Thế nhưng chức vô địch ở cái giải giao hữu chỉ mang đến niềm vui nhất thời khi mà sau này, bước vào sân chơi SEA Games, ông Riedl đã bộc lộ dấu hiệu… cạn bài. Kết quả là SEA Games năm đó, U.23 Việt
2. Năm 2008, khi cầm ĐTVN dự Cúp bóng đá TP.HCM, ông Calisto gặp đâu thua đó. 3 trận thua với hàng loạt những vấn đề phát lộ khiến ông bị đưa lên "dàn thiêu" và suýt chút nữa đã mất chức. Ông Calisto hồi ấy uất ức đến độ phải thốt lên: "Chỉ những người không thông minh mới nhìn vào kết quả của những giải giao hữu như thế này". Quả thật, đá bết bát ở Cúp bóng đá TP.HCM cùng một vài trận đấu giao hữu sau đó, nhưng vào tới sân chơi AFF Cup, quân ông "Tô" càng đá càng chín, và cuối cùng đã lên đỉnh sau 2 trận chung kết oanh liệt với Thái Lan.
3. Rõ ràng, nếu phải chọn giữa việc "thử kêu đốt tịt" của ông Riedl với việc "thử tịt, đốt kêu" của ông Calisto, người ta phải đứng về phía ông "Tô" và phải ủng hộ cách làm, cách nghĩ của ông. Vậy thì bây giờ, nhất thiết không nên đặt áp lực cho Falko Goetz, cho dù ĐT U.23 của Goetz đã thua và đã để lộ ra không ít vấn đề sau trận đầu ra quân. Thay vào đó, hãy cứ để cho Goetz vừa "thử" vừa "nghiệm" ở cái giải đấu mang tính thử nghiệm không hơn không kém này.
Chỉ khi giải phóng sức ép cho Goetz và những học trò của Goetz theo cách đó thì cái mục tiêu vàng ở SEA Games 26 mới có cơ may thành hiện thực!