Trước khi giới thiệu thầy nói chuyện, tôi nghĩ phải nói ít lời về Bác, mà những lời này phải lớn lao, cao cả. Lòng kính phục chân thành gặp tuổi trẻ bốc đồng, tôi bắt đầu "đại ngôn". Ngắn thôi, khoảng hai phút, nhưng tôi còn nhớ như in một câu tôi phát ra: "Từ nửa thế kỷ nay, Hồ Chí Minh đã không ngừng tạo ra những địa chấn trong OK9giaitri đăng nhập tinh thần của nhân loại". Tôi còn nói nữa, say sưa, kiểu như vậy, và giới thiệu thầy giáo nói chuyện. Thầy đứng lên, nhẹ nhàng mở đầu: "Thưa các bạn, ở Bác Hồ, thơ là Người, giọng thơ là giọng Người, nhưng "giọng của Người không phải sấm trên cao"… Tôi điếng người, đỏ mặt xấu hổ. Tôi biết, thầy giáo không có ý định dạy thêm cho tôi bài học. Nhưng với tôi, đó là bài học cảnh báo với mình: đề phòng bệnh "đại không" khi viết và nói (lời to tiếng lớn khi chưa nhận thức đầy đủ chân lý về đối tượng).
Nhiều năm sau này, khi được học tập thêm, biết thêm, tôi mới nghiệm ra bệnh non nớt, bồng bột kiểu đó ở nhiều người. Có người hồn nhiên, chân thành, cũng có người có mục đích hẳn hoi.
Tôi tự thấy ở mình, hồi đó mắc bệnh "đại không" cũng là do quán tính của những lời, những bài trong một thời gian dài nói về Bác thường dùng những lời lẽ lớn lao, cao cả và qua đó hướng giá trị con người Bác tới cõi thiêng liêng, thành một thần tượng để tôn thờ. Rất đúng! Nhưng với Bác không chỉ vậy, mà nếu chỉ vậy, thì cháu con sau này làm sao học tập được tấm gương của Người. Khi đã thánh hoá một người thì người ta chỉ còn một việc: thắp hương. Giờ đây, ta đang học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, để góp phần nhỏ cho Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP cần thiết này khỏi trở thành chỉ là chuyện thắp hương, thiếu thiết thực, xin nói ít điều về con người văn hóa tự nhận thức, tự cảm nhận của Bác Hồ qua tác phẩm thơ độc đáo "Ngục trung nhật ký" (Nhật ký trong tù - NKTT).
Tác phẩm văn học này đặc biệt khác với mọi tác phẩm văn học khác của Bác ở đặc trưng thể loại của nó: Nhật ký viết bằng thơ. Hiển nhiên, nó chỉ có một người đọc duy nhất: đó là tác giả. Viết về mình, chỉ cho mình đọc, đối thoại với mình cũng là độc thoại, thì còn gì chân thực bằng (những tác phẩm khác phải chấp nhận một tỉ lệ hư cấu).
Bác Hồ viết NKTT, hoàn toàn không có ý định Ok986 tải ứng dụng ai, răn dạy ai hoặc tuyên truyền cho ai. Đây hoàn toàn là những chuyện, những tâm trạng, những suy nghĩ riêng tư nhất "một mình mình biết, một mình mình hay". Bác Hồ viết NKTT không hề có ý định cho người thứ hai đọc. (Việc NKTT trở thành một trong hai tác phẩm văn học Việt
Qua NKTT, bằng vào ý nghĩa khách quan của hình tượng ta có thể nhận ra ở con người này một giá trị lớn lao cao cả, một ý nghĩa Ok986 tải ứng dụng sâu sắc ở nhiều khía cạnh: nào là con người của "chất thép" chiến đấu, con người lạc quan cách mạng, con người với trái tim rộng lớn "Ôm cả non sông, mọi kiếp người", con người mà đêm ngủ vẫn mơ "Sao vàng năm cánh mộng hồn quanh"…v.v.
Con người Ok987 ưu đãi độc quyền Hồ Chí Minh ở phương diện này ta đã được nghe, được đọc nhiều, nhiều vẫn chưa hết. Nhưng nghe, đọc nhiều lại thường dẫn ta tới ý nghĩ: Bác vĩ đại thế, như một vị thánh, ta tôn thờ nhưng sao ta học nổi. Hoá ra không hoàn toàn như vậy. Ý nghĩa trực tiếp mà văn bản tác phẩm cùng hồn cốt thể loại của nó mang đến do chính chủ thể muốn nói về mình lại ở một phương diện khác: đó là một con người bình thường như mọi con người hiện lên trong tư cách trần thế nhất với mọi cảm xúc, nghĩ suy, cảm giác gần gũi nhất, người nhất.
