24 giờ sau trận chung kết lịch sử của bóng đá Sông Lam, tôi liên tục điện thoại "tấn công" HLV trưởng Nguyễn Hữu Thắng. Và sau không dưới 30 cuộc gọi, với không dưới 5 số điện thoại, cả di động lẫn cố định, rốt cuộc Hữu Thắng cũng đã bắt máy.
Ngay lập tức chúng tôi gặp nhau, và suốt cuộc nói chuyện dài khoảng 2 tiếng đồng hồ, tôi chỉ hỏi Hữu Thắng duy nhất một chủ điểm: Sông Lam có sự khác biệt đáng kể nào so với phần còn lại của V.League? Và, vũ khí bí mật nào giúp đội bóng quê xứ Nghệ giật cúp vàng sau 10 năm chờ đợi?
Câu chuyện thứ nhất: Những "chiến binh" trong phòng thay đồ
Hết hiệp 1 trận "chung kết" SLNA và HN.T&T, khi SLNA đang dẫn 1-0, cả đội bước nhanh vào phòng họp. 15 phút nghỉ giữa hiệp, HLV Nguyễn Hữu Thắng không nói quá nhiều đến chuyên môn, đến chuyện chiến thuật, hay đấu pháp này nọ. Ngược lại, Thắng đặt ra một câu hỏi: Ở 45 phút tiếp theo, nếu HN.T&T gỡ hòa, thậm chí là vượt lên dẫn trước, các em sẽ làm gì?
Thắng hỏi thế rồi nhìn thẳng vào ánh mắt từng cầu thủ. Không ai bảo ai, tất cả các cầu thủ đều đã ôm chầm lấy nhau. Và thật lạ, tất cả cùng thốt lên một từ: "Chúng em sẽ tử chiến vì quê hương". Kể lại câu chuyện bí mật này, Hữu Thắng bảo: "Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn thấy gai người khi nhớ hai hai tiếng "tử chiến" của các học trò. Tử chiến có thể là một cách nói hơi lên gân, thậm chí người ngoài nghe thấy sẽ cho rằng hơi cường điệu, hơi vẽ vời, nhưng đúng là lúc ấy toàn bộ 11 cầu thủ Sông Lam đều lao vào trận với tinh thần sẵn sàng chết trên sân cỏ".
Chính vì những điều như thế mà khi được hỏi "nếu phải chọn ra 1 cầu thủ của mùa giải, Hữu Thắng chọn ai?", chẳng cần suy nghĩ nhiều, Hữu Thắng trả lời ngay: "Tôi sẽ không chọn một cầu thủ, mà tôi chọn 11 cầu thủ đã vào sân với tinh thần tử chiến trong trận quyết đấu với HN.T&T".
Câu chuyện thứ hai: Chiến binh trên cáng cứu thương
Nửa cuối hiệp 2 trận "chung kết" SLNA - HN.T&T, thủ lĩnh Huy Hoàng - yếu nhân trong hàng thủ Sông Lam quằn quại nằm sân. Ngay lập tức bác sĩ vào sân và xác định, đấy là một chấn thương bàn chân rất nặng, Hoàng phải vào bệnh viện tức thời. Rất nhanh, xe cấp cứu cũng được điều tới sân Vinh để nhanh chóng đưa Huy Hoàng vào viện. Nhưng không, Huy Hoàng nhất quyết không vào viện mà nằm ở mép đường biên dọc, sát sạt mặt sân, trong sự lo lắng tột độ của các bác sĩ.
Mà nào có chịu nằm im để các bác sĩ dễ dàng chăm sóc, Hoàng cứ thế vò đầu, bứt tai rồi hét to vào sân: "Anh em cố gắng vào, quyết liệt vào". Hoàng vẫn chỉ đạo từng vị trí trong hàng phòng ngự, cứ như thể mình đang đá trên sân, chứ không phải đang chấn thương, nằm ngoài. 90 phút chung kết rồi cũng kết thúc, SLNA rồi cũng đoạt được cúp vàng sau 10 năm chờ đợi, Hoàng đồng ý để các bác sĩ đưa mình lên băng ca, chạy thẳng về phía cổng sân Vinh.
Tới lúc này thì ai cũng nghĩ, Hoàng sẽ "ngoan ngoãn" vào bệnh viện. Vậy mà không, khi băng ca chạy đến gần khu kỹ thuật của đội nhà, và khi màn ăn mừng vô địch đang biến sân Vinh thành một ngày hội đúng nghĩa, thì bất ngờ thay, Hoàng đã ôm chân, nén đau, lao xuống băng ca, chạy đến chia vui với các đồng đội.
HLV Nguyễn Hữu Thắng vừa chạy về phía Huy Hoàng vừa khóc, vừa thốt lên: "SLNA vô địch vì có những con người như thế này đây".
Câu chuyện thứ ba: Người CĐV nghèo với những tiếng hô hào sảng
3 tiếng trước trận chung kết, tôi đi vòng quanh sân Vinh, và đã dừng lại thật lâu bên những chiếc xe ca cũ kĩ, chở những CĐV sống ở huyện, ở xã cách xa TP Vinh hàng chục kilômét. Chiếc xe chỉ vừa dừng lại là hàng chục con người nháo nhào chạy xuống, và vừa chạy vừa hô "Sông Lam vô địch".
