Giọng trầm buồn, sư bà nhớ lại ngày này của gần 20 năm trước. Mờ sáng, sư thức dậy gõ mõ, tụng kinh bỗng nghe thấy tiếng trẻ khóc oe oe văng vẳng. Lần theo tiếng trẻ, sư bà dừng lại trước cổng chùa và sững sờ khi thấy gói nhỏ động đậy trong sương lạnh: “Trời ơi, đó là đứa trẻ còn đỏ hỏn”.
Tôi đến chùa Bình An vào một ngày mưa tầm tã. Tôi đến không hẹn trước, đến bất ngờ, đến vì tò mò không hiểu làm thế nào mà một nữ tu gần 70 tuổi có thể gánh gồng chăm lo cho hàng chục đứa trẻ, những đứa trẻ vô thừa nhận. Chị Xuân Hoài, một trong rất nhiều người vì cảm phục cái tâm Bồ Tát của sư bà, chia sẻ rằng ở tuổi ấy, nếu không vướng bận chuyện đời với đàn con thơ đáng thương, hẳn đời nữ tu như sư bà sẽ trọn vẹn với niềm an lạc chuyên tâm kinh kệ.
"Tuy không mang nặng đẻ đau nhưng sư bà cùng 15 nữ tu ở chùa xem bọn trẻ chẳng khác gì khúc ruột dứt ra của chính mình. Dưới bóng bồ đề, bọn trẻ được các sư chăm dưỡng chu đáo, được sư bà lấy họ của mình làm khai sinh, được dạy các điều hay lẽ phải, đến tuổi đều được đến trường, được ăn học đến nơi đến chốn" - chị Xuân Hoài tâm sự.
Dáng gầy guộc, có phần khắc khổ, khi được hỏi chuyện làm mẹ của... con người ta, sư bà Trùng Tín chẳng nói nhiều về mình, bà chỉ nói về đàn con, những đứa con mà vì chúng, đã bao năm rồi bà luôn trằn trọc gánh gồng lo toan để bù đắp cho những thiệt thòi mà chúng không đáng phải gánh chịu:
"Chùa hiện có 24 trẻ. Đây là số trẻ hiện hữu, còn trẻ sau khi vào chùa tìm được mái nhà bình yên, sau khi được ăn học nên người trở lại với đời thì sư không nhớ. Sư chỉ biết rõ một điều thôi, đàn con của sư, dù sư cùng các ni ở chùa cố hết sức chăm lo nhưng cháu nào cũng thèm hơi ấm mẹ cha, cháu nào cũng khát khao tình phụ mẫu".
Tôi theo sư bà vào mái ấm thiên thần - nơi có những đứa trẻ bất hạnh đang sống hạnh phúc, yên bình trong sự chăm lo, bảo vệ của sư bà Diệu Không cùng các ni sư ở chùa. Vừa bước vào, tôi đã cảm nhận được điều khiến sư bà cứ mãi đau đáu rằng bọn trẻ rất khát khao hơi ấm của mẹ cha. Vừa bước vào, tôi được bọn trẻ ào đến đứa rúc vào lòng, đứa ôm chặt đòi bế bồng. Đứa trẻ nào cũng sáng sủa, bụ bẫm, đáng yêu. Những thiên thần đáng thương này, chúng làm gì nên tội để phải chịu đọa đày như thế?!
"Sư chỉ nghĩ một điều, đó là nhân duyên. Các bé không ở được với mẹ cha, thì ở với các sư trong chùa. Sư cũng nghĩ biết bao người phải khổ sở, khát khao, mong cầu, thậm chí chấp nhận hiểm nguy tính mạng chỉ mong có được mụn con, còn sư được ban cho cả đàn con thiên thần, sư nghĩ sư là người hạnh phúc".
Sư bà Diệu Không hạnh phúc với đàn con thơ.
Như hiểu được những trăn trở của tôi, sư bà Trùng Tín đã trải lòng như thế. Bà chẳng oán, chẳng hờn gì những người đã bỏ rơi giọt máu của mình. Bà chẳng nhắc gì đến nghiệp quả mà họ phải gánh chịu. Bà chỉ nói vào chùa, bọn trẻ là con của Phật mà ai biết chuyện, ai thấy bọn trẻ cũng yêu thương: "Có yêu thương mấy thì một mình sư chẳng thể làm được gì. Bọn trẻ lớn lên trong tình yêu thương của ngàn vạn tấm lòng thiện ý".
2. Sư bà Diệu Không chẳng nhớ mình đã cưu mang chính xác bao nhiêu đứa trẻ bị bỏ rơi và trẻ do cha mẹ có hoàn cảnh khó khăn đã mang con gửi chùa. Dưới bóng bồ đề, bà không cầu danh, không cầu lợi nên đâu cần phải nhớ gì đến con số ấy. Nhưng có những điều sư bà nhớ rất rõ, rõ đến độ chỉ cần nhắc đến tên từng đứa trẻ đã và đang ở mái ấm này, bà nói rõ rành từng chi tiết nhỏ của đứa trẻ với thời khắc bà nhặt được, tình trạng của đứa trẻ lúc được bà hay các sư tìm thấy, cả tâm tính và những sự kiện trọng đại liên quan đến đứa trẻ như ngày bé được làm khai sinh, lực học của bé, ước mơ của bé…
"Bé Đỗ An Q. bị bệnh đao có mẹ là công nhân, bị bỏ lúc chưa rụng rốn. Mẹ của bé Đỗ An N. là học sinh. Bé Đỗ An Nh. đang học lớp 5, học rất giỏi, bé thích vẽ tranh, tranh bé vẽ bao giờ cũng có ba mẹ nắm tay dắt bé đi chơi. Bé Đỗ An S. 4 tuổi gặp ai đến thăm chẳng kể lạ quen cứ đòi ẵm bế…".
Tôi hỏi có khi nào, những người là cha mẹ, những người bỏ rơi bọn trẻ tìm đến chùa thăm hay xin nhận lại con, sư bà khẽ thở dài. Bà nói chuyện ấy hy hữu lắm. Bà nói cũng có một vài trường hợp đến xin nhận lại con, nhưng bà dứt khoát không cho. Các bé được mẹ hay những người xưng là mẹ tìm đến nơi mà họ từng vứt bỏ núm ruột của mình là Đỗ An K., Đỗ An H…
Sư bà Diệu Không tâm sự, khi có người tìm đến xin nhận lại con như thế, bà vừa mừng vừa lo, mừng ít mà lo nhiều. Bà mừng vì họ còn nghĩ đến cốt nhục của mình nhưng lo thì nhiều lắm. Bọn trẻ lớn lên với các sư ở chùa nên quen hơi, với lại các sư còn lo cho các cháu được. Sư rất sợ cái cảnh bọn trẻ về lại với cha mẹ không tìm thấy được hơi ấm, mà cuộc đời lại một lần nữa rẽ sang lối bất hạnh buồn đau hơn".
Hỏi sư bà chi phí nuôi trẻ, bà bảo nhiều lắm, chỉ riêng tiền học cho các trẻ thôi mỗi tháng đã gần 20 triệu đồng. Ngoài ra còn có hàng loạt khoản phải chi phí như sữa, tã bỉm, ăn uống, thuốc men… Bà bộc bạch, mình là nhà tu đâu thể làm gì ra tiền, nên mọi sự đều nhờ những tấm lòng thiện nguyện: "Bọn trẻ là con của sư nhưng cũng là con của nhiều người. Có những người yêu thương bọn trẻ thầm lặng lắm, người giúp gạo, người giúp sách vở, người giúp phần học phí, học bổng cho các cháu".
Sư bà tâm sự là nhà tu hành, của cải chỉ để ngoài thân, vả lại con cái lại đông, ôm bọn trẻ vào lòng và chăm bẵm, nuôi chúng nên người, bà chẳng có gì cho chúng ngoài con chữ. Bà nói trẻ vào chùa 3 tuổi được đi học mẫu giáo để dễ hòa nhập với cộng đồng. Đến tuổi phải đi học, phải ăn học đến nơi đến chốn bởi chỉ có con chữ mới giúp bọn trẻ thoát cảnh đời tối tăm: "Cháu nào có căn tu thì tiếp tục làm con của Phật, bằng không các cháu về lại với đời thì cũng có chữ nghĩa làm vốn liếng để sinh nhai".
Quyết định dang rộng vòng tay cưu mang bọn trẻ, sư bà Trùng Tín chẳng ngại những khó khăn, điều tiếng. Bà tâm sự, lo sợ nhất là khi những đứa con của mình một ngày nọ níu áo hỏi bà "ba đâu", "mẹ đâu". Trước câu hỏi thơ ngây ấy, bà chẳng biết phải trả lời bọn trẻ ra sao. Nói rằng chúng bị cha mẹ bỏ rơi ư, làm sao bà có thể nói được điều ấy.
Bà cũng chẳng thể nói cha mẹ chúng đã chết hay nói bất cứ điều gì mà bà sợ rằng sẽ làm tổn thương tâm hồn non nớt trẻ thơ của đàn con. "Sư sợ nhất chuyện bọn trẻ ý thức được hoàn cảnh của mình và đâm ra mặc cảm, tự ti. Như thế bọn trẻ khó mà trưởng thành với đủ bản lĩnh, sự tự tin để hòa nhập Ok9 cab trò chơi casino phổ biến".
Sư bà Trùng Tín còn tâm sự, bà sợ khi mặt trời tắt nắng, khi không gian chìm trong màn đêm thăm thẳm hay lúc trời hửng sáng, bà nghe tiếng trẻ sơ sinh khóc gào, những đứa trẻ còn dính cuống rốn bị mẹ quấn vội trong tấm khăn cũ mèm bỏ đâu đó quanh chùa. "Sư không ngại chuyện phải nuôi thêm trẻ. Sư chỉ sợ, chỉ buồn bởi cuộc đời lại có thêm một số phận bất hạnh đáng thương. Cứ nghĩ đến chuyện đứa trẻ có mẹ có cha nhưng mang nặng nỗi đau cùng thân phận trẻ mồ côi, sư không đành lòng".
Chùa Bình An ở địa chỉ 395/1 khu phố 4, Phường Tân Tạo A, quận Bình Tân, TP HCM. Tôi rời chùa khi trời nhá nhem tối. Dù có những khoảng lặng trong cuộc trò chuyện với sư bà Diệu Không, nhưng dẫu sao, tôi cũng thấy ấm lòng và mừng cho số phận của những đứa trẻ không may vừa chào đời đã gặp sóng gió nhưng lại được yên bình ở mái ấm chùa Bình An