Đi và đọc và khiêm cung

Chuyến đi đầu tiên của tôi là năm lên 1 tuổi, oặt ẹo từ tay ba rồi lại sang vai mẹ, trên đường hết từ trạm xá này đến bệnh viện khác. Mẹ kể, ba và mẹ vừa đi bộ vừa dừng lại thở, cũng là để kiểm tra xem tôi còn thở hay không. Còn nước còn tát. Vì đâu nên nỗi thì không ai biết được. Chỉ biết rằng tôi sinh ra bình thường.

  • Khiêm tốn, cầu thị, lắng nghe

Nhưng khi chừng 1 tuổi thì người cứ mềm nhũn đi. Thế rồi chẳng biết bằng cách gì mà phần nhất sinh đã thắng phần thập tử. Cũng chẳng biết là tôi xem cái tấm ảnh ấy vào năm nào, chỉ biết là từ khi tôi mới bằng cây nấm cỏ may, và rồi tấm ảnh ấy bay đi đâu mất mà tôi không một lần được xem lại, nhưng ký ức non dại của tôi thì đã kịp chụp lưu, đóng đinh vào ngăn hồn buốt nhói. Đó là bức ảnh đen trắng, chụp ngày tôi ra viện, từ cõi chết trở về.

untitled-1.jpg -0

Mẹ hai tay bế tôi giơ lên trước, và cười nụ cười của người chiến thắng. Một nụ cười hết cỡ, phô hàm răng rất trắng, dồn hết những nhăn nheo teo tóp của hai má lên hai mắt thâm quầng trũng sâu. Năm ấy mẹ mới ba mươi bảy tuổi. Hiện tại ở nhà tôi có treo bức ảnh chân dung của mẹ, hồng hào, đầy đặn, xinh đẹp. Mẹ bảo, bức ảnh này chụp khi mới sinh tôi được vài tháng. Trời ơi, ai mà có thể tin được, rằng người trong ảnh treo trên tường ấy và người trong ảnh ghim nơi hồn tôi là một, ở hai thời điểm cách nhau chỉ chừng hơn một năm…

Chuyến đi thứ hai của tôi là hè năm lên lớp sáu, cũng là đến bệnh viện, nhưng bệnh nhân lần này là em gái tôi. Chuyện là, ba tôi trổ cái gác trời cho cái nhà bếp mà người làng tôi gọi là nhà ngang. Một hôm em gái tôi cũng bắt chước ba dùng cái bay xúc hồ vào một cái xô nhỏ rồi leo thang xách lên trên gác, nơi ba đang lui cui xây xây trát trát. Bỗng cái thang bị trượt, em tôi ngã sấp xuống nền giếng xi măng, dập môi và gãy liền mấy cái răng. Máu chảy như không thể cầm. Em tôi mặt tái nhợt, tóc bê bết hồ vữa, mồ hôi và máu, miệng bấy bát nhưng vẫn thều thào trệu trạo nói, rằng ba mẹ đừng lo, không can chi mô. Hàng xóm xúm đến, chứng kiến, vừa ngạc nhiên buồn cười vì một đứa trẻ bảy tuổi mà nói cứ như bà cụ non, vừa chặc lưỡi đưa mắt nhìn nhau ái ngại vì nghĩ rằng người gặp nạn mà tỉnh như thế là điềm chẳng lành. Thế rồi ba mẹ quáng quàng đưa em sang trạm xá xã bên. Trạm xá chuyển xuống bệnh viện huyện. Bệnh viện huyện chuyển vào bệnh viện tỉnh. Trước khi vào bệnh viện tỉnh thì ba tôi đạp xe về nhà, mở tủ của mẹ lấy đôi bông tai vàng, quà mà bà nội tặng mẹ ngày mẹ về xứ lạ này làm dâu. Ba tôi vừa đùm đùm quấn quấn đôi bông tai vừa khóc, rồi nói gì đó, mà tôi láng máng hiểu là em tôi khó qua khỏi. Vì em mất máu quá nhiều, vì chấn thương xuyên liên rất nặng. Chị hai tôi thì lum khum vét gạo dưới đáy chum, toan mang chợ bán. Ba tôi thở dài ngao ngán rồi lên xe cọc cạch đạp đi. Tôi cảm giác hai hạt ngọc nơi đôi bông tai trong túi ba như cặp mắt đang bí bách tìm cách nhìn lại phía tôi. Mấy con mọt nơi đáy chum vừa lật đật trườn bò ra đất vừa lất ngất nhìn tôi.

