Nhưng sự thực đấy lại là một vòng đấu mà người ta đã đánh, đã đấm, đã rượt đuổi nhau như trong phim chưởng. Đấy cũng là vòng đấu mà các CĐV TPHCM nổi tiếng là hiền đã phải nổi xung thiên. Đáng sợ thay khi những gì diễn ra trong buổi chiều mồng 7 Tết chỉ là một giọt nước tràn ly, chứ không phải giọt nước đầu tiên, càng không phải giọt nước duy nhất trong ly nước hôi tanh sặc mùi bạo lực của BĐVN.
Nào, chúng ta cùng đánh
3 thẻ đỏ được rút ra trong trận đấu SLNA - Ninh Bình không phản ánh hết cái nóng cùng tư tưởng "bóng đá giết người" hiện hình trên sân Vinh. Ở đấy, cầu thủ hai bên có nhiều thời điểm dùng gầm giày đạp thẳng vào chân, vào đùi, thậm chí là vào cả đầu đối phương. Luật bóng đá quy định cầu thủ không được đá cao chân, thế nên những pha bóng "dùng chân đạp đầu", những pha bóng theo kiểu "song phi trên không" đúng nghĩa là những phản bóng thuộc vào dạng tột cùng phản cảm.
Nên nhớ rằng trong một trận đấu ở Super League giữa SLNA - HN.T&T cũng trên sân Vinh mới đây, lối chơi bạo lực của cầu thủ hai bên đã bị dư luận lên án mạnh mẽ. Lối chơi mà ở đó trung vệ Huy Hoàng của Sông Lam đã thẳng thừng chém chân Samson, nhưng trong một pha bóng thuộc vào dạng "kẻ cắp gặp bà già" thì Samson đã láu lỉnh nhảy lên tránh đòn rồi đạp ngược trở lại, làm rách mắt Huy Hoàng. Cũng nên nhớ, lường trước được "chất bạo lực" ở Vinh nên cả ông TGĐ VPF Phạm Ngọc Viễn lẫn ông Trưởng giải Trần Duy Ly đều trực tiếp có mặt ở đây "nắn gân" cầu thủ.
Vậy mà bất chấp sự có mặt của những nhân vật cầm cân công lý, bất chấp cả việc vừa bị lên án mạnh mẽ với thứ bóng đá giết người diễn ra trước đó, cầu thủ hai bên, từ những gương mặt trẻ giàu triển vọng như Hoàng Thịnh (Sông Lam), Đức Huy (Ninh Bình) cho đến các cầu thủ ngoại như Moussa (Ninh Bình)… vẫn không ngại ngần tung võ trên sân cỏ.
Tuy nhiên so với những gì diễn ra ở sân Thống Nhất, trong trận đấu giữa Sài Gòn FC với Thanh Hóa thì màn "đấu võ sân Vinh" vẫn… chưa thấm vào đâu. Bởi nếu như những pha đấu võ sân Vinh chỉ diễn ra trong những tình huống bóng sống - những tình huống mà cầu thủ có thể dựa vào để ngụy biện là mình "giết người" chỉ vì quá ham bóng thì trên sân Thống Nhất, những pha đánh võ đã công khai diễn ra trong những tình huống bóng chết hẳn hoi.
Những tình huống mà trọng tài đã cắt còi, thế mà Sunday (Thanh Hóa) vẫn hùng hổ đấm thẳng mặt Huỳnh Kesley. Chưa hết, Lê Bật Hiếu ở ngoài sân cũng lập tức lao vào giúp đồng đội Sunday rượt đuổi đối thủ hệt như rượt đuổi một con mồi. Những gì diễn ra khiến những CĐV TPHCM nổi tiếng là hiền cũng phải tột cùng phẫn nộ. Thế nên họ đã bao vây, chửi bới rồi ném vỡ kính xe ôtô chở đội Thanh Hóa, khiến trung vệ Mai Xuân Hợp máu chảy, phải băng bó rời sân.
