Ngày 20/10/2007 - ngày Đạt hy sinh để cứu mẹ, như một sự tình cờ, cũng là ngày Phụ nữ Việt Nam. Đạt lúc đó đang học lớp 12A6, Trường THPT Thái Thuận, TP Bắc Giang. Người hàng xóm chỉ cho chúng tôi căn bếp vẫn ám khói đen, chưa được sơn sửa lại. “Chính là cái bếp này đây cô ạ. Đơn giản có thế thôi mà mất mạng thằng bé”. Nhìn căn bếp nhỏ, bước từ trong ra ngoài chỉ mươi bước chân, các cán bộ Ok9 cool ưu đãi hấp dẫn không khỏi thở dài. Chỉ cần có một chút kỹ năng, sẽ không ai phải làm người hùng, không ai phải chết.
Theo lời kể của chị Khổng Thị Đua, hôm đó khoảng 8h tối, chị vẫn hì hụi trong bếp nấu nốt nồi cám cho lợn. Đang nấu, không may ngọn lửa bén vào đống rơm được chất đầy trong bếp. Lửa loang dần, căn bếp khói mù mịt, tối om và nóng hầm hập lên vì lửa. Đầu óc như tê liệt, chị chết lặng đi một lúc, rồi mới hốt hoảng kêu lên được. Đạt lúc đó đang học bài ở nhà ngang, nghe tiếng mẹ kêu chạy vội xuống, không ngần ngại lao vào gian bếp đỏ rực.
Vẻ mặt thất thần, chị Đua nhớ lại: “Nếu lúc đó bình tĩnh được như bây giờ, thì đã không có gì xảy ra... nhưng tôi hoảng quá...”. Đến giờ chị vẫn không biết làm cách nào Đạt đã đưa được mẹ ra khỏi đám cháy, chỉ nhớ nghe được tiếng con hét: “Mẹ ra nhanh không chết cả bây giờ”. Lúc bế được mẹ ra ngoài từ trong đám khói mịt mờ, Đạt chỉ kịp gọi “Bố ơi!” rồi ngất đi, trên người hai mẹ con chi chít những vết cháy nham nhở. Đạt và mẹ lập tức được đưa lên Bệnh viện Bắc Giang, rồi do vết thương quá nặng, được đưa lên Viện Bỏng Quốc gia. Chị Đua ở liền trong viện hơn 2 tháng với tỷ lệ bỏng 40% toàn cơ thể, nặng nhất là hai cánh tay.
“Hai tháng ấy, mỗi lần tôi hỏi, mọi người đều bảo cháu là thanh niên nên khỏe hơn, đã được đưa về Bệnh viện Bắc Giang điều trị. Nghe thế tôi cũng yên tâm. Đến lúc ổn ổn, ra viện mới biết là mất con rồi”. Do vết bỏng quá nặng (66%) vì che cho mẹ, lại bị ngạt khói và bỏng hô hấp, Đạt đã ra đi 5 ngày sau đó. “Một nửa hồn tôi chết theo con. Đi tìm khắp nơi cũng không có đứa con thứ hai như nó. Nó ít nói, hiền lành, thương bố thương mẹ lắm. Việc nhà mẹ không bao giờ phải nhắc một câu, làm được việc gì là làm ngay. Thậm chí quần áo bố mẹ thay ra cháu cũng giặt cho cả nhà” – chị Đua xót xa nhắc về con.
Những ngày đầu, chị không thiết sống. Nỗi đau da thịt dày vò chị, nhưng vẫn chưa thấm gì so với nỗi đau mất con. “Nếu không có làng xóm, bạn bè, người già trẻ nhỏ ngày nào cũng đến chơi, thăm hỏi, chắc tôi không sống nổi. Nhà hôm nào cũng có khách đến thăm hỏi, động viên, cho quà, cả những người tôi biết và không biết. Những ngày đó bên tôi không có con, nhưng tôi cứ dặn lòng cái thân thể này là do cháu mới có... Suy nghĩ đó giúp tôi sống được, đau đớn mấy vẫn sống được”.
Nhà nghèo, 2 vợ chồng 2 đứa con chỉ có 3 sào ruộng. Những ngày nông nhàn, anh Luân ra ga Bắc Giang bốc vác thuê kiếm đồng rau đồng cháo. Những ngày gia đình gặp sự cố, may có bàn tay giúp đỡ của cộng đồng, các ban ngành. Biết là chị đã chịu đủ khổ đau, gia đình không bao giờ nhắc chuyện tiền nong. Hễ hỏi đến viện phí, mọi người chỉ nói “người về được là tốt rồi, tiền rồi họ hàng khắc lo”. “Tôi chẳng biết viện phí hết bao nhiêu tiền, chỉ biết có anh hàng xóm, bị bỏng còn nhẹ hơn mà hết hơn 100 triệu. Lúc đó 2 vợ chồng cũng chắt chiu được vài chục triệu, còn lại là họ hàng, làng xóm, cộng đồng giúp”.
Thời gian thấm thoắt trôi, 2 năm sau chị sinh thêm một cậu con trai. Cuộc sống bận rộn với những khó khăn thường nhật khỏa lấp đi nỗi đau, nhưng “ngày tôi quên được cháu, chắc là ngày tôi đi theo cháu”. Chị sống như ngày ngày vẫn có Đạt ở cùng. Ra sân, ra vườn, ra đồng... chị tự nhủ nếu nó còn, việc này mẹ đã không phải làm, cái sân kia thế nào cũng sạch bóng, mảnh vườn sẽ đầy cây cối, vạt ruộng đã có người cuốc xới. Gia cảnh đã không lấy gì làm sung túc, sau tai nạn của chị, càng trở nên khó khăn hơn
“Từ ngày gặp nạn đến giờ, mọi người cứ gọi đùa tôi là người tái chế, lúc nào cũng như có kiến cắn trong da thịt, chẳng làm ăn được gì. Toàn bộ gánh nặng trong nhà do chồng tôi lo, nên chỉ mong kiếm đủ ăn chứ không dành dụm, sang sửa được gì. Việc bốc vác ở ga như người đi chợ, hôm nhiều hàng thì kiếm được hơn trăm nghìn, hôm ít thì một hai chục nghìn, ít nữa thì về tay không. Căn bếp cháy nham nhở, chúng tôi cũng chưa có tiền sửa lại. Khó thì khó nhưng vẫn sống được chứ cô. Chúng tôi sẽ nhìn về phía trước, động viên các gia đình éo le như chúng tôi, và còn phải sống hạnh phúc cho phần cháu nữa”