của con người với quê hương xứ sở. Sau nhiều lần kiên trì thuyết phục, ông Chung Vượng chỉ huy đồn Máy, ông Nguyễn Văn Trung chỉ huy đồn Mát đã đưa lính và mang theo vũ khí về với cách mạng. Ông Trung hiện còn sống và lại làm thông gia với cụ Sơn. Tuy nhiên nhiều đồn, địch rất ngoan cố. Tiếng hát của chị em vừa cất lên, súng trong đồn lập tức nhả đạn. Lúc ấy chị em khéo rút nhanh theo phương án đã đặt ra.
Những năm 1948 - 1949, anh cán bộ tuyên huấn Tạ Văn Thao và chị cán bộ phụ nữ Nguyễn Thị Sơn có dịp gần gũi và tình yêu của họ chớm nở. Cái khó khăn cả hai bên phải vượt qua chính là phong tục, tập quán và sự hiểu biết về nhau của người miền núi và người miền xuôi. Nay cụ Sơn kể: Được như sau này thì còn nói làm gì. Ngày ấy còn u mê lắm! Người miền xuôi thì sợ người miền núi chài ếm. Người miền núi thì đồn người miền xuôi tinh khôn nên hay lừa. Ông Thao lúc ấy đã gần 30 tuổi mà bảo chưa có vợ là khó tin. Lấy ông ấy, khi thắng lợi rồi, ông ấy về xuôi với vợ con bỏ lại mình thì mình bơ vơ… Nhưng công tác với nhau, Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 với nhau thì càng ngày càng hiểu nhau hơn. Được tổ chức vun vào, gia đình trên này (bên nhà gái) ủng hộ thế là chúng tôi lấy nhau. Cuối năm 1950, sau khi ta lấy lại được vùng Cao Phong (lúc đó thuộc Kỳ Sơn) các cơ quan tỉnh, huyện sơ tán đóng ở vùng Thạch Yên, một đám cưới tập thể gồm 4 đôi nam nữ được cơ quan huyện đứng ra tổ chức ở đồi Can thật là vui vẻ. Trong bốn đôi cưới tập thể hôm ấy nay chỉ còn một đôi trọn vẹn là hai cụ Thao – Sơn và một cụ là Lê Thanh còn sống.
Sau đám cưới, Nguyễn Thị Sơn được đi học y tá. Trong trận đánh xe tăng Pháp trên đường số 6, khi nhảy lên thả lựu đạn vào xe tăng địch, Cù Chính Lan bị thương gãy cánh tay. Chính y tá Nguyễn Thị Sơn đã băng bó cho Cù Chính Lan. Nay cụ Sơn kể: Thấy tay Cù Chính Lan gãy máu ra nhiều, tôi bảo với anh Cù Chính Lan gắng chịu đau để tôi nẹp lại. Có lẽ do quá đau, mất nhiều máu, Cù Chính Lan không nói được mà chỉ gật đầu.
Tỉnh Hòa Bình được giải phóng lần thứ hai, các cụ lại cùng toàn quân, toàn dân hăng hái phục vụ chiến dịch Điện Biên Phủ cho đến ngày toàn thắng. Trong quãng đời công tác của mình, trải qua nhiều Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP khác nhau, việc gì các cụ cũng hoàn thành cho đến tuổi hưu trí. Khi được nghỉ Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức, cụ Thao tập trung vào nghề thuốc đông y. Cụ là một trong những người OK9 đã banh và lãnh đạo Hội Đông y tỉnh Hòa Bình nhiều năm. Không những thế, cụ Tạ Văn Thao còn làm Bí thư Đảng ủy xã Thái Bình hai khóa liền. Có lẽ vì thế mà gia đình hai cụ định cư ở phường Thái Bình cho đến nay. Hai cụ được 6 người con (3 trai, 3 gái), 16 cháu và 7 chắt. Noi gương bố mẹ, ông bà, con cháu các cụ đều là những cán bộ, những công dân tốt được mọi người tôn trọng và quý mến. Theo nghề gia truyền, lương y Tạ Quốc Văn – con trai của hai cụ tiếp tục nghề Đông y chữa bệnh cứu người. Hiện nay Tạ Quốc Văn là một lương y có uy tín của tỉnh Hòa Bình.
Đến thăm và được nghe chuyện của các cụ mà cảm động, tự hào truyền thống yêu nước của Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Việt Nam ta thông qua các cụ là nhân chứng lịch sử với trên 60 năm tuổi Đảng truyền cho cháu con. Không những thế, các cụ còn là tấm gương sáng với 65 năm hôn nhân chung thủy, vượt qua bao khó khăn gian khổ giữ gìn và dựng xây hạnh phúc của mình từ thời xuân sắc cho tới khi đầu bạc, răng long. Đó chính là điều quý báu mà những bậc cao niên như cụ Thao, cụ Sơn để lại cho thế hệ hậu sinh chúng ta. Thiết nghĩ câu “Kính già, già để tuổi cho” là như vậy