Tháng Ba – chẳng có gì là thích thú. Vậy như một thói quen khó bỏ khi đứng trước tương lai. Một câu hỏi lớn sẽ vang lên: Ta sẽ sống sót làm sao khỏi tháng Ba mệt mỏi này để đến với tháng Tư và những tháng tuyệt vời khác trong năm. Ngủ - cho trọn tháng Ba. Ăn – cho trọn tháng Ba. Sống vật vờ hờ hững – cho trọn tháng Ba. Dù là cách nào thì tất cả những thứ liệt kê này tôi cũng đã từng thử và thực hiện thành thục nó như thể một chu trình không thể thay đổi. Tháng Ba- chẳng màng thiết tha cái gì. Nhưng kì lạ lắm. Đứng trước những chặng đường tháng Ba mà ta đã đi, đã sống thì bất giác giật mình tự hỏi. Phải chăng tháng Ba đang đi sai chu trình thiết lập hoàn hảo của nó.
Tháng Ba dương lịch gần như lúc nào cũng gắn với những lễ hội kéo dài suốt từ ngày lập xuân cho tới tận tiết lập hạ. Vậy là vô tình tháng ba như một dấu gạch nối nhỏ dẫn hai mùa hòa vào với nhau. Trời nửa lạnh nửa nóng, không có gì có thể định nghĩa tách bạch một cách rạch ròi khiến người dễ tính thì tặc lưỡi cho qua như thứ gia vị cần phải có để đất trời thêm đa dạng, còn người kĩ tính thì quả thực tháng Ba khiến cho Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP trong một ngày dường như thêm tất bật hơn.
Đầu tiên là phải kể đến công đoạn làm sao để tránh cho ngôi nhà mình không bị nồm, trở ướt bằng việc cứ sáng sáng khi có ánh nắng mặt trời lên là tất cả những cửa, những lối phải được đóng, bịt vào để ngăn những cơn gió mang nặng hơi nước. Ai cũng tưởng là khi trời nồm thì việc mở cửa càng rộng, càng thoáng để ánh nắng len vào thì nhà cửa sẽ thông thoáng, khô ráo nhưng thực sự cái nắng lờ mờ của tiết trời tháng Ba chính là nguyên nhân chủ yếu khiến cho căn nhà vốn hàng ngày đẹp đẽ giờ trở mình ướt nhẹp. Nắng sẽ dùng hơi nóng vừa đủ của mình để cố gắng rút kiệt những hơi nước còn vương sót trong đất, gạch, đá, gỗ lên bề mặt, gió sẽ mang khí ẩm bay từ bên ngoài vào càng lúc càng nhiều khiến từ nền nhà, đồ đạc, thiết bị điện tử sẽ giống như bị đổ mồ hôi. Khó chịu vô cùng. Không những thế thời tiết nồm còn gây ra rất nhiều căn bệnh nặng thì không nặng tới mức phải vào bệnh viện nhưng cũng đủ để ai chẳng may mắc phải cũng phải khó chịu mất mấy ngày, sinh hoạt thường nhật đảo lộn tùng phèo hết cả.
Trước đây trời nồm thường chỉ thấy ở những ngôi nhà nguyên căn dưới mặt đất, nhưng giờ những ngôi nhà chung cư vốn được ví như trái gấc trên cao vốn sạch sẽ thoáng mát cũng phải chịu đựng nỗi khổ này. Mà chung cư thì là một tổ hợp môi trường sống tập trung rất nhiều người đến từ nhiều nơi nên chỉ cần đi dạo qua một vài tầng thôi là có thể thấy được muôn hình vạn trạng kiểu tránh nồm thú vị. Có nhà thì chuẩn bị sẵn hẳn một túi quần áo cũ, nhà có ướt ở đâu là lại lau chùi khô ráo tới đó.
