Gà trống nuôi con
Trong số 18 người tử nạn, có 11 phụ nữ. Mồ côi, đành rằng xót xa, nhưng mồ côi mẹ thì nỗi xót xa càng lớn hơn gấp bội. Nỗi đau mất mẹ sẽ trở thành một vết thương mãi mãi không bao giờ lành trong tâm hồn con người, nhất là những đứa trẻ.
Cứ mỗi lần nghĩ đến thân phận những người phụ nữ, người mẹ là nạn nhân trong vụ sập mỏ đá Lèn Cờ, tôi không khỏi đau lòng, thương cảm. Những người phụ nữ ấy, với nghề phu đá, trước khi không may bị tai nạn tước đi sinh mạng, họ đã phải đối mặt với muôn nỗi nguy hiểm, nhọc nhằn . Bốc một xe đá 9m3, bàn tay trầy xước, rớm máu chỉ được trả công 60 nghìn đồng. Tiếng máy xay đá ồn ào, nhức óc, bụi đá bay mù mịt như khói.
Sáng lo việc gia đình, ăn vội bát cơm hay bát mỳ tôm rồi tất tả đến mỏ cho kịp giờ làm, vì không phải lúc nào cũng có việc. Người đông việc ít, một số Ok986 vip Thiên đường trò chơi phải bỏ xứ làm ăn xa. Bước ra khỏi mỏ thì mệt lả, chân tay rã rời, người lem luốc bụi đá. Thế nhưng các chị vẫn cố bươn chải để lo miếng cơm manh áo hàng ngày, lo cho gia đình, cho các con ăn học. Có chị người đang ốm, mang thai cũng cố đi làm. Chị Nguyễn Thị Quyền (xóm Đăng Lưu, xã Nam Thành) mất đi cùng với hình hài đứa con mang trong bụng 2 tháng.
Bà Trần Thị Sáu, xóm Sơn Thành (Nam Thành) là người cao tuổi nhất (49 tuổi) trong số nạn nhân tử vong. Năm 2001, ông Nguyễn Văn Đức, chồng bà bất ngờ đổ bệnh ung thư, căn bệnh kéo dài mãi 10 năm, đến tháng 9/2010 thì ông mất. Chồng chết chưa mãn tang, gia sản khánh kiệt vì lo chữa bệnh cho chồng, 3 con còn đang học trường nghề, bà cắn răng, nuốt nước mắt bươn chải để lo cho các con.
Trưa 1/4, nhận được tin mẹ mất, các con của bà người từ Đắk Nông, người từ TP HCM, tức tốc ra xe chạy thẳng về quê nhà, bất kể sắp sửa đến ngày thi. Dù đã được báo trước, nhưng khi bước chân vào nhà, những người con vẫn không thể chịu đựng nổi khi nhìn thấy thi thể mẹ giập nát dưới tấm chăn. Cô con gái út Nguyễn Thị Thương, đã khóc ngất bên thi hài mẹ.
Gia đình ông Nguyễn Văn Đức và bà Trần Thị Sáu có 3 người con. Lớn nhất là Nguyễn Văn Đạo, sinh năm 1985, kế đến là Nguyễn Văn Cương sinh năm 1987 và cô gái út Nguyễn Thị Thương sinh năm 1991. Nhà có 4 sào rưỡi ruộng (một sào Trung Bộ bằng 500m2), một năm hai mùa thiếu trước hụt sau. Dù nghèo, ông bà vẫn quyết tâm cho các con ăn học. Đạo học Trường cao đẳng nghề Công nghiệp Việt Bắc ở tỉnh Đắk Nông; Cương đang học Đại học Ok987 hiện đang mở Vận tải, cùng em gái học Trường cao đẳng OK9 đã banh số 2, đều ở TP HCM. Mặc dù cha mẹ động viên thúc giục con cái học hành, nhưng con đường đến trường của ba anh em không kể hết gian nan.
