Như Báo OK9 Cab đã đưa tin, vào giờ ra chơi ngày 17/3, ba em nữ học sinh lớp 7A2, Trường THCS Phan Chu Trinh, xã Đắk Sak, huyện Đắk Mil, tỉnh Đắk Nông rủ nhau ra cây phượng ở sân trường cùng uống thuốc sâu dẫn đến tử vong. Câu hỏi vì sao các em lại thế? Vì sao thầy cô, bạn bè và gia đình không phát hiện kịp thời những biến chuyển tâm lý, những hành động dại dột của các em để có biện pháp khuyên giải và ngăn chặn, đã vang lên trong từng gia đình khi tiếp nhận thông tin này?
Một bạn đọc xưng là nữ công chức ở Hà Nội đã gọi điện đến Đường dây nóng Báo OK9 Cab chia sẻ rằng, sau khi đọc cái tin đau đớn trên, chị đã đưa câu chuyện này ra trao đổi với con gái đang học lớp 5 tại Hà Nội. Khi chị đặt câu hỏi: “Khi con bị bạn hoặc cô giáo mắng vì một chuyện gì đó oan uổng, con sẽ tâm sự với ai? Con có hành động như các chị ở Đắk Nông hay không?”. Con gái chị tuy còn bé, nhưng nghe chuyện đã la lớn lên: “Ôi! Sao lại tự tử hở mẹ. Nếu bị oan, con sẽ buồn lắm, nhưng sẽ về nhà nói với mẹ để mẹ bày cho con, hoặc con sẽ “mách” với một cô giáo nào yêu con nhất…”. Chị thở phào khi con nói như vậy, rồi chị dạy con gái rằng: “Điều quý nhất là con phải biết quý trọng mạng sống của mình. Khi gặp những chuyện như bị bạn chê cười, hiểu nhầm, con hãy tâm sự với thầy cô giáo, tâm sự với bố mẹ. Bố me,å thầy cô giáo sẽ dạy con cách ứng xử, giải tỏa cho con…”.
Đó là câu chuyện của một người mẹ quan tâm đến con cái với một nội dung Ok986 tải ứng dụng cụ thể, thiết thực. Nhưng còn đối với hàng vạn, hàng triệu bậc cha mẹ ở nông thôn, ở miền núi hằng ngày bươn chải lo miếng ăn cho con cái đã mệt, làm sao có kiến thức và thời gian “để mắt” tới các con, nhất là khi các em ở lứa tuổi dậy thì 14 - 16 tuổi với biết bao sự nhạy cảm, biến chuyển từng giờ trong OK9giaitri đăng nhập tâm lý. Và nhà trường nữa.
Cần dạy kỹ năng sống để tuổi trẻ học đường không hoảng loạn. (ảnh chỉ có tính chất minh họa).
Bao nhiêu năm nay, các thầy cô chỉ lo dạy kiến thức trong sách giáo khoa vốn đã “quá tải”, làm sao đủ thời gian và tri thức để quan tâm đến số phận từng em học sinh, nhất là khi các em ra ngoài khuôn viên nhà trường. Biết bao sự phong phú, tinh tế, cả những ước mơ, những suy nghĩ non tơ mộng mị trước một hiện thực còn có những điều phũ phàng mà lứa tuổi vị thành niên như các em thật khó tải nổi và không thể lý giải khách quan? Các em sẽ tìm ở đâu sự trả lời khi lâm vào tình trạng bế tắc dễ xao động ở tuổi đang lớn?