Một ngày sơ sơ nhìn ở ban công cũng thấy treo đôi ba chục cái giẻ khăn quần áo cũ. Đó cũng là một cách mà các nhà ở chung cư hay dùng. Nhưng một trong những cách mà tôi thán phục nhất vẫn là cách của lớp người lớn tuổi trong khu chung cư. Tuổi đời cùng với kinh nghiệm xê dịch trong nhiều môi trường sống đã cho họ biết cách dùng những hũ tro bếp đặt ở các góc nhà, để tro bếp hút sạch hơi ẩm và kháng khuẩn cực kì tốt với ẩm mốc vẫn thường trôi lơ lửng trong không khí. Có thể ở trong nhà mà đặt tro bếp, rải tro bếp vào những ngóc ngách sẽ khiến cho khung cảnh căn phòng có thể bị đảo lộn nhưng nếu phải so sánh với một căn nhà thoáng sạch, không bị đọng những giọt nước li ti thì chắc chắn ai cũng sẽ thử một lần. Thế mới hiểu ngoài những kiến thức Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026, nguyên lý lớn lao ra thì những kinh nghiệm sống đúc kết của những người già vẫn còn đó vẹn nguyên giá trị kế thừa và tích lũy. Sống bên cạnh một người già là đồng nghĩa ta sẽ tự nhân thêm cho mình hiểu biết về những ngày tháng ở quá khứ và còn tiếp tục nối dài ở tương lai.
Nếu như những ngày tháng rông dài trước đó là một sự khởi đầu của tất cả sự sống thì tháng Ba sẽ là từng ngày thử lửa rất mãnh liệt của những mùa hoa. Dạo quanh thành phố sẽ dễ dàng bắt gặp những loài hoa chỉ có thể gặp mùa này. Đó là những loài hoa thắp lên cho mình những đốm lửa đỏ kiêu kì mà chỉ có thể nhìn ngắm được ở xa chứ không dễ gì mà cảm được vẻ đẹp khi ở gần chúng. Kì lạ ở một chỗ là nó hiện hữu ở cả chiều rộng khoáng đạt lẫn chiều cao thăm thẳm. Với những người sinh ra và lớn lên ở các đô thị thì hình ảnh của những cây hoa gạo đứng lừng lững giữa trời không phải là một hình ảnh thân quen tạo cho cảm giác thân thuộc khi đi xa hay bất ngờ bắt gặp loài hoa ấy. Nhưng nếu đã trót nhớ thương màu hoa đỏ ấy rồi thì mỗi độ tháng Ba về mà không đứng từ xa ngước mắt lên thì sẽ thấy thiếu khuyết hẳn một sắc màu của phố phường.
Ở Hà Nội vốn nhiều cây cổ thụ đứng khuất mình trên những vòm cây đan vào nhau nên nếu phóng xe vội vã trên đường hàng ngày mà không quan sát độ phẳng, gồ ghề của những thân cây thì khó có thể phát hiện ra đó thực sự là loại cây gì. Cây gạo cũng không phải là một trường hợp ngoại lệ. Gạo ở Hà Nội rất hiếm. Đi dọc, xẻ ngang các con đường cũng chỉ đếm được cây gạo trên đầu ngón tay nên phải tinh ý và chịu khó kiếm tìm thì mới tạo cho mình một điểm hẹn từ xa nhìn ngắm loài cây này.
Cứ đến độ giữa tháng Ba hoa gạo sẽ bắt đầu nở những nụ đầu tiên và cứ thế kéo dài sang tháng tư khi phố phường tràn ngập sắc trắng của những chiếc xe đạp chở đầy hoa loa kèn thì mới kết thúc mùa hoa của mình. Hoa gạo nhìn từ xa thì rất dễ bị cuốn hút bởi màu sắc đỏ tươi nổi bần bật không gì giấu nổi giữa nền trời lúc nào cũng xám chì. Trông rất thích mắt. Nhưng hoa gạo không được nhiều người yêu quý giữa phố phường bởi khi lại gần chúng không cho người ta cái cảm giác nhẹ nhàng mỏng manh thanh khiết giống như những ngôi sao của phố phường là cành sưa trắng muốt, loa kèn đài các, sen trắng dịu mát nắng oi ả mùa hè. Hoa gạo vẫn vậy, cứ quanh năm suốt tháng âm thầm khép mình đứng đó đến hẹn trổ bông, khoe sắc đỏ thăm thẳm cả một nền trời, cho những người con xa quê níu bấu ở một sắc màu thân thuộc.
Nằm ở một vị trí trung tâm và ấn tượng hơn sắc đỏ của hoa gạo, những nhành hoa lộc vừng nằm soi mình bên sắc nước Hồ Gươm có lẽ gần gũi với nhiều người dân thành phố hơn. Lộc vừng luôn ra lá, rụng lá, trổ hoa theo mùa của tạo hóa nhưng những hàng lộc vừng mọc quanh Hồ Gươm lại có nhiều điều sai khác hơn. Lá lộc vừng có thể cho một màu vàng tuyệt đẹp giữa mùa xuân chứ không phải là mùa thu đầy nắng, hoa ra gần như là hiện hữu trong năm và chắc chắn cũng góp một sắc đỏ vào mùa hoa tháng Ba.