Tôi để ý đặc biệt đến một người phụ nữ gương mặt hốc hác, nước da đen nhẹm. Chị mặc một cái quần vá, một chiếc áo bạc màu và đi một đôi dép lê rách nát. Có bề ngoài xác xơ là thế nhưng chị lại hô cái khẩu ngữ "Sông Lam vô địch" với một âm lượng hào sảng đến kỳ lạ. Thấy tôi tỏ vẻ tò mò, chị vừa cổ động, vừa giải thích với cái giọng quê xứ Nghệ điển hình: "Đội bóng quê hương đá chung kết mà chú. Nghèo đến mấy cũng phải đi xem".
Trong cuộc trò chuyện với HLV Hữu Thắng, tôi đã nhắc đến người CĐV đặc biệt này, và được nghe Hữu Thắng phân tích ngược trở lại: "Tinh thần Sông Lam là thế đấy. Màu cờ sắc áo quê hương phải được bảo vệ đến cùng".
Và đấy cũng chính là điều đặc biệt mà ở V.League này chỉ Sông Lam mới có. Trong khi có những đội phải khó nhọc lập hội CĐV và dùng tiền để duy trì sự hoạt động của hội thì Sông Lam không cần làm thế cũng đã có những CĐV đặc biệt, luôn cháy hết mình.
Trong khi phần lớn các đội khác trước mỗi mùa giải đều phải vá víu lực lượng bằng việc mua cầu thủ này, chèo kéo cầu thủ kia thì Sông Lam luôn thừa nguồn nội lực - những con người đã lớn lên ở mảnh đất này, và luôn vào trận với tinh thần sống chết đến cùng với mảnh đất này.
Tới đây, câu hỏi "vì sao?", và "vũ khí bí mật nào?" giúp Sông Lam vô địch hẳn đã có một câu trả lời thỏa đáng!
| Tương phản ngày rước cúp Chiều qua, chiếc cúp vô địch đã được toàn đội SLNA mang tới tượng đài Bác Hồ để báo công với Bác. Màn rước cúp sau đó được tiến hành cả tiếng đồng hồ quanh thành phố, và được tiền hô hậu ủng bởi hàng trăm nghìn người hâm mộ. Nhìn lễ rước cúp, và những ánh mắt rạng ngời của những con người trong ngày rước cúp, tôi chạnh nhớ lại màn rước cúp của HN.T&T một năm về trước. Hồi ấy, sau khi lấy cúp vàng trên sân Pleiku, HN.T&T cũng đã tổ chức một lễ rước cúp rềnh rang từ sân bay Nội Bài về trung tâm thành phố. Nhưng dưới trời mưa tầm tã, màn rước cúp ấy bỗng trở thành một ốc đảo lẻ loi trên biển cả. Người Hà Nội không quan tâm đến nó, cũng chẳng thấy hạnh phúc vì nó. Đơn giản là HN.T&T mới thành lập, đội bóng lại là một tập hợp của những con người tứ xứ, nên dân Hà Nội không nghĩ rằng nó đích thực là đội bóng của mình. Hai năm V.League, hai màn rước cúp và sự tương phản một trời một vực về không khí ngày rước cúp, tự thân điều đó hẳn đã khiến những nhà làm bóng đá phải vắt tay lên trán mà nghĩ thật nhiều! (Trịnh Phan Phan) |
| SLNA quyết tâm đoạt nốt cúp QG Sau hai ngày "xả láng", hôm qua các cầu thủ Sông Lam đã tập trung trở lại để chuẩn bị cho trận chung kết cúp QG với Navibank Sài Gòn diễn ra vào tuần tới trên sân Thống Nhất. Hiện tại, ngoại trừ chấn thương vốn có của Kavi, khiến cầu thủ này phải về nước chữa trị, cùng chấn thương mới phát sinh của Huy Hoàng, lực lượng còn lại của Sông Lam vẫn ổn định, và vẫn có được phong độ tốt. Thế nên HLV Hữu Thắng hạ quyết tâm phải thắng Navibank Sài Gòn để đoạt nốt chiếc cúp QG. Năm ngoái, SLNA cũng đã thắng HAGL trong trận chung kết cúp QG trên sân Thống Nhất. Ở một diễn biến khác, liên quan đến tiền thưởng của cầu thủ Sông Lam, HLV Hữu Thắng cho biết con số trên 10 tỷ tiền thưởng mà một số tờ báo loan tải hoàn toàn sai sự thật. Hiện tại, Sông Lam nhận được 3 tỷ cho chức vô địch từ VFF, 1 tỷ tiền thưởng của UBND tỉnh và khoảng 2 tỷ của nhà tài trợ, Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức Bắc Á. Những con số đó, cộng với những khoản thưởng lặt vặt khác khiến cho số tiền mà Sông Lam nhận được nhiều nhất cũng vào khoảng 7 tỷ đồng. (Ngọc Anh) |