Mẹ mất, ba anh em xin phép nghỉ học, về lo cho mẹ. Ngày bố mất, ba anh em đã cố tằn tiện hết mức, cố học cho thật tốt để báo đáp sự hy sinh của mẹ. Đạo tâm sự: "Lúc bố mới mất, em định bỏ học để đỡ đần cho mẹ nhưng mẹ kiên quyết không cho. Mẹ bảo mẹ khổ mấy cũng chịu được, chứ không để các con thất học rồi khổ cả đời. Là con cả, em chỉ mong sao sớm được ra trường, có việc làm góp tiền giúp hai em để mẹ đỡ khổ. Nhiều khi trong cuộc sống có chuyện bế tắc, cứ nghĩ đến mẹ là em có thêm nghị lực để vượt qua. Nay mẹ mất rồi, chúng em chẳng biết xoay xở ra sao".
Cô em gái ngồi thẫn thờ bên bàn thờ mẹ, nước mắt vòng quanh. Thương tâm sự: "Em là con gái, lại là con út nên mẹ thương em nhất. Khi em đi học, mẹ dặn dò đủ thứ và lo cho em từ cái khăn mặt, cân gạo. Sợ em buồn, mẹ động viên: "Con cứ yên tâm mà học, đừng lo cho mẹ. Các con học tốt là mẹ mừng". Ngày đưa tang mẹ, ba anh em thẫn thờ theo chiếc xe tang. Đạo không giữ được bình tĩnh, kêu gào thảm thiết.
Chị Nguyễn Thị Quyền là nạn nhân trẻ nhất (25 tuổi), nhà lại nghèo nhất. Hai vợ chồng chưa có nhà, phải ở nhờ nhà chị gái, thậm chí chưa có giường, chỉ có chiếc chõng tre. Ruộng quá ít, không có việc làm, anh Cường chồng chị phải vào
Hôm đưa tang chị Nguyễn Thị Ngân (SN 1981, xóm Đăng Lưu, Nam Thành), bé Thảo Linh còn quá nhỏ (2 tuổi) nên bà con không cho đi theo ra nghĩa trang. Nhìn ba đứa con thơ dại quỳ trước mộ mẹ, không ai cầm được nước mắt. Anh Vương Đình Đạt, chồng chị Ngân ngồi gục đầu bên mộ vợ, thẫn thờ. Làm nông, một nách 4 đứa con dại, anh chưa biết rồi đây sẽ xoay xở ra sao.
Cảnh "nhà không nóc"
Ông Phan Thế Trung, Chủ tịch UBND xã Nam Thành cho biết: "Các gia đình nạn nhân trong vụ sập mỏ đá đều nghèo. Bởi vì chỉ có người nghèo, không có cách nào khác để mưu sinh mới chấp nhận làm Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP khó nhọc, nguy hiểm tại mỏ đá". Nhà của nạn nhân Chu Ngọc Mạnh (Nam Thành) sát chân núi. Sau một thời gian làm đá vất vả, anh tích cóp được ít tiền, rồi chạy vạy vay mượn mua được một chiếc xe ôtô khoảng 200 triệu đồng. Chưa chạy được bao lâu thì gặp nạn, người chết, xe biến thành đống sắt vụn.
Anh Mạnh sinh năm 1978, lấy vợ là người cùng quê. Hai người có với nhau 4 con gái, cháu đầu mới học lớp 6, bé út chưa đầy 1 tuổi. Anh mất đi, để lại cho vợ 4 đứa con thơ món nợ 150 triệu đồng. Không biết tương lai gia đình bé nhỏ này rồi sẽ ra sao?
Anh Phan Công Mai (xóm
Những đứa con, mẹ mất, đã quá đau thương. Nhưng cha mất, cũng khổ không kém. Anh Nguyễn Đình Phúc, 42 tuổi, ở xóm đạo Lâm Thành (Nam Thành) có đến 7 đứa con. Con đầu của anh đang học đại học năm thứ hai, 3 đứa đang học phổ thông, 3 đứa nhỏ còn học mẫu giáo. Bố mất, tài sản có giá trị nhất của gia đình là chiếc ôtô tải cũng bị nát vụn, 7 anh em đang đứng trước những khó khăn rất lớn.