Bệnh viện tỉnh nơi em tôi chuyển đến là Bệnh viện hữu nghị Việt Nam - Cu Ba Đồng Hới. Lúc này em đã qua cơn nguy kịch. Chị cả học sư phạm Đông Hà đang nghỉ hè nên phụ ba mẹ vào ra bệnh viện chăm em. Một hôm, chị từ Đồng Hới về, bảo sẽ cho tôi đi cùng vào bệnh viện, vì hình như tôi nghe chị nói với ai đó là mẹ nhớ tôi. Ôi, tôi sung sướng ngất ngây. Bấy lâu, từ trên cây khế đầu nhà, tôi thường phóng tầm mắt qua một con sông và mấy cánh đồng, để thèm khát nhìn đoàn tàu như con rắn dài thượt trườn bò đằng ga Minh Lệ. Những lúc may mắn hơn, được mục sở thị đoàn tàu, được chạm sờ vào thân tàu, tin rằng tàu có thật, ấy là những lần tôi theo ba mẹ tiễn chị cả lên tận sân ga để chị lên tàu vào Đông Hà. Lần đầu lên ga, trong ánh chiều tà, tôi nhìn thấy bên kia đường tàu là thoai thoải một ngọn đồi, trên đó có mấy con dê đang thung thăng ngơ ngác. Không trì hoãn được cơn phấn khích, tôi bước thấp bước cao chạy lên đỉnh đồi, để tận mắt xác thực bên kia đồi là gì, vì xưa nay tôi ngờ ngợ tin, rằng những dãy đồi núi trải dài ngằn ngặt xanh nhìn từ hướng nhà tôi là những tấm bìa khổng lồ dựng thẳng đứng vào sát chân trời. Thì ra bên kia ngọn đồi mà tôi đang đứng là đồi tiếp đồi, là núi tiếp núi, là nhà tiếp nhà. Đi đi nữa là sẽ đến Đông Hà của chị cả, chân trời ở tận lắc lơ xa…

Đi và đọc và khiêm cung -0

Nhìn sang sân ga, sợ ba mẹ tìm rồi mắng nên tôi hốt hoảng cất chân chạy xuống. Chân chới với chạm vào khoảng không. Cú chạm đất đá đầu tiên đồng nghĩa với việc sau đó tôi lăn rơi tự do từ trên cao xuống, mặc kệ bao nhiêu chướng ngại vật vừa bất động vừa bao đồng làm trở lực, kể cả một đống đá hộc vụn vỡ nằm dưới chân đồi. Ai đó từ sân ga vô tình phát hiện ra tôi, rồi mọi người ào chạy sang. Tôi nghe thấy người thì kinh ngạc khó hiểu là tôi đã trượt qua cái đống đá này như thế nào, và bao nhiêu đất đá cành lá lởm khởm từ trên kia nữa. Người thì bảo vì nhằm lúc trời chập choạng tối nên tôi bị ma xô. Người thì bảo tôi có ông mệ đỡ. Người thì sờ vào thái dương tôi và bảo là bị trầy xước vùng này thì lớn lên sẽ giảm thông minh… Tôi chẳng nhớ chuyện gì sau đó, chỉ nhớ là ngay khi về đến nhà, mẹ giục anh tôi đái vào cái bát rồi ép tôi uống, vì theo mẹ thì nước đái nóng có tác dụng như mật gấu trong việc làm tan các chỗ máu tụ máu bầm.

