Dân làng bóng đồn rằng ông Tuấn chuẩn bị trở lại ngôi nhà VFF sau khi phải cay đắng rời ngôi nhà ấy gần 2 năm. Và người ta còn đồn, ông trở lại để có thể cùng lúc thực hiện 2 nhiệm vụ cực kỳ quan trọng: PCT chuyên môn, kiêm TTK VFF khoá 7.
Nếu đúng là ông Tuấn có thể "trở lại chính trường" thì đấy quả là một màn trinh thám ngoạn mục. Và nếu đúng thế, đấy sẽ là màn trinh thám ngoạn mục thứ 3 trong cuộc đời sóng gió của ông trên chính trường bóng đá Việt Nam.
Màn trinh thám thứ nhất: Lên ghế và giữ ghế
Cho đến tận bây giờ những quan chức VFF khoá 4 mỗi khi "ôn cố tri tân" vẫn dùng đến chữ "ngoạn mục" để nói về cú lên ghế của ông Trần Quốc Tuấn. Ngoạn mục là vì, khi khoá 4 nổ ra vụ đền tiền tỉ cho "thầy dởm" Letard và vụ ĐTVN thất bại ê chề, đau đớn tại Tiger Cup 2004 thì TTK đương thời Phạm Ngọc Viễn đã nộp đơn từ chức, và người thay ông Viễn là ông Phan Anh Tú đến từ LĐBĐ Hà Nội.
Trong gần 1 năm còn lại của nhiệm kỳ 4, ông Tú làm xuất sắc Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP TTK, trong đó có cả việc trông nom sân chơi V.League tới việc soạn thảo một hợp đồng có lợi với HLV trưởng ĐTQG Alfred Reidl. Với vốn ngoại ngữ phong phú, và với khả năng "nhận biết Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP nhanh nhạy" (đánh giá của lãnh đạo VFF lúc đó), ông Tú cũng tạo ấn tượng lớn trong các mối quan hệ với AFF và AFC. Có thể nói, so với cựu TTK Phạm Ngọc Viễn - một nhân vật có gương mặt mô phạm với một cặp kính dày luôn kè kè trên mắt thì ông Phan Anh Tú tạo cảm giác nhanh nhẹn, trẻ trung hơn rất nhiều. Và chính vì những cái hơn rõ ràng như thế nên khi VFF bầu bán khoá 5, ai cũng nghĩ ông Tú nắm chắc khả năng… trúng cử.
Ấy thế mà rốt cuộc người lên ghế lại không phải là ông Tú, mà là ông Trần Quốc Tuấn - một nhân vật trẻ, từng đi tu nghiệp ở Nga và lúc ấy đang công tác ở Viện Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026 TDTT. Người ta bảo, một trong những lý do quan trọng giúp ông Tuấn tạo ra màn trúng cử "ngoạn mục" nằm ở uy tín của cha ông - cố Giám đốc Sở TDTT Khánh Hoà Trần Vĩnh Lộc. Và một phần quan trọng khác: Ông là người của ngành thể thao, chứ không phải người của Liên đoàn Bóng đá Hà Nội như ông Phan Anh Tú - người mà nếu trúng cử, không loại trừ khả năng Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP ở VFF sẽ bị "giật dây" bởi một "bố già" vốn là người đứng sau ông Tú.
Ông Tuấn ngoạn mục ngồi lên ghế và thoạt đầu bị đánh giá là "quá trẻ" so với ghế, nhưng khách quan mà nói: bằng những nỗ lực vượt bậc của mình, ông đã làm quen cái ghế và đánh bóng cái ghế rất nhanh. Đơn cử như việc ông chịu khó ngày đêm học tiếng Anh, để rồi từ một "chuyên gia tiếng Nga" cuối cùng ông có thể nói "tiếng Anh tay đôi" với các quan chức AFF, AFC. Và ông cũng nỗ lực dọn dẹp ngôi nhà VFF theo cách mà ông tin là đúng, trong đó có cả việc đưa những người gần gũi với mình vào những vị trí sống còn nhất của ngôi nhà VFF. Kết quả là chỉ sau khoảng 2 năm đầu của nhiệm kỳ 5, ông Tuấn đã hoàn toàn vững vàng trên ghế.