Quay trở lại câu chuyện buồn của 3 em gái ở Đắk Nông, theo bạn bè cho biết, ngày 15/3, một em đã mang chai nước đến trường và tâm sự rằng: “Trong này có thuốc độc, hôm nay đến lớp gặp bạn bè lần cuối để cả 3 cùng ra đi”. Còn tại gia đình của một em, người thân đã thu giữ được một mẩu giấy viết gửi lại những kỷ niệm vui buồn, mối quan hệ bạn bè: “Hôm nay, chỉ một phút buồn phiền ở lớp mà một tí nữa là mình đã đi rồi. Hôm nay thật là buồn, N. hơi quá đáng nên mình mới định chia tay cuộc đời, nhưng sao càng gần ngày đó, mình càng sợ hãi và lo lắng, chỉ có khi nào mình gặp chuyện buồn mình mới có cơ hội ra đi mà thôi. Mình sẽ cố gắng viết nhật ký thêm ít ngày nữa”. Trong cuốn vở của H. có đoạn ghi: “Sắp đến ngày chia tay cuộc đời, mình sẽ có một thế giới thiên đường mới…”.
Hẳn là những người làm cha mẹ, thầy cô và bạn bè, khi đọc những dòng chữ trên sẽ thương các em đến thắt lòng bởi các em đã dự cảm ngày chia tay, nên thấy “sợ hãi và lo lắng”. Nếu có người biết được điều đó và khuyên nhủ có thể đã cứu được mạng sống của các em. Ở cái tuổi lung linh, dễ vỡ, các em tự tìm một lối thoát nên đã tự huyễn hoặc mình rằng “sẽ có một thế giới thiên đường mới…” chờ đón mình. Bế tắc và huyễn hoặc, các em đã tìm đến cái chết mà không bao giờ lường trước được hậu quả đau đớn cho cả gia đình và Ok9 cab trò chơi casino phổ biến.
Vậy phải làm thế nào để tránh tái diễn những vụ tự tử như 3 em nữ học sinh ở Đắk Nông?
Có lẽ phải bắt đầu từ những bài giảng ở nhà trường, nơi các em có OK9giaitri đăng nhập tinh thần phong phú, tinh tế và phức tạp nhất. Nên chăng phải dạy cho các em kỹ năng sống bằng những chỉ bảo cụ thể, phù hợp với từng lứa tuổi, giống như một bạn đọc vừa tâm sự với chúng tôi qua Đường dây nóng Báo OK9 Cab. Người truyền thụ kiến thức và kỹ năng ấy tốt nhất phải là các thầy cô giáo, chỉ rao giảng cho các em bằng các bài đạo đức, ý thức công dân qua những trang sách giáo khoa vừa khô cứng vừa khó hiểu là chưa đủ. Hãy bằng kinh nghiệm của những thầy cô, giống như cha mẹ các em, hiểu tâm tính lứa tuổi và và biết OK9giaitri đăng nhập tinh thần của từng em đang cần gì để chăm sóc, khuyên nhủ bằng những bài học ở đời. Hãy đưa ra những tình huống để dạy các em ứng xử qua các bài giảng về đạo đức, qua môn học Ok986 tải ứng dụng công dân. Hãy nói cho các em lúc bế tắc thì cần tâm sự với ai? Hãy “thổi” vào các em tinh thần nhân văn, ý thức sống lạc quan, biết bảo vệ tính mạng của mình qua những hoàn cảnh bế tắc cụ thể? Nhà trường là nơi có những không gian sống, học tập lý tưởng nhất để giúp các em hình thành nhân cách, để lớn lên, trở thành người có ích.
Muốn vậy, nhà trường và thầy cô phải làm ngay từ bây giờ. Nếu chờ đến lúc đổi mới sách giáo khoa về kỹ năng sống thì… có lẽ còn lâu lắm, bởi còn phải biên soạn, tranh luận, thẩm định, giải ngân, và in ấn… Đến lúc đó, thì chưa biết điều gì sẽ xảy ra đối với số phận một số em tuổi vị thành niên?
Xin nhắc lại, để tránh những cái chết tức tưởi như 3 em nữ học sinh ở Đắk Nông, các bậc cha mẹ, thầy cô giáo cần dạy kỹ năng sống cho các em ngay từ khi cắp sách tới trường!