Trước hết, hãy nói về ngôn ngữ Bác dùng để viết NKTT: tiếng Hán, chữ Hán. Có người nước ngoài nào đó đã cho rằng: Hồ Chí Minh thiếu nhất quán, rằng ông yêu cầu nhà báo, nhà văn Việt Nam phải viết bằng ngôn ngữ đại chúng, mộc mạc, giản dị để quần chúng công nông binh đọc ai cũng hiểu được, vậy mà chính ông lại viết tác phẩm bằng ngôn ngữ nước ngoài, sao cho đại chúng người Việt Nam đọc hiểu. Đó là một nhận xét phiến diện, hồ đồ, vì ông nước ngoài không đọc hết quan điểm Hồ Chí Minh về người đọc. Ông này không biết trước khi đề nghị với nhà văn, nhà báo như trên, Bác đã nêu một vấn đề then chốt: viết cho ai? viết để làm gì? Chứng tỏ, Bác đặc biệt quan tâm đến người đọc. Tác phẩm viết bằng các ngôn ngữ phương Tây cho người phương Tây đọc thì đã rõ. Riêng NKTT như trên nói, chỉ cho một người đọc. Tiếng Hán, chữ Hán lại là sở trường ngôn ngữ dòng dõi nho gia của Bác. Lựa chọn đó chứng tỏ một ứng xử Ok987 ưu đãi độc quyền của con người bình thường nơi Bác. Bác không cần câu nệ cố tỏ ra mình có ý thức Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 khi dùng ngôn ngữ, vì trong trường hợp này, Bác đâu có mục đích tuyên truyền. --PageBreak--
Vả lại, tính Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 đâu chỉ có nói ngôn ngữ (cha ông mình nghìn năm trước đã dùng văn chương chữ Hán để yêu nước đấy thôi), tính Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 chủ yếu là ở tâm thức Ok987 ưu đãi độc quyền của người cầm bút. Cũng không phải Bác dùng chữ Hán để làm cho thơ mình được sang trọng, vàng son lộng lẫy như lựa chọn của nhà thơ thời trung đại. Vì có viết cho ai đâu mà cần vàng son, lộng lẫy.
Mặt khác, thơ NKTT viết bằng chữ Hán nhưng đề tài và chất liệu lại mang tính trần thế bình thường dân chủ nhất, không bốc lên cõi phi phàm như thơ chữ Hán trước đây. Trong NKTT, con người Ok987 ưu đãi độc quyền Hồ Chí Minh rất dị ứng với tâm thế phi phàm. Từ quan sát, cảm giác, tri giác, đến cảm xúc, cảm hứng đều từ những gì thuộc thế giới phàm trần này: một cảnh bắt rận, thiếu nước tắm, ở bẩn, ghẻ ngứa, cái gậy chống, quán cháo bên đường, cái chăn giấy, cơm tù, rét, rệp…
Đây là những cảm xúc nảy sinh từ cảm giác vật thể rất người ở Bác: bốn tháng bị giam không nước tắm, không thay quần áo, ăn không no, ngủ không yên. Cảm giác vật thể này tạo ra cảm xúc đau đớn về một cuộc sống dưới mức con người "Sống chẳng ra người vừa bốn tháng". Mặc dù "gầy đen như quỷ đói", "ghẻ lở mọc đầy thân", "rụng một chiếc răng", dù "phi nhân loại sinh hoạt", nhưng do ý thức được cuộc sống phi nhân loại đó, nên tự mình khẳng định với mình rằng ta vẫn là con người (Bốn tháng rồi)…
Những cảm xúc tinh thần hướng thượng ở con người văn hóa Hồ Chí Minh trong NKTT phần nhiều bắt nguồn từ những cảm giác, cảm xúc rất hồn nhiên, tự nhiên, phàm trần như trên.
