Tôi đã được chứng kiến cảnh một cụ già đi trên hè phố Nguyễn Lương Bằng - Hà Nội ngã qụy gối gần một trụ điện. Dừng xe đỡ ông già dậy, tôi hỏi: "Ông bị chóng mặt hay sao mà ngã qụy xuống?". Ông thở dốc chỉ tay vào cái trụ điện, tôi chưa hiểu, ông thì thào: "Có điện, nguy hiểm". Thì ra cái dòng chữ "Cấm sờ, có điện nguy hiểm" đã làm cụ già giật mình ngã mà không dám bám vào.
Quan sát dọc tuyến phố Nguyễn Lương Bằng thấy rằng chủ trương hạ ngầm đường dây dẫn trên cao xuống ngầm đã tạo ra con phố không còn tình trạng dây dợ loằng ngoằng như mạng nhện nữa. Nhưng, những trụ dẫn dây lên lại khá nhiều ở hè phố, mà hè phố chỗ rộng, chỗ hẹp, nơi hẹp người đi bộ không thể lách qua phải bước xuống lòng đường.
Đặc biệt, trên các trụ ấy với lời cảnh báo "cấm sờ, có điện nguy hiểm", vâng cấm sờ không có nghĩa là sờ trực tiếp mà chỉ cần va quệt đã có thể bị điện giật, chính vì sợ như vậy nên cụ già đã giật mình tránh lùi lại mà ngã oan.
Thực ra, những hộp chứa dây dẫn đã được phủ sơn cách điện, lời cảnh báo để đề phòng có thể điện bị rò rỉ và cái vỏ hộp có chỗ bị xước sơn… Có thể gây nguy hiểm, vậy tại sao các nhà thiết kế không thể nghĩ ra một "cái áo" khoác bằng chất liệu hoàn toàn không dẫn điện như bằng nhựa cứng để khoác cho nó an toàn hơn. Và lời cảnh báo cũng không nên tiếc chữ, tiếc lời mà viết đủ: "Cấm sờ, nguy hiểm khi có điện rò rỉ".
Thiết nghĩ các cơ quan chức năng sớm nghiên cứu để có lời giải an toàn nhất, mỹ quan nhất nơi đô thị đông đúc