Đi dọc tản bộ trên lối đi nhỏ phía trước tượng đài Lý Thái Tổ vào mỗi buổi sáng khi cái lạnh vẫn còn thấm thì nhìn từng chùm, từng chùm lộc vừng buông mình xuống mặt hồ trong xanh, phẳng lặng phản chiếu ánh lên màu đỏ hồng thì trông chúng không khác gì một câu đối đỏ đang in mình xuống sóng nước trong xanh của Hồ Gươm. Tạo ra một mảng rộng thoáng đạt trên mặt nước rất đỗi thanh bình trong khi cách đó vài chục mét là cả một thế giới hối hả dòng xe ngược xuôi bộn bề tất bật. Tháng Ba trời và đất tạo ra những mùa hoa rất lạ như vậy đấy.
Những ngày tháng Ba ở mọi nẻo đường Bắc Bộ đều hắt lên mảng màu như nhau. Thế nên để tìm được một mảng màu khác cho tháng Ba vốn cũ kĩ thì cách đi đến một vùng đất khác có sự phân định rạch ròi giữa nóng và lạnh là một ý tưởng không tồi. Ở Việt Nam nơi hội tụ đầy đủ tiêu chuẩn ấy chắc chỉ ở Nam Bộ mới có. Tháng Ba ở Bắc Bộ nơi cái rét vẫn còn hiện hữu chủ đạo bên cạnh cái nắng ong ong thì ở Nam Bộ tháng Ba lại tràn ngập một sắc vàng của nắng thậm chí là nóng hơn bình thường so với các tháng khác rất nhiều. Nắng thì đồng nghĩa là mảng màu hắt lên cũng sẽ gắt và thanh âm rộn rã hơn rất nhiều so với trời lạnh ai cũng có xu hướng co mình lại để tránh rét.
Ở xứ nhiệt đới tháng Ba tràn ngập sắc màu của nắng từ đu đu, xoài, sầu riêng đến hồng xiêm, chôm chôm đỏ trái. Mọi người ra ngoài nhiều hơn để tận hưởng không khí mát mẻ của buổi tối, các hàng quán luôn luôn đông nghịt người đến tận khuya và đương nhiên trong nước uống của họ không bao giờ thiếu đá. Tiếng đá khốc lạnh gần như vang lên suốt cả ngày không lúc nào ngơi nghỉ. Ban sáng nó là màu trắng của bầu trời còn ban đêm lại hắt lên màu đỏ quạch của đèn đường thành phố. Tất cả đã biến dòng chảy của tháng Ba vốn có trước đây đã bắt đầu đổi khác. Ăn một loại thức ăn khác với nếp sống đã nuôi lớn từng ngày, làm một điều mà trước đây chưa từng làm đã biến chúng trở thành một nét văn hóa mới trong cách sống và cách nhìn cuộc sống. Điều đó cho ta hiểu rằng không có chân lý nào là vĩnh cửu. Chân lý chỉ đúng khi ta ở trong chính môi trường đó.
Còn khi vượt ra ngoài khung giới hạn, đến một vùng đất khác, thời tiết khác, ẩm thực khác, lối ứng xử khác tự dưng ta sẽ thấy đó chính là ngọn nguồn tạo nên sắc màu của văn hóa. Một tháng Ba có nhiều màu sắc chứ không phải là một màu đơn sắc sẽ làm ta thấy mình cần thay đổi. Mà tiến bộ chỉ xuất hiện khi con người muốn thay đổi.
Trong cuộc đời của mỗi người chắc chắn sẽ phải đi qua rất nhiều tháng Ba. Một tháng chẳng phải là đầu nhưng cũng chẳng phải là cuối nhưng nếu bỏ lỡ mắt xích tưởng chừng như vô hại này thì cũng sẽ gặp rất nhiều rắc rối không ít vào những tháng còn lại. Đi vạt tháng Ba, mỗi nơi ta chạm vào một chút là điều đã giúp tôi có những ngày tháng Ba thật khác so với những tháng Ba của mình trước đây. Chắc là lòng tôi cũng đã bắt đầu biết thương biết nhớ, biết tiếc những khoảnh khắc tháng Ba