Trong tù, Hồ Chí Minh tự giác về mình cũng là một thân phận tù nhân như mọi thường phạm khác, không bao giờ có ý phân biệt, nếu có chỉ là khi tự nghĩ riêng về mình để phấn đấu, để rèn luyện. Còn cuộc sống và ứng xử của Bác hoàn toàn bình đẳng, hoà nhập với thế giới tù nhân. Bác gọi họ là "nạn hữu" (bạn cùng hoạn nạn) đến tám lần, Bác là một trong "nhân nhân" (mọi người), "ngã mẫn" (chúng tôi), Bác là "tân phạm" (tù mới) được "cựu phạm" (tù cũ) đón tiếp. Bác gọi họ là "nhĩ" (anh - đại từ ngôi hai). Bác coi họ là "đồng chu cộng tế" (cùng hội cùng thuyền giúp nhau). Đó là ứng xử Ok987 ưu đãi độc quyền mà con người bình thường phải có với nhau, không chỉ do tình huống ở tù, mà do cái nhìn con người đầy tình nhân ái nơi Bác.
Nhân ái ở Hồ Chí Minh là nhân ái truyền thống trong cốt cách Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 mà ở con người Việt Nam bình thường ai cũng có thể có hoặc có thể noi gương nhau không khó khăn gì. Nhân ái ấy là Ok987 ưu đãi độc quyền "Thương người như thể thương thân", còn là "Ân trả nghĩa đền" biết ơn người giúp đỡ, cưu mang mình trong hoạn nạn là một nét Ok987 ưu đãi độc quyền mang hồn cốt Việt Nam đích thực, cho dù người đó, vào lúc ấy là người của "phía bên kia". Không có của cải tiền bạc để đền ơn, thì một lời biết ơn trân trọng tự nói với mình trong thơ cũng là một ứng xử Ok987 ưu đãi độc quyền cảm động.
Bác có đến tám bài thơ trong NKTT bày tỏ lòng biết ơn chân thành với một số người trong Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K Tưởng Giới Thạch - trực tiếp quản lý Bác - đã đối xử tốt, giúp đỡ, quan tâm tới Bác (Trần khoa viên, Hầu chủ nhiệm, Khoa trưởng họ Ngũ, Khoa viên họ Hoàng, Chủ nhiệm Lương, Trưởng ban họ Mạc, tiên sinh họ Quách, Sở trưởng Long an họ Lưu). Người Trung Quốc có chuyện "bát cơm Phiếu mẫu", người Việt
Phải thấy rõ ở Hồ Chí Minh, lập trường giai cấp và Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 là rõ ràng và là nguyên tắc tối cao. Nhưng không vì vậy mà hạn chế cái nhìn Ok987 ưu đãi độc quyền với tính người nhân loại. Ở đây không chỉ là vấn đề tính người phổ quát nhân loại như một số người đã nói mà còn là cốt cách Ok987 ưu đãi độc quyền Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026. Cái nghĩa ân tình chung thuỷ với người cứu khổ cứu nạn mình, ở con người Ok987 ưu đãi độc quyền Hồ Chí Minh hoàn toàn nhất quán từ thi ca đến hành vi ứng xử ngoài đời. Không có gì thần thánh ở đây cả, chỉ có ý thức Ok987 ưu đãi độc quyền thật sự con người là cháu con học được, làm được như Bác mà thôi. Tiếc thay, khối người bây giờ "Miệng nam mô bụng bồ dao găm", nói và làm tương phản.
Thơ NKTT cũng tự nói về nỗi buồn thường tình của con người ở Bác. Buồn vì xa xứ, nhớ cố hương OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao đã đành, còn buồn vì nỗi "muôn cay, nghìn đắng", "ngoảnh lại hơn trăm ngày ác mộng", nên trên mặt "vương chút u sầu" (Đến Liễu Châu). Trung thu: "Người trong ngục nuốt sầu", "Gió thu đều vương sầu". Tiết Thanh minh mưa phùn "Người tù buồn đứt ruột".
Một buổi Chiều tối nhìn cánh chim về rừng tìm chốn ngủ lại thấy một mảnh "cô vân" trôi dạt giữa bầu trời. Buồn, cô đơn, mệt mỏi, khao khát một mái ấm gia đình, một nơi nghỉ chân an lành trên con đường lưu đày xa xứ. Cô gái trẻ trong ngôi nhà xóm núi xay ngô làm bữa tối, bếp lửa đỏ ấm áp tình thương là sự tưởng tượng da diết của người tù trong niềm khao khát ấy. Đó là khao khát thường tình như tất cả chúng ta. Nhưng chúng ta hầu hết đã có được, còn lại Bác Hồ trên con đường vạn dặm, một lòng vì nước vì dân chẳng bao giờ được bước chân vào ngôi nhà ấm cúng đó của mình. Ta có được nhiều thứ hơn cả bình thường mà Người không thể có, sao ta khó có một hành vi ứng xử Ok987 ưu đãi độc quyền bình thường như Bác giữa cuộc đời này?