Phải khẳng định trước tiên là đến nay, chưa một ai được chứng kiến trực tiếp biên bản thỏa thuận gây sốc nói trên, ngoài những người có liên quan của hai phía. Nói là gây sốc, bởi cho đến trước khi AVG xuất hiện, bản quyền truyền hình bóng đá nội vẫn là món hàng ế, đơn vị sở hữu là VFF phải vừa bán vừa năn nỉ các đối tác mua giúp. Thậm chí, có thông tin là số tiền mà nhà đài trả cho VFF chỉ mang ý nghĩa tượng trưng, còn con số thực tế chảy vào tài khoản VFF nhỏ hơn nhiều so với thông tin được công bố.
Cho đến trước mùa giải 2011, số tiền tối đa mà VFF nhận được từ các nhà đài trong 1 năm chỉ là 3,9 tỷ đồng. Số tiền này tăng vọt lên 6 tỷ đồng trong năm 2011 đã được coi là bước tiến lớn với mức tăng hơn 50%. Vậy nhưng, theo thông tin mà PCT HĐQT VPF Đoàn Nguyên Đức bật mí trên một tờ báo thì VPF và VTV đã đạt được thỏa thuận lên đến 76 tỷ đồng trong 3 mùa giải (2012-2014). PCT HĐQT VPF Nguyễn Đức Kiên cũng xác nhận thông tin này và cho rằng có nhà đài khác còn trả số tiền lên tới 100 tỷ đồng.
Con số 76 tỷ đồng nếu chia cho 3 mùa giải thì mỗi mùa cũng đạt ít nhất 25 tỷ đồng, tức là cao hơn 4 lần so với mức mà VFF đã nhận từ AVG trong năm 2011. Con số 4 lần này đã cho thấy dấu hiệu không bình thường đằng sau, bởi thực chất thị trường truyền hình trong thời gian qua đã có bước tiến, nhưng không tiến nhanh đến mức chóng mặt như những con số nêu trên.
Theo ông Nguyễn Đức Kiên, phạm vi của biên bản thỏa thuận nêu trên bao gồm 3 giải đấu: V-League, hạng Nhất và Cúp QG. Nếu không tính giải hạng Nhất (vốn có chất lượng chuyên môn thấp và không thu hút các nhà đài mua sóng) thì trung bình mỗi năm có khoảng 200 trận đấu đỉnh cao ở V-League và Cúp QG. Trong trường hợp VTV mua và phát sóng hết các trận đấu này (khó xảy ra vì nhiều trận diễn ra trùng giờ) thì trong 3 năm họ cũng chỉ phát được khoảng 600 trận đấu, tức là trung bình mỗi trận VTV phải trả 126 triệu đồng.
Đây mới chỉ là tiền mà VTV trả để được mang xe màu đến sân làm trực tiếp, còn những khoản khác như: phí đường truyền dẫn, phí nhân công, phí đi lại, xe màu… cũng phải lên đến xấp xỉ con số nêu trên. Trong khi đó, theo tiết lộ của Chủ tịch AVG Phạm Nhật Vũ, số tiền bản quyền trung bình mà các nhà đài trả cho AVG chỉ là 30 triệu đồng/trận. So sánh hai con số đã thấy rõ sự vô lý, bởi VTV đã trả số tiền cao gấp 4 lần trước đây để mua hai sản phẩm giống hệt.
Liệu đằng sau biên bản ghi nhớ trên còn có những dụng ý khác? Trên thực tế, ai cũng biết các ông bầu VPF đối đầu với phía AVG như nước với lửa. Thời điểm mà VPF ký biên bản thỏa thuận với VTV thì họ vẫn chưa chính thức là chủ giải, chưa sở hữu bản quyền truyền hình, tức là họ thỏa thuận bán cái mà họ chưa có. Vậy thì, con số 76 tỷ đồng nêu trên phải chăng chỉ được đưa ra với dụng ý phá bản hợp đồng đã được Oki9 Sòng bạc trực tuyến thừa nhận?
Điều này càng rõ ràng hơn khi Phó TGĐ VTV Nguyễn Thành Lương nêu trên một tờ báo rằng: “VTV có 15 phút quảng cáo giữa các trận bóng đá. Nếu VPF có thể tạo được sự đồng thuận để ông chủ các đội bóng quảng cáo trên VTV, thì con số đó không chỉ dừng ở trên 70 tỷ đồng/3 năm, mà có thể nhiều hơn thế chứ. VTV chỉ đứng trung gian, dùng tiền của các đội bóng trả lại cho họ chứ cũng không lợi nhuận gì". Ngay bản thân ông Nguyễn Đức Kiên trong cuộc trao đổi với OK9 thể thao xanh chín gần đây cũng nói rằng: “Bầu Đức khẳng định sẵn sàng bỏ tiền túi ra mua bản quyền để tặng không cho VTV. Không chỉ bầu Đức mà nhiều ông bầu khác cũng có thể làm điều đó”.
Vậy là đã rõ, bản chất của biên bản thỏa thuận này là VTV không mất đồng nào mà chỉ là tiền từ tay trái của các ông chủ chuyển sang tay phải. Vậy thì cái gọi là đấu tranh về vấn đề bản quyền truyền hình để có thể lấy bóng đá nuôi bóng đá chỉ nhằm đánh lừa mọi người, còn về bản chất số tiền thu từ bản quyền chỉ là 0 đồng. Trong guồng quay này, số tiền bản quyền có thể là 70 tỷ, 76 tỷ, 100 tỷ hoặc hơn thế nữa, nhưng thực chất các ông bầu VPF đang cho tất cả ăn bánh vẽ. Liệu rằng sau biên bản thỏa thuận 3 năm đó, còn có ông bầu nào sẵn sàng bỏ tiền túi ra để “làm từ thiện” trong 17 năm tiếp theo không? Nếu có, xin mời lên tiếng!