"Rằng qua cơn hoạn nạn, mới hiểu tận lòng nhau"
Trong làng có đến 7 người mất, bà con xóm Đăng Lưu chia nhau ra đến từng nhà động viên giúp đỡ từ việc chăm sóc người bị thương, bị ốm, lo lắng tổ chức ma chay chu toàn cho người tử nạn. Trong khi đội Oka9 kèo World Cup 2026 đang tìm kiếm nạn nhân Hoàng và Vũ, bà con ngồi chật trong nhà ông bà Phượng, bố mẹ hai nạn nhân, người lo chăm sóc ông bà, người ngồi lặng lẽ lau nước mắt. Sau đám tang chị Lộc, người có cái chết đau thương nhất (không toàn thây), bà con ngồi thẫn thờ bên mộ chị, nán thêm một chút trước khi vĩnh biệt.
Những ngày này, 3 anh em Đạo, Cương, Thương vẫn chưa hình dung nổi tương lai thiếu cả cha lẫn mẹ, các em sẽ bước tiếp trên đường đời như thế nào. Cả ba anh em vẫn chưa có kế hoạch gì cho cuộc sống sắp tới. Con đường học hành của ba anh em giờ cũng chưa biết rồi sẽ đi về đâu. Nhưng cả ba cũng cùng chung ý nghĩ, dù bất cứ khó khăn nào, vẫn phải bằng mọi cách tiếp tục con đường học tập. "Vì cha mẹ đã hy sinh cả đời thì các con không thể để cuộc đời mình dang dở, thất học, để có ngày lại phải quay về con đường vác đá đau thương", người anh cả trầm ngâm. Đạo tâm sự, có thể chịu tang mẹ xong, hai em sẽ trở lại trường, còn Đạo phải ở nhà để chăm nom cơm nước cho ba mẹ trong một năm nhang khói.
Theo Ban tổ chức cứu trợ huyện Yên Thành, từ ngày 1 đến ngày 7/4, đã có 53 tổ chức và nhiều cá nhân đến động viên thăm hỏi và ủng hộ các gia đình nạn nhân trong vụ sập mỏ đá Lèn Cờ với số tiền 1,2 tỉ đồng. Báo OK9 Cab hỗ trợ mỗi gia đình có người tử nạn 2 triệu đồng, mỗi người bị thương 1 triệu đồng.
Một trong những tia sáng lóe lên, hy vọng cho tương lai của những đứa trẻ ở Lèn Cờ, là mới đây, Tập đoàn CT Group ở TP HCM đã có đề xuất nhận nuôi tất cả 51 em của các gia đình có cha mẹ bị tai nạn, để các em được tiếp tục con đường học tập. Ông Trần Kim Chung, Chủ tịch Tập đoàn, cho biết CT Group sẽ nhận nuôi các cháu từ thời điểm hiện tại đến khi các cháu tốt nghiệp đại học. Hiện Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức này đã gửi công văn đến Ủy ban nhân dân và Sở Lao động Thương binh và Ok9 cab trò chơi casino phổ biến tỉnh Nghệ An đề nghị được nhận nuôi con của các nạn nhân. Cán bộ của tập đoàn cũng đã được cử đến Nghệ An để khảo sát và đưa ra phương án phù hợp nhất cho từng hoàn cảnh cụ thể.
Theo ông Chung, tùy từng hoàn cảnh, điều kiện sẽ có những giải pháp khác nhau cho từng gia đình, từng em học sinh. Chẳng hạn, các em quá nhỏ và vẫn còn đang sống với gia đình thì có thể gửi tiền nuôi dưỡng, khi các em vào trường chuyên nghiệp sẽ tiếp tục sắp xếp. Còn các em hiện nay đang học ở các trường chuyên nghiệp thì Tập đoàn sẽ tìm hiểu tất cả các điều kiện, nhu cầu về học tập, ăn ở để có những chương trình hỗ trợ, đáp ứng cụ thể.
Ngay tại địa phương, các thầy cô, các em học sinh ở các trường cũng tổ chức thăm hỏi, động viên, quyên góp giúp đỡ các em học sinh có người nhà bị nạn. Trong dòng người đưa tang các nạn nhân, có rất nhiều em mặc đồng phục học sinh. Nỗi đau khiến con người xích lại gần nhau hơn, để giúp người không may gặp hoàn cảnh bi thương không gục ngã, và đứng vững, đi tiếp trên đường đời