Nên nhớ sau sự cố bạo loạn sân Vinh, trong trận đấu Nghệ An - Hải Phòng năm 2008 đã từng có một CĐV xấu số thiệt mạng. Nhưng tính từ đó đến nay chất bạo lực trên sân cỏ Việt Nam cứ tăng lên ngùn ngụt. Nó tăng từ trận địa Super League được đánh giá là giàu tính cạnh tranh sang cả trận địa Cúp QG vốn luôn bị đánh giá là "cái cúp chợ chiều". Và nguy hiểm hơn, ở cả cấp độ Quốc gia, trong rất nhiều trận đấu của ĐT Olympic và ĐT U.23 QG Việt Nam, các tuyển thủ chúng ta cũng liên tục đá bóng theo kiểu triệt chân đối thủ. Những sự triệt chân phi thể thao khiến HLV cựu trào Vương Tiến Dũng đã phải đau đớn thốt lên: "Chứng kiến những pha bóng ấy, đặt tay lên trái tim, tôi thấy mình xấu hổ…".
Nào, chúng ta cùng ngụy biện
Có một sự thật "thật như đùa" đó là sau khi đấm - đá - tàn sát đối phương thì tất cả các hung thần sân cỏ, và cả những đồng đội, HLV của những hung thần sân cỏ đều tìm đủ mọi lý lẽ, đủ mọi lập luận để… kêu oan. Mới đây, sau pha bóng một sống hai chết giữa Huy Hoàng và Samson trên sân Vinh, khiến cho cả hai đều bị phạt 10 triệu đồng, đình chỉ thi đấu 2 trận thì cả hai bên đều lên tiếng kêu mình… vô tội.
HLV của Huy Hoàng - thầy trẻ Nguyễn Hữu Thắng cứ thế mà xả với OK9 thể thao xanh chín: "Huy Hoàng bị Samson đạp rách mắt, phải đi bệnh viện, thế mà người ta còn phạt Huy Hoàng thì thử hỏi có chấp nhận được không?". Còn HLV của Samson - ông thầy Đà Nẵng Phan Thanh Hùng thì nói: "Trong pha bóng ấy, nếu Samson không nhảy lên tránh đòn thì chắc chắn anh ấy đã bị Huy Hoàng đá gãy chân, vậy nên phạt Samson thì vô lý quá". Bản thân hai hung thần Samson và Huy Hoàng thì ai cũng ra sức nói mình rất tôn trọng đối phương, và những gì diễn ra chỉ là những pha bóng theo tính chất "ham bóng", chứ không phải là những pha bóng "giết người chủ đích".
Nghe cái kiểu than vãn, ngụy biện rất nực cười này, ông Trưởng giải Trần Duy Ly chia sẻ với chúng tôi: "Bây giờ tôi có cảm giác, các cầu thủ, các đội bóng cứ hễ bị phạt là kêu. Chưa cần suy nghĩ xem đúng - sai, phải - trái thế nào, họ cứ kêu cái đã. Anh nghĩ xem người ta lúc nào cũng nghĩ mình đúng, lúc nào cũng kêu ca phản ứng, mà không chịu nhìn thẳng vào lỗi lầm của mình thì mọi thứ liệu có được khắc phục hay không?".
Chúng tôi đồng tình với cách suy nghĩ của ông Trưởng giải Trần Duy Ly, bởi án phạt xét cho cùng chỉ là một hình thức để răn đe - chế tài những hành vi phi thể thao, phi bóng đá. Vấn đề là sau một án phạt, bản thân những người bị phạt phải biết vắt tay lên trán mà suy nghĩ, bởi chỉ như vậy họ mới có thể khắc phục được lỗi lầm của mình. Bằng không, cứ nhận án là kêu, cứ nhận án là tìm đủ mọi lý lẽ, nguyên nhân ngụy biện, chắc chắn những lỗi lầm rồi sẽ lại diễn ra, và sân cỏ Việt Nam khả năng sẽ rơi vào cảnh… loạn càng thêm loạn.
Ở đây, nhân nói về chuyện "kêu ca, ngụy biện" cũng cần kể thêm một chi tiết rất Ok9cab Link Chính Thức để mọi người cùng suy nghĩ. Ấy là việc HLV trưởng Thanh Hóa Triệu Quang Hà nói rằng sở dĩ Sunday hạ thủ Kesley (trận Thanh Hóa - Sài Gòn FC kể trên) là vì Kesley đã xúc phạm tới mẹ Sunday.