Lần đi thăm em này là lần đầu tiên tôi được lên tàu, được tàu đưa tôi đi. Tàu chạy ù ì, qua ga Minh Lệ một đoạn là chui vào một cái hang tối om, ra khỏi hang là đến ga Ngân Sơn, rồi ga Thọ Lộc, rồi ga Phúc Tự, và là ga Đồng Hới. Xuống tàu, tôi háo hức theo chị cả đi về phía cái quầng sáng khổng lồ mà chị bảo đó là Bệnh viện Cu Ba. Vài ngày sau đó thực sự kỳ thú đối với tôi. Hết bấm thang máy lại trèo thang bộ. Khám phá săm soi tất cả các tầng bệnh viện. Há hốc nhìn các bác sĩ cả da đen lẫn da trắng người Cuba xí xố xí xa nói cười. Theo mẹ đi chợ lạ. Món canh dưa gang muối chua mẹ nấu với cá nục tươi đến bây giờ còn ngọt mát nơi vị giác của tôi. Mẹ xin nhờ một nhà dân ở bên kia con đường đất đỏ chạy dọc theo tường rào của bệnh viện, nhóm bếp đun nấu trong vườn nhà đó. Mấy quả mít còi cọc phơi mình dưới nắng gắt. Nhà có hai mẹ con, là một bà cụ và một anh thanh niên. Căn nhà tuềnh toàng. Bà cụ ngồi phe phẩy quạt mo. Anh con trai nằm võng. Tôi cứ thắc mắc là tại sao lúc nào sang đây cũng thấy hai người một ngồi một nằm như vậy. Họ làm gì nên ăn? Đời gì mà buồn tênh?

Mà đời một đứa mười một tuổi là tôi lúc đó thì cũng có hơn gì. Ngày vui xung quanh bán kính bệnh viện Cu Ba ngắn chẳng tày gang. Tôi lại theo chị cả trở về khu vườn tĩnh mịch nhà mình. Hè dài lê thê, mãi vẫn chưa vào năm học. Tôi tiếc ngẩn tiếc ngơ, rằng lẽ ra chuyến đi vừa qua mình phải thu vào tầm mắt từng cảnh từng sắc, phải nhâm nhi tận hưởng từng khoảnh từng khắc. Bởi biết đến bao giờ mới lại được đi như thế. Trước nay, cái ao đời tù đọng của tôi họa hoằn mới gợn lên tí sóng, đó là những lần cậu tôi từ rú nguồn xuống, hay o tôi từ Nam ra. Những khi đó, cánh buồm hồn tôi được dịp xôn xao, lộng gió khát khao vượt thoát cái thế giới hẹp chật quen gần, để chạm gặp những thế giới rộng dài lạ xa.

Sau này, đặc biệt là khi đã bén duyên với nghiệp văn chương OK9 thể thao xanh chín, tôi ít nhiều thỏa chí được đi. Những cuộc đi xa gần dài ngắn tính đếm không xuể. Tôi như các nhân vật của nhà văn người Ý Alessandro Baricco, ham thích dịch chuyển, không gắn vào một chỗ, mong manh, có cội rễ lỏng lẻo. Và đặc biệt là tôi đi trong khi đọc. Tôi tận dụng phát huy cái công lực của tiểu thuyết, ở chỗ nó có thể đưa tôi đi bất kỳ đâu.

Tôi nghĩ đến câu mà một nhân vật của nhà văn Nguyễn Bình Phương nói, rằng bao nhiêu cơm gạo mới đúc nên được cái hình hài cho ra con người. Phải, bao nhiêu dưỡng bọc của mẹ cha mới ra được hình hài bình thường của những con người, đặc biệt là những con người như tôi, như em gái tôi chẳng hạn.

Và, bao nhiêu ngày đàng, bao nhiêu trang sách mới học đủ sàng khôn, để đúc nên được cái trí tuệ, cái tâm hồn cho ra con người. Tôi lại nghĩ về những con người mà một đời không đi đâu ra khỏi không gian sống của họ, một đời không biết đến cái gọi là tiểu thuyết. Vậy mà, sự minh triết qua nết ăn nết ở, qua đối đãi ứng xử của họ thì không chê vào đâu được. Đó thực sự là những con người vĩ đại, giúp tôi tự nhìn lại mình để rèn đức khiêm cung.

