Những gì mà PV Báo OK9 Cab ghi nhận sau đây cho thấy hiện chưa có chuẩn quy định về phòng dịch vụ trong bệnh viện (BV).
Nằm phòng thường: "Tựa" vào nhau mà ngủ!
7h sáng tại khoa T… của một BV lớn vào diện nhất nhì tại TP HCM đang là giờ thăm khám của bác sĩ. Quá tải, nằm chung, nằm ghép khiến gần 10 phòng tại khoa đều có số bệnh nhân (BN) gấp đôi so với số giường thêm một lượng lớn người thân đi cùng, vài chục bác sỹ, điều dưỡng viên, học viên thực tập mỗi ngày… khiến hành lang khoa không khác gì trên ga tàu. Tiếng loa gọi BN, tiếng xe đẩy chở vật tư Ok986.vip bảo mật SSL, xe thuốc men, dụng cụ phục vụ BN thôi thì ì xèo, loạn xạ. Mọi việc chỉ trở lại êm ả trong giờ thăm bệnh.
10h sáng, người nhà "ào" vào các phòng bệnh thăm người thân. Người và người lại chen chúc, đứng ngồi đủ các tư thế từ khu vực cầu thang cho tới hành lang và phòng bệnh. Khổ nhất là phòng vệ sinh trong phòng bệnh lúc này. Hàng chục người xếp hàng dài trước cửa. Người bên ngoài hối vì sốt ruột, người bên trong nhấp nhổm không yên. Tại phòng bệnh số 0… có 40 giường nhưng số BN đang nằm là 80 người. Bên cạnh đó còn vô số BN nằm trên băng ca, nằm trải chiếu bên ngoài hành lang.
Bà N.T.N. (người Huế) nằm giường số 3… đang truyền dịch. Nằm cạnh bà N. là một cụ bà khác trên 60 tuổi bị tai biến vừa nhập viện tối hôm trước. Cả 2 rất yếu và chỉ định của BS đều phải truyền dịch nhưng do phải nằm chung nên điều dưỡng viên đành cho 2 người nằm ngược chiều nhau. Bà N. ngước nhìn 4-5 chai dịch lủng lẳng treo trên đầu mà lo lắng nói: “Chết! Phải truyền hết từng này chai mà nằm lâu thế này thì mỏi lắm!…". Cô bác sĩ trẻ đang thăm khám cho BN giường bên thủng thẳng nói: "Vào khoa này mà có giường nằm là phúc lắm rồi!".
Tình trạng đông đúc nên mọi quy trình chích thuốc, phát thuốc của điều dưỡng viên… đều như một cái máy. Tiếng ồn quá lớn nên khoa phải dùng loa truyền thanh liên lạc tới BN. Riêng điện tại tất cả các phòng thuộc khoa này đều thực hiện "tiết kiệm" triệt để. Thân nhân người bệnh muốn sạc điện thoại đều phải liên hệ tổ dịch vụ của BV và mất 3.000đ/lần sạc điện thoại.
Phòng "VIP" cũng… năm, bảy đường
Theo quy định tại Thông tư liên bộ số 14/TTLB ngày 30/9/1995 và Thông tư số 03/2006/TTLT ngày 26/1/2006, một ngày nằm ở giường bệnh (phòng thường) hồi sức cấp cứu, bệnh nặng, mạn tính, bệnh nhân phải trả 12.000-18.000đ, ở các khoa khác là 8.000-10.000đ/ngày. Nhìn chung phí phòng thường còn mang bóng dáng "bao cấp" theo đó dịch vụ tiện ích cho BN cũng trên "tinh thần" tự phục vụ là chính.
Để được nằm giường riêng, không phải chung đụng, nhiều người bệnh đã chọn phòng dịch vụ theo yêu cầu. Chi phí cao gấp nhiều lần so với phòng thường. Nhưng cũng hiếm khi có phòng vì luôn quá tải và hoạt động hết công suất. Đặc biệt giá cả ghi nhận chẳng theo một chuẩn nào cả. Loạn xạ mỗi nơi "phát" một kiểu.
Anh V.T. (ngụ tại Trảng Bom, Đồng Nai) đã kể lại khi trông chị gái nằm điều trị bệnh tại một BV lớn nhất TP HCM. Chị gái anh bị bệnh lopus đỏ không may biến chứng lên não và phải nằm dài ngày. Căn bệnh khiến chị bị xuội tay chân và một nửa người cử động khó khăn. Đợt nằm viện suốt 36 ngày vừa qua đã chi phí hơn 50 triệu. Trong đó riêng tiền phòng chiếm cao nhất với giá 150.000đ/ngày.
Và theo anh V.T., cái giá đó còn là do "quen biết" với các bác sĩ trong khoa "chịu tốn kém" một chút nên được hưởng giá ưu tiên. Nhưng anh cũng phàn nàn: “Phòng có 2 tủ inox, một máy lạnh, một phòng tắm và nhà vệ sinh. Chiếc tủ inox thì bẹp rúm ró. Còn chiếc máy lạnh cứ tới trưa là nhểu nước xuống thẳng vào giường chị gái tôi nằm. Phòng tắm vòi hoa sen thì "đứt gẫy" không thể sử dụng, vòi máy nóng lạnh không hoạt động. Chiếc lavabor rửa mặt cũng bị sút roong chảy nước tong tong".
Tìm hiểu, được biết, phần lớn các BV đều cho rằng mức thu viện phí nhiều năm qua vẫn chỉ là thu một phần, chưa thu đúng thu đủ. Trong khi đó, các khoản chi cho bệnh nhân như quần áo, hồ sơ bệnh án, dụng cụ vệ sinh, găng tay… không có trong cơ cấu giá thu, cũng không được ngân sách cấp kinh phí. Chính vì vậy, nhiều BV phải mở "dịch vụ"… Riêng hệ thống BV công, cái giá 150.000đ/phòng máy lạnh trên có thể coi là dịch vụ "làm thêm" của một khoa. Còn phòng dịch vụ theo yêu cầu tại BV được "niêm yết" rõ ràng lại tuỳ theo từng nơi mà dao động từ 50.000 - 100.000đ/ngày cho đến 300.000 - 500.000đ/ngày.
Song về "chuẩn" như thế nào là một phòng dịch vụ BV có chất lượng cao thì chưa có do còn tùy thuộc vào điều kiện cơ sở vật chất, tại mỗi cơ sở mà ban quản lý khoa, phòng tìm cách khắc phục, tận dụng. Chính điều này mà có khi cùng trong một BV nhưng phòng dịch vụ của khoa này "dễ coi" hơn khoa kia, nơi được "chăm sóc" bảo trì, nơi thì không. Vì hiện tại các phòng dịch vụ trong các khoa, các BV không thuộc phòng quản lý nào nên cũng không thuộc chất lượng nào cả. Nhưng để được "đường đường chính chính", để bệnh nhân không thắc mắc thì rất cần một hành lang pháp lý trên góc độ vĩ mô, trong mức độ có "giới hạn" để BV thuộc loại nào sẽ được phép làm "dịch vụ" tới đâu, giá cả sao cho phù hợp cũng như "quyền" của mỗi khoa, mỗi BV được mở mang, thu phí hợp lý trong hoạt động dịch vụ, tránh nhiều nơi phải hoạt động "chui" như hiện nay