Khi nghe cái cách biện giải rất "quái chiêu" này, một trọng tài bóng đá chia sẻ với chúng tôi: "Có trời mới biết sự thực Kesley có xúc phạm mẹ Sunday hay không, bởi trên sân cỏ chẳng ai ghi âm được từng lời nói, từng lời khiêu khích. Nhưng cứ cho là chuyện xúc phạm có thật thì cũng không thể coi đấy là lý do chính đáng để Sunday có quyền hạ thủ đối phương ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Bởi một cầu thủ có bản lĩnh phải là cầu thủ biết vượt qua lời khiêu khích, chứ không phải là người vì sự khiêu khích mà được quyền… đánh nhau".
Nói tới đây vị trọng tài nhún vai rồi bình luận tiếp: "Nếu HLV trưởng không chịu phân tích cho cầu thủ của mình một cách sòng phẳng, rõ ràng như thế, mà lại cứ khăng khăng bám vào cái lý lẽ "Anh ấy đánh nhau vì anh ấy bị xúc phạm" thì các học trò của ông ta rồi sẽ lại đánh nhau trong những tình huống tương tự".
Quan hệ đối kháng - Quan hệ cộng đồng
Trên sân cỏ, cầu thủ đội A với cầu thủ đội B diễn nhiên tồn tại với nhau trong một mối quan hệ đối kháng theo kiểu "ta và địch". Nhưng vượt lên trên cái mối quan hệ đối kháng ấy lại là mối quan hệ cộng đồng, mối quan hệ giữa những con người với nhau. Nếu quan hệ đối kháng buộc các cầu thủ phải nghĩ đến việc chiến thắng đối phương thì quan hệ cộng đồng sẽ giúp các cầu thủ nghĩ tới việc phải trân trọng đối phương. Một cầu thủ có văn hóa là một cầu thủ phải biết dung hòa hai mối quan hệ này để duy trì tính đối kháng sao cho nó không vượt qua tính cộng đồng.
Nhưng với bóng đá Việt Nam ở cái thời "Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức hóa" hiện nay, cái thời mà nhiều ông bầu đổ tiền vào bóng đá, và các cầu thủ vì tiếng tăm của các ông bầu mà sẵn sàng tìm đủ mọi cách để giành chiến thắng thì mối quan hệ thứ nhất - quan hệ đối kháng đang bị đẩy cao tới mực cực đoan, bệnh hoạn. Ngược lại quan hệ cộng đồng đang giảm sút, thậm chí trở thành một thứ giá trị xa xỉ trong tư tưởng của các cầu thủ. Lỗi ấy một phần nằm ở khả năng nhận thức của cầu thủ, nhưng phần nhiều nằm ở cái môi trường đào tạo nên cầu thủ - cái môi trường mà ngay ở lớp năng khiếu cầu thủ đã được dạy phải "chém đối phương thế nào cho kín đáo", và lớn lên, khoác trên người chiếc áo của một cầu thủ chuyên nghiệp, họ lại được bơm vào cái tư tưởng: "Hãy làm tất cả để có được 3 điểm, bởi có 3 điểm sẽ có được tiền thưởng, thậm chí là rất nhiều tiền thưởng".
Viết tới đây chợt nhớ có lần HLV trưởng Trần Công Minh mang đội trẻ Thành Long đi đá giải trẻ toàn quốc. Cái lần mà các học trò của Công Minh đã có những pha bóng mạnh mẽ trên mức cần thiết, thế là khi trận đấu kết thúc, Công Minh đã bắt các học trò xếp hàng rồi chạy sang khoanh tay xin lỗi BHL đối phương. Có lẽ nền bóng đá của chúng ta chỉ thoát khỏi nạn bạo lực tràn lan khi chúng ta có được những con người biết khoanh tay và sẵn sàng khoanh tay như thế! Cái khoanh tay không làm người ta hèn yếu, trái lại, càng làm người ta trở nên tầm vóc hơn.
Bằng không người hâm mộ bắt buộc phải tôi luyện cho mình cái năng lực vô cảm khi phải sống trong một nền bóng đá của ĐÁNH, của ĐẤM và của những ĐẮNG ĐÓT tình người!