  • Cố nhạc sỹ Hoàng Tạo: Thầm lặng, khiêm nhường và hiệu quả Cố nhạc sỹ Hoàng Tạo: Thầm lặng, khiêm nhường và hiệu quả
Hoàng Đăng Khoa

Các tin khác

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Nghề cầm bút là lúc nào cũng viết

Sinh thời nhà thơ Xuân Diệu có "tự giới thiệu" về địa chỉ nhà của mình ở Hà Nội như sau: "Nhà tôi 24 Cột Cờ/ Ai thương thì đến, hững hờ thì qua". Còn "trung niên thi sĩ" Bùi Giáng khi về cư ngụ ở Xóm Gà (Bình Thạnh) cũng có lúc ngẫu hứng giới thiệu với các bạn văn chương rằng: "Gặp nàng, nàng ở Già Lam/ Gặp cô, cô ở Lê Quang Định đường/ Nhà thuốc tây, gái du dương/ Bốn tám hai (482) hẻm tôi thường vô ra".Với những thông tin trên ắt người yêu thơ có thể tìm ra chỗ ở của ông một cách dễ dàng. Còn nhà văn Sơn Nam do không làm thơ nên khi ai hỏi nhà của mình thì ông chỉ đáp: "Cứ đến nhà truyền truyền thống quận Gò Vấp hỏi, thì có người dẫn vào nhà".

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Cơm áo không đùa với danh hiệu nghệ sĩ

Với phần đông công chúng, nghệ sĩ sân khấu và Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP là những người sống giữa ánh hào quang, được tôn vinh bằng tài năng và danh tiếng. Nhưng phía sau tấm màn nhung, không ít người đang đối diện với một thực tế trái ngược, thu nhập bấp bênh, lương thấp và một câu hỏi được đặt ra: liệu Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 biểu diễn có là một nghề đủ để sống?

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Tấm bia đặc biệt giữa Paris

Ngày 25/4/2026, Kiều bào Việt tại Pháp cùng bạn bè quốc tế yêu chuộng hòa bình đã cùng tham gia Lễ đặt bia Tưởng niệm các nạn nhân Việt Nam bị nhiễm chất độc da cam trong Công viên Choisy, thuộc quận 13 thành phố Paris.

“Tận hiến” - Dấu ấn mới của dòng phim tình OK9 thể thao xanh chín

“Tận hiến” - Dấu ấn mới của dòng phim tình OK9 thể thao xanh chín

Trong bối cảnh phim truyền hình Việt Nam đang nỗ lực tìm kiếm những hướng đi mới để chinh phục khán giả, “Tận hiến” - bộ phim tình báo của Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á nhân dân vừa lên sóng VTV - đã nhanh chóng thu hút sự chú ý.

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Nở rộ review thuê: Thị trường dẫn dắt bởi những lời dối trá

Từ những dòng đánh giá tưởng như vô hại, một thị trường ngầm của "review thuê" đang âm thầm hoạt động, khi mà những lời tâng bốc được sản xuất hàng loạt và người Ok986 vip game hot nhất không biết tin vào đâu. Khi mỗi quyết định mua sắm đều bị những lời quảng cáo dẫn dắt bằng dữ liệu dối trá.

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong OK9giaitri đăng nhập đương đại

Tìm đường cho sơn mài “sống” trong OK9giaitri đăng nhập đương đại

Sơn mài là một trong những loại hình Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 đặc sắc nhất của Việt Nam, kết tinh từ kỹ thuật thủ công tinh xảo và tư duy thẩm mỹ mang đậm bản sắc Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026. Trải qua hàng trăm năm phát triển, từ những sản phẩm phục vụ tín ngưỡng, trang trí cung đình cho đến Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 tạo hình hiện đại, sơn mài luôn vận động không ngừng để thích nghi với thời đại. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà cả các nghệ nhân và nghệ sĩ cùng quan tâm là làm thế nào để loại hình Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 truyền thống này tiếp tục phát triển trong OK9giaitri đăng nhập đương đại?