Vững tới độ, dù cho những thông tin bất lợi về ông được chính một bộ phận những người gần ông "xì" cho OK9 thể thao xanh chín (mà điển hình nhất việc ông chỉ có xuất đi Nga du học nhờ tham gia đội chạy tiếp sức của Khánh Hoà…) thì nó cũng chẳng làm ông phải quá bận tâm.
Màn trinh thám thứ hai: Mất ghế và đau ghế
Chiến tích vô địch AFF Suzuki Cup 2008 của ĐTVN đã giúp cho những "yếu nhân" của nhiệm kỳ 5 VFF như Chủ tịch Nguyễn Trọng Hỷ, TTK Trần Quốc Tuấn dễ dàng tại vị ở nhiệm kỳ 6. Và cá nhân ông Tuấn tin tưởng rằng, đấy sẽ là nhiệm kỳ mà BĐVN có thể sẽ thành công, bay bổng nhiều hơn. Nhưng nếu như màn trinh thám ở nhiệm kỳ 5 ngoạn mục một cách tích cực với ông thì màn trinh thám ở nhiệm kỳ 6 lại ngoạn mục đến… tiêu cực cho ông.
Mọi thứ bătæ đầu từ AFF Cup 2010, khi HLV trưởng ĐT Calisto tuyên bố "phải đá đôi công" trong trận bán kết lượt đi trên đất Malaysia, để rồi thua trắng 0-2, và sau đó ĐT tẽn tò rời giải. Ít ai biết rằng chính ông Tuấn đã đấu tranh với Calisto đến cùng, để chứng minh "tấn công là tự sát", nhưng cuối cùng vẫn phải chấp nhận ý tưởng chuyên môn của ông thầy ngoại. Đến SEA Games 26, năm 2011 thì lại là ông Tuấn đề nghị thầy ngoại Flako Goetz phải áp dụng một lối đá nhỏ, nhuyễn mang chất Việt Nam hơn là cái thứ "đá biên, bổng..." mà Goetz cứ áp vào - cái thứ bóng đá khiến U.23 Việt Nam đánh mất linh hồn và đã phải rời SEA Games trong tủi hổ.
Sau một SEA Games mà ĐT U.23 được kỳ vọng "phải đoạt HCV" nhưng rốt cuộc lại ra về tay trắng thì từ những nhà quản lý cho tới những fan hâm mộ đều... tột cùng phẫn nộ. Họ đòi ông Hỷ, ông Tuấn, rồi ông Goetz phải đồng loạt từ chức, thậm chí đòi VFF phải tổ chức ngay một kỳ Đại hội bất thường. Nhưng ông Hỷ thì tuyên bố: "Không sa thải Goetz", và những nhà lãnh đạo, điều hành VFF cũng không tự nguyện rời bỏ cái ghế của mình. Những phản ứng này không khác gì một cái tát vào một cơn phẫn nộ ngày một dâng cao, và để hạ cơn phẫn nộ thì ông Tuấn "đành" phải từ chức trước.
Việc ông Tuấn từ chức hợp với nguyện vọng của người hâm mộ và nguyện vọng của cả Tổng cục TDTT - đơn vị chủ quản của ông. Nhưng ông lại không thể đi ngay khi lá đơn từ chức không được chấp nhận, và nói như Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ lúc đó: "Không để anh Tuấn chịu trách nhiệm thì phải để một ai đó chịu trách nhiệm về thất bại tại SEA Games chứ! Thành thử, bây giờ Hội đồng HLV QG mà đánh giá HLV Goetz yếu kém, chúng tôi sẽ tôn trọng ý kiến của Hội đồng HLV QG". Ngay sau khi những tuyên bố này được đưa ra, một nhà báo hỏi thẳng ông Tuấn: "BCH VFF không đồng ý đơn từ chức của ông. Vậy cá nhân ông có kiên quyết từ chức tới cùng hay không?". Lúc này ông Tuấn không trả lời thẳng vào câu hỏi, vì có lẽ ông không dễ gì vứt bỏ một chút ánh sáng bỗng loé lên trong đoạn đường tăm tối mà mình đang dấn vào.
Sau vụ này thì quả nhiên là Falko Goetz ra đi, nhưng những áp lực quá lớn từ cơ quan chủ quản của mình mà ông Tuấn cũng buộc phải ra đi. Chỉ có một mình Chủ tịch Nguyễn Trọng Hỷ - người khi ấy đã về hưu ở ngành thể thao, nên có thể ung dung "chống lệnh" là tại vị một cách ngoạn mục. Có lẽ ông Tuấn không bao giờ nghĩ rằng mình lại phải rời VFF trong một hoàn cảnh cay đắng như thế. Cay đắng không phải vì mình không làm được việc, mà vì phải ra đi như một trong hai "quân tốt", nhằm giữ lại sự ổn định của "quân vua".
Một ngày sau ngày ra đi ấy, ông Tuấn tới dự đám cưới của cầu thủ Thành Lương. Gặp ông, ai cũng động viên, an ủi, và ông cũng luôn cười cười đáp lại, nhưng không khó nhận ra đấy là những nụ cười… méo xệch. Cũng ở đám cưới ấy, những người gần ông và hiểu ông nói rằng, trước sau gì ông cũng quay lại VFF để "đòi lại" những gì vốn thuộc về ông.
Màn trinh thám thứ ba: Quay về cái ghế?
Kể từ ngày rời VFF, ông Tuấn làm cố vấn bóng đá cho Tổng cục trưởng Tổng cục TDTT Vương Bích Thắng, nhưng riêng mảng đối ngoại của VFF thì ông vẫn không bàn giao lại (và được "bật đèn xanh" để không bàn giao lại) cho người kế nhiệm Ngô Lê Bằng. Thế nên mất ghế ở VFF, nhưng uy tín của ông với AFF, AFC và FIFA không vì thế mà mất đi.
Về mặt đối nội, ông Tuấn lại đang được giới thiệu ứng cử vào ghế PCT chuyên môn VFF nhiệm kỳ 7- cái ghế mà cảm giác như ông không có đối thủ trên đường "chạy đua". Và đang có những đồn đoán về việc không chỉ ngồi vào ghế PCT chuyên môn VFF, ông Tuấn nhiều khả năng sẽ kiêm nhiệm luôn cả cái ghế TTK VFF vốn từng thuộc về ông.
Nếu quả thật ông Tuấn trở lại, thì đó là sự trở lại giúp ông xoá tan những hậm hực, đắng cay 2 năm về trước. Và nếu nhìn vào cái cách ông (cay đắng) ra đi rồi cái cách ông (huy hoàng) trở lại - nhiều khả năng như vậy, thì đấy cũng là một cuộc trở lại phảng phất sắc màu trinh thám.
Bảy năm trời gắn bó với chính trường bóng đá nước nhà, ông Trần Quốc Tuấn - một trong những quan chức bóng đá trẻ trung nhất nhưng cũng thành công nhất và cay đắng nhất đã phải tắm mình trong những giai đoạn trinh thám tương phản nhất, khốc liệt nhất trong một "tác phẩm trinh thám" có nhiều bước ngoặt.
Có phải, cái sở thích đọc truyện trinh thám từ nhỏ đã "vận" vào ông và làm nên một "cuộc đời trinh thám" trên chính trường bóng đá của ông?
| Khi im lặng không phải là vàng… Khác với những người tiền nhiệm Phạm Ngọc Viễn, Phan Anh Tú, cũng khác hẳn với người kế nhiệm Ngô Lê Bằng, thời còn làm TTK VFF (khoá 5 và 2/3 khoá 6) ông Trần Quốc Tuấn cùng "cánh tay phải" Dương Nghiệp Khôi thực hiện một chính sách mà có nhà báo nói hình ảnh là "im lặng toàn tập" với truyền thông. Cái chính sách mà với nó, ông "Tổng" nhiều lúc trở nên rất bí hiểm, rất khó cắt nghĩa, và cũng không loại trừ khả năng… rất dễ bị hiểu lầm. Nhưng ở cuối nhiệm kỳ 6, khi phải cay đắng rời chính trường bóng đá, và khi dị ứng trầm trọng với một tờ báo mà ông cho rằng đã "đánh" ông thiếu căn cứ thì có lẽ ông đã nhận ra: một sự đối thoại có ích hơn rất, rất nhiều so với chính sách im lặng. Chờ xem, nếu lần này trúng cử, ông "Tổng" sẽ thi triển chính sách nào? |