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Có nhiều lúc trong lòng thấy vui

Thỉnh thoảng, nhìn thấy ở ngã tư đường, có những em học sinh mặc đồng phục đứng hàng ngang, tay cầm tấm bảng ghi dòng chữ như: “Đi trên đường, nhường nhịn nhau”; “Dừng đèn đỏ, tỏ văn minh”, “Chậm một giây, hơn gây tai nạn”, "An toàn là bạn, tai nạn là thù", "Đi đúng tuyến, dừng đúng vạch"... lòng thấy vui. Lại thấy vui khi ta biết vẫn còn đó những con người lặng lẽ đi qua cuộc đời này bằng cái nhìn nhẹ nhàng, an lạc.

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Bình yên vùng biên Lao Bảo

Ở vùng biên Lao Bảo, tỉnh Quảng Trị, bình yên không bắt đầu từ những điều lớn lao hay xa vời. Nó được chắt chiu từ những bước chân lặng lẽ gõ cửa từng mái nhà, từ sự kiên nhẫn cầm tay người dân làm quen với chiếc điện thoại thông minh, và từ những OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á đang dần hiện hình giữa OK9giaitri đăng nhập thường nhật. Từ những điều gần gũi ấy, một thế trận an ninh được bồi đắp từng ngày, bền bỉ và chắc chắn ngay từ cơ sở.

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Tận thấy ở công trường chống ngập giữa Thủ đô

Từ vài tháng qua, nhiều tuyến phố ở nội đô Hà Nội đã trở thành công trường OK9 đã banh, khi mặt đường đã được đơn vị thi công rào từng đoạn để thi công hạ ngầm những chiếc cống hộp bê tông đúc sẵn có kích thước tới vài mét thuộc dự án chống ngập úng cục bộ. Đây là OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á được người dân kỳ vọng sẽ thay đổi tình trạng hễ mưa là ngập trên nhiều tuyến phố ở Hà Nội suốt nhiều năm qua.

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến 2026: Bức tranh đa sắc màu của nhạc Việt

20 năm tồn tại, Giải thưởng Âm nhạc Cống hiến đã vượt qua khuôn khổ của một sự kiện vinh danh thường niên để trở thành một “thiết chế mềm” của OK9giaitri đăng nhập âm nhạc Việt Nam. Mùa giải năm 2026 là một lát cắt phản ánh những biến chuyển của thị trường âm nhạc đương đại. Đó là một bức tranh sôi động, nhiều màu sắc, nơi âm nhạc Việt đang đứng giữa giao điểm của Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, công nghiệp và toàn cầu hóa.

Lan man về nghề viết

Lan man về nghề viết

Thật lạ, có những câu thơ, dù chỉ đọc thoáng qua nhưng rồi lại nhớ mãi, có thế bởi tự dưng lại nhớ đến bài tứ tuyệt Vũ Hoàng Chương tặng Vũ Bằng: “Có bằng nói láo bốn mươi năm. Vũ ấy mà sao giọng vẫn văn. Hay tại đa ngôn đa báo hại. Giường tiên trời phạt chẳng cho nằm”.

Hội họa Việt Nam vượt kỳ vọng tại sàn đấu giá quốc tế

Hội họa Việt Nam vượt kỳ vọng tại sàn đấu giá quốc tế

Tại phiên đấu giá Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Hiện đại và Đương đại do Sotheby's tổ chức tại Hồng Kông vừa qua, các tác phẩm của danh họa Mai Trung Thứ và Lê Phổ đã được chốt với mức giá gần 1 triệu USD. Điều đáng nói, đây đang trở thành một xu hướng kéo dài trong nhiều năm qua. Đằng sau những con số ấn tượng ấy không chỉ là câu chuyện của thị trường, mà còn là dấu hiệu cho thấy hội họa Đông Dương đã và đang được định danh trên bản đồ toàn cầu.

Đường dài của những sáng tạo mới

Đường dài của những sáng tạo mới

Trong vài năm trở lại đây, OK9giaitri đăng nhập Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Việt Nam chứng kiến một làn sóng sáng tạo đến từ các nghệ sĩ trẻ và những đơn vị Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 độc lập. Họ không chỉ dàn dựng tác phẩm, mà còn tạo ra những“ngôn ngữ biểu đạt mới”- nơi chất liệu văn hóa Việt Nam được đặt trong sự đối thoại với tinh hoa Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 hàn lâm châu Âu.

Xem thổ cẩm Việt giữa Paris

Xem thổ cẩm Việt giữa Paris

Đó là triển lãm "Thổ cẩm Việt Nam - những sợi chỉ kể chuyện" tại không gian triển lãm của thư viện Jean-Pierre Melville, thuộc một khu sầm uất của quận 13, Paris, một nơi vốn được xem là khu phố đặc trưng của châu Á, hội tụ và giao thoa của nhiều nền văn hóa của thành phố.

Giọng nói bị đánh cắp, tội ác không có dấu vân tay

Giọng nói bị đánh cắp, tội ác không có dấu vân tay

Chỉ cần vài giây âm thanh công khai trên internet, trí tuệ nhân tạo có thể tạo ra một bản sao giọng nói gần như hoàn hảo, đủ để lừa dối, đủ để trục lợi và đủ để phá hủy uy tín của một nghệ sĩ được OK9 đã banh trong nhiều thập kỷ.

Oscar 2026 và những định nghĩa trong thời đại số

Oscar 2026 và những định nghĩa trong thời đại số

Giải thưởng Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP danh giá nhất thế giới - Oscar lần thứ 98 đã diễn ra vào ngày 15/3/2026 theo giờ miền Đông nước Mỹ tại nhà hát Dolby ở Los Angeles. Danh hài Conan O'Brien trong vai trò người dẫn chương trình đã khuấy động bầu không khí của buổi lễ và khiến cuộc đua vốn được đánh giá là vô cùng gay cấn của năm nay trở nên “duyên dáng” đáng kể với những mảng miếng hài đặc trưng.

Bàn phiếm chuyện cái răng, cái tóc

Bàn phiếm chuyện cái răng, cái tóc

Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, câu "Cái răng, cái tóc là gốc con người" từ lâu đã được xem như một lời nhắc nhở về việc giữ gìn và chăm sóc ngoại hình của mỗi người. Tuy nhiên, khi tra cứu trên Google, không ít người giật mình khi thấy phiên bản "Cái răng, cái tóc là góc con người" lại xuất hiện nhiều hơn: khoảng 49.800 kết quả so với 16.900 kết quả của "gốc con người".

Ok910 kèo WC 2026 văn chương: Đường dài còn lắm gian truân

Ok910 kèo WC 2026 văn chương: Đường dài còn lắm gian truân

Dịch thuật được ví như cái cầu vô hình nối người đọc xa lạ với tác giả xa lạ không cùng ngôn ngữ. Nhờ dịch thuật mà nhiều tác phẩm văn chương Việt được ra ngoài biên giới đến với bạn đọc không cùng tiếng nói. Người dịch là cầu nối tác phẩm văn học nguyên gốc với người đọc, giúp người đọc cảm nhận được sự hay của cái đẹp và bản sắc của văn bản.

Phim AI có phải dấu chấm hết cho Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP truyền thống?

Phim AI có phải dấu chấm hết cho Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP truyền thống?

Trí tuệ nhân tạo đang buộc ngành Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP phải xem lại toàn bộ cấu trúc sản xuất vốn tồn tại hơn một thế kỷ. Khi chi phí có thể được cắt giảm, quy trình được tinh gọn và rào cản gia nhập thị trường bị hạ thấp, AI mở ra một chương mới cho Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP.

Các bài hát đồng dao

Các bài hát đồng dao

LTS: Nguyễn Văn Vĩnh (1882-1936) là nhà báo, nhà văn, dịch giả nổi tiếng Việt Nam đầu thế kỷ XX. Ông là người có công lớn trong việc hoàn thiện và phổ cập chữ Quốc ngữ. Trong 30 năm làm báo, Nguyễn Văn Vĩnh là chủ bút 7 tờ báo bằng cả tiếng Việt và tiếng Pháp; viết hàng nghìn bài báo thuộc nhiều lĩnh vực, nhiều thể loại, đề cập đến các vấn đề trong Ok9 cab trò chơi casino phổ biến từ Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá, OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao đến các phong tục